Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1448

Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:42:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, Chín đại Tinh Minh liên kết ban bố một tấm Anh Hùng Lệnh, rộng mời các thế lực phương xa trong tu chân giới đến Thái Vi Tinh Minh khai tông lập phái, Tinh Minh sẽ hàng loạt biện pháp hỗ trợ cho việc .

 

Những tinh mắt đều , đây là Tinh Minh đang chuẩn thiết lập một tuyến phòng thủ tại Thái Vi Tinh Minh khi hai tộc Nhân Ma nghị hòa.

 

Để các thế lực khai tông lập phái ở Thái Vi Tinh Minh, cần Tinh Minh trực tiếp quản lý, tiêu tốn quá nhiều tâm sức và tài lực, thể thu hút nhân tài khắp nơi, canh chừng Ma vực, một mũi tên trúng mấy con chim.

 

Về việc tài nguyên ở Thái Vi Tinh Minh cạn kiệt, Vọng Thư tiên quân cũng cách giải quyết.

 

Nàng dùng Hỗn Độn Đạo Quả, hội tụ sức mạnh của những giới vực nhỏ đang nảy sinh xung quanh các Tinh Minh một chỗ, rót từng Hằng giới của Thái Vi Tinh Minh, khiến bộ Thái Vi Tinh Minh tái hiện sinh cơ.

 

Bao gồm cả những sinh linh trong các giới vực nhỏ đó cũng chuyển hết sang giới vực lớn.

 

Nguy hiểm thì nguy hiểm, nhưng phần thưởng hậu hĩnh ắt dũng phu.

 

Rất nhiều tông môn và gia tộc hạng hai của tu chân giới nườm nượp kéo đến, nắm bắt cơ hội để khai sơn lập phái tại các nơi thuộc Thái Vi Tinh Minh.

 

Nếu hai tộc Nhân Ma thực sự thể chung sống hòa bình, thì những tông môn gia tộc gần Ma vực nhất như bọn họ chắc chắn sẽ nắm nguồn tài nguyên hàng đầu.

 

Trong đó cũng Quy Nguyên Kiếm Tông của Địa Linh giới.

 

Thái Vi Tinh Minh, Tam Đài giới.

 

Do Vọng Thư tiên quân và Thiên Diễn Tông cùng tiến cử, một giới lớn nhất và nhất của Thái Vi Tinh Minh chia cho Quy Nguyên Kiếm Tông, do các vị tiền bối của Quy Nguyên Kiếm Tông dẫn dắt các phái kiếm tu và gia tộc nhỏ lẻ khác cùng xây dựng.

 

Từ khi dời đến đây cho đến nay hơn ba mươi năm, Tam Đài giới vốn từng đầy rẫy vết thương giờ đây đang dần khôi phục sức sống.

 

Quy Nguyên Ngũ Kiệt năm xưa đều bước Hóa Thần kỳ, mỗi trấn giữ một ngọn núi trong Quy Nguyên Kiếm Tông, khai sơn thu đồ.

 

Bách Hoa kiếm pháp của Hoa Ánh Thời nhẹ nhàng thanh thoát, chỉ thu nữ kiếm tu, ngọn núi nơi nàng ở cũng bốn mùa như xuân, trăm hoa quấn quýt.

 

Triệu Khôn Linh chủ tu trọng kiếm, kiếm pháp phóng khoáng mạnh mẽ, t.ử trong núi đều giống , hình vạm vỡ, vác lưng thanh trọng kiếm to như tấm phản, qua là thấy dễ trêu .

 

Hai chị em Hứa Thiên Cẩm và Hứa Thiên Trình chiếm giữ một ngọn núi song sinh, hai ngọn núi hợp một, t.ử môn từ nhỏ đều chia thành từng nhóm hai , cùng tu luyện song kiếm hợp kích pháp.

 

Chiều hôm nay, Trác Thanh Phong khi tham ngộ xong một bộ kiếm pháp nhưng thu hoạch gì, bèn bước khỏi điện.

 

Hắn mặc một bộ võ phục màu xanh lam, dáng cao ráo hiên ngang, giống như một thanh kiếm cô độc ẩn trong bao, thấy nhuệ khí năm nào, lặng lẽ sừng sững mặt đất bao la bát ngát.

 

So với , Trác Thanh Phong trưởng thành hơn, nội liễm hơn, cũng thong dong hơn nhiều.

 

Quy Nguyên Kiếm Tông ở Địa Linh giới sâu trong núi tuyết, quanh năm tuyết trắng bao phủ, t.ử trong tông ngoài việc luyện kiếm còn luôn dùng cái lạnh thấu xương để rèn luyện ý chí.

 

Quy Nguyên Kiếm Tông hiện tại giữa dãy núi trập trùng, mây mù bao phủ, tựa như tiên cảnh.

 

Dường như... quá an nhàn .

 

Môi trường như khiến Trác Thanh Phong quen, vẫn thích kiểu dầm mưa dãi gió, trong môi trường đầy rẫy hiểm nguy mà căng thẳng thần kinh, sẵn sàng rút kiếm t.ử chiến.

 

Khẽ khổ, Trác Thanh Phong lắc đầu, giờ thể , thầy thì trách nhiệm với đồ .

 

, thu nhận một t.ử, tư chất cũng hẳn là quá , cũng dày công lựa chọn, chỉ là một đứa trẻ mồ côi gặp đường du ngoạn, thấy duyên nên tự nhiên thu nhận mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1448.html.]

 

Con xưa nay vẫn , đúng là đúng, sai là sai, bao giờ chuyện trái với lương tâm.

 

“Bảo nó đưa thư cho Hoa sư , lâu còn về?”

 

Trác Thanh Phong tìm thấy đồ nhà , bèn nhàn nhã tản bộ về phía nơi Hoa Ánh Thời ở.

 

Đi đến núi Dao Phương, bỗng thấy vài tiếng ồn ào.

 

“Bất Phàm sư , ... thực sự thích , thể...”

 

“Không thể! Ta nhiều , đừng bám theo nữa, ngươi mà còn như thì đừng trách khách khí!”

 

“Bất Phàm sư , ...”

 

Thiếu niên mày kiếm mắt sáng mặt mày âm trầm, để ý đến sự dè dặt và luống cuống của thiếu nữ mặt, cũng thấy dáng vẻ sắp của nàng, đầu bỏ , một chút nể tình.

 

Thiếu nữ chỉ c.ắ.n môi, chạy .

 

Trác Bất Phàm vài bước thì một chặn đường, ngẩng đầu lên thấy là sư phụ .

 

“Sư phụ, tới đây?”

 

Trác Thanh Phong chau mày, liếc thiếu nữ đang chạy xa.

 

Trác Bất Phàm dùng khóe mắt liếc , vội vàng giải thích: “Đó là t.ử của núi Dao Phương, mỗi con qua đây, cô giả vờ tình cờ gặp thì cũng là tạo sự cố, hôm nay chặn đường con để bày tỏ, đúng là phiền c.h.ế.t !”

 

“Con nên xin .”

 

Trác Bất Phàm ngẩn : “Tại ạ? Con gì sai, tại bắt con xin ?”

 

Trác Thanh Phong thở dài một tiếng: “Con từng thực sự thích một nên từ lúc thích đến khi bày tỏ lòng cần lấy bao nhiêu dũng khí, cũng từ chối thì trong lòng sẽ khó chịu đến mức nào, nhất là từ chối một cách nể tình như , điều đó sẽ khiến nghi ngờ bản đủ ưu tú, nảy sinh lòng tự ti, thậm chí là oán hận.”

 

“Các con đều còn trẻ, thể lúc màng vật ngoài mà đem lòng yêu thích một , hoặc một thích, đều là những chuyện cực kỳ may mắn. Đối với điều , nên mang lòng cảm kích, đừng tùy tiện chà đạp lên chân tình của khác mới , đó cũng là trách nhiệm với chính bản .”

 

“Con tự nghĩ , nếu vì sự từ chối vô tình của con hôm nay mà từ nay về cô bé đó trở nên tự ti nhạy cảm, trở nên đầy oán hận, vì cam tâm, vì mất mặt mà đường tà, nhiều chuyện sai trái, liệu lòng con an yên?”

 

Trác Bất Phàm đầy hai mươi tuổi ngẩn một lát, một cách khó hiểu, cảm thấy lời sư phụ lý, bình tĩnh nghĩ kỹ, thái độ của đối với đúng là tệ thật.

 

mà, sư phụ là kẻ độc , hiểu rõ những chuyện như ?

 

“Sư phụ, lẽ nào từng thích?” Trác Bất Phàm tò mò hỏi.

 

Trong đầu hiện lên nụ rạng rỡ đó, khóe môi Trác Thanh Phong khẽ nhếch, chậm rãi gật đầu.

 

“Ừm, từng một thích.”

 

Trác Bất Phàm lập tức đầy hứng thú, níu lấy tay áo sư phụ .

 

“Thế sư phụ bày tỏ lòng ? Có ở bên ? Không đúng, nếu ở bên thì giờ con sư nương chứ, cho nên sư phụ, từ chối ạ?”

 

 

Loading...