Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 877
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:23:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau danh tiếng của thần cung ngày càng lớn, bắt đầu tiếp nhận thiên yêu tộc và lục địa yêu tộc, thậm chí là nhân tộc và ma tộc.
Giang Nguyệt Bạch phát hiện rằng, thời Hoang cổ, tuy cũng chiến loạn nhưng mối quan hệ giữa ba tộc dường như căng thẳng như hiện nay.
Hồi ở Địa Linh Giới, cũng mê cung bí cảnh ở Khổng Phương Thành, địa điểm thử luyện chung cho cả ba tộc, đó coi như là biểu tượng của sự hữu hảo.
Theo sử sách nàng từng , chiến loạn và tai họa đều là do Thiên Vu tộc mà .
Xem xong bia văn, Giang Nguyệt Bạch tiếp tục về phía , bức tường lưu ly hai bên đủ loại Long tộc to bằng cánh tay nàng đang ngừng thi triển Long tộc pháp thuật và cấm chế, lặp lặp việc diễn luyện.
Cấu tạo cơ thể Long tộc giống con , cách vận khí cũng thể học , chỉ cấm chế chi pháp của Long tộc là dựa thần thức, nhân tu nếu bỏ công sức thì cũng thể học .
"Đợi đến khi tu luyện 《Long Thần Biến》 tới tầng thứ chín, hóa thành chân long, lẽ thể học những pháp thuật ."
Giang Nguyệt Bạch ghi các pháp thuật Long tộc tường hai bên. Đi một đoạn dài, trong tường lưu ly ngoài những bóng rồng dạy pháp thuật còn một long châu, vảy rồng, sừng rồng, xương rồng bỏ rơi, cùng một mảnh vỡ v.ũ k.h.í của nhân tộc hình thù kỳ quái từ tới.
Đồ thì nhiều thật, cũng lấp lánh, nhưng chất lượng trông thật chẳng .
Giang Nguyệt Bạch nhớ tới việc Ngao Quyển nhổ rác lên đầu , nào cũng là một đống lớn, cuối cùng chọn chỉ một hai món.
Ngao Quyển tích trữ đồ vật đầu tiên là lấp lánh, đó mới xem linh khí còn sót , bao giờ quan tâm đồ vật nguyên vẹn .
Có lẽ nó đều nhai nhai nuốt xuống hết, nguyên vẹn đối với nó quan trọng.
Thực tế nhiều pháp bảo cao giai, linh khí bản sẽ rò rỉ nửa phân, ngoại hình cũng khiêm tốn bắt mắt, những thứ như trong nhận thức của Ngao Quyển chính là rác rưởi thực sự.
Thấy một phiến vảy rồng già cũng , Giang Nguyệt Bạch thử lấy nhưng phát hiện Long tộc tinh huyết vốn bách thí bách linh nàng tác dụng với cấm chế tường.
Giang Nguyệt Bạch chống nạnh, nàng thể lãng phí thời gian ở đây, nhanh ch.óng đến nội điện hội hợp với Lục Nam Chi.
Nếu mắt Côn Bằng cơ hội lấy thì thử xem, nếu nàng sẽ đưa Lục Nam Chi dùng gian chi lực thoát khỏi thần cung, ngoài đón Chư Cát T.ử Ứng và Yến Hồng Ngọc bọn họ, rời khỏi bí cảnh.
Trời cao đất rộng, cái mạng là lớn nhất.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyệt Bạch bình tâm tĩnh khí, chìm thần niệm đài sen trong đan điền.
Đài sen tội nghiệp của nàng, những vết nứt đó đến giờ vẫn chữa lành, bên ngoài rách nát, bên trong đài sen động thiên cũng rách nát, nàng chẳng còn tâm trí mà dọn dẹp.
Trong đài sen động thiên, Giang Nguyệt Bạch thẳng tới cây ngô đồng, thụ long Hồng Diệp đang quấn cây, đầu gục xuống giữa các cành cây, đối diện với hai quả trứng thảo long đầy vết nứt nhưng mãi chịu phá vỏ.
Ánh mắt Hồng Diệp tràn đầy từ ái, dùng râu rồng cuốn lấy lá cây, cẩn thận đắp lên vết nứt của trứng thảo long, sợ gió lùa lạnh hai con rồng nhỏ.
Giang Nguyệt Bạch lóe lên xuất hiện mặt Hồng Diệp, khi nó kịp phản ứng tung chân đá bay hai quả trứng thảo long.
Hồng Diệp: !!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-877.html.]
Trứng thảo long rơi xuống t.h.ả.m cỏ gốc cây, vỏ trứng vỡ tan tành, từ bên trong lăn hai con rồng nhỏ mập mạp, quấn đầy những dải cỏ xanh mướt.
Long tộc từ khi phá vỏ chui ít nhất là tu vi Trúc Cơ kỳ, hai con thảo long ngâm trong m.á.u Cửu Đầu Giao Long, hấp thụ Thanh Long tinh huyết mà lớn lên, phá vỏ là Trúc Cơ hậu kỳ.
Hơn nữa ngoài việc hình vẫn là hình dạng thảo long, bộ cái đầu giống hệt Thanh Long, mọc đầy vảy xanh chứ lá cỏ.
"Ta nhịn các ngươi đủ lâu , ham ăn biếng còn giả vờ phá vỏ, rồng thì lớn mà tâm nhãn nhỏ nhỉ?"
Một đực một cái hai con rồng nhỏ mập mạp run rẩy quấn như cái quẩy, thụ long Hồng Diệp vội vàng từ cây bay xuống, hình khổng lồ che chở cho đôi rồng nhỏ, nhỏ giọng bày tỏ sự bất mãn với Giang Nguyệt Bạch.
Ý đó rõ ràng là đang : Chúng vẫn còn là trẻ con.
"Từ mẫu đa bại nhi! Ngươi cũng chẳng học tập Hoa Mao Thử , ngươi xem chúng béo thành cái dạng gì ?"
Một lớn hai nhỏ dám giận dám , tất cả đều chột cúi đầu.
Thực sự là linh thú trong đài sen động thiên con nào rảnh rỗi, mỗi con hễ còn thở là việc, Hồng Diệp đau lòng hai con thảo long còn nhỏ nên cho chúng tẩm bổ thêm chút.
Giang Nguyệt Bạch cũng nhảm, vung tay đưa cả một lớn hai nhỏ ngoài hết.
Hai con thảo long nhỏ đầu ngoài, thấy cảnh tượng đáy biển thu nhỏ hai bên, tò mò vẫy đuôi bay lên, đ.â.m đầu một cái vách tường.
Sóng nước tản , hai con thảo long nhỏ biến nhỏ , to bằng những con rồng nhỏ bên trong vách tường, chút trở ngại bơi lội trong đó.
Giang Nguyệt Bạch thầm than một tiếng quả nhiên, nơi là Long tộc thực thụ mới thể lấy đồ, học pháp thuật.
"Hồng Diệp, ngươi đưa hai đứa chúng nó học hỏi chút gì đó ở đây , phàm là đồ thể nhặt , chỉ cần pháp tắc nơi áp chế thì ngươi cứ thu hết cho , ngộ nhỡ áp chế thì ngươi cứ chọn lấy món nhất mà đem , nội điện , chuyện thì qua bên tìm ."
Ao~~
Hồng Diệp gật đầu, cũng lao trong vách tường, cơ thể thu nhỏ , tìm hai đứa nhỏ chạy mất dạng.
Giang Nguyệt Bạch khỏi cảm thán, so với nhân tộc chỉ thể ở trong học đường gật gù sách, nơi học tập của yêu tộc thật thú vị.
Giang Nguyệt Bạch quan tâm đến đồ đạc hai bên nữa, lao nhanh về phía nội điện, chẳng mấy chốc thấy một cánh cửa gợn sóng khác.
Ngay khi nàng định xuyên qua, bức bích họa khắc tường bên cạnh khiến đồng t.ử nàng co rụt , khựng bước chân.
Thứ vẽ đó đều là các loài rồng dị chủng, trong đó một con chín cái đầu, giống Cửu Đầu Giao Long nàng từng thấy.
"Tương Liễu, rắn chín đầu, thích ăn thịt , là yêu vương trong biển... Chẳng lẽ chân của Cửu Đầu Giao Long là Tương Liễu? chi tiết giống , Tương Liễu là thủy sinh chi yêu, giỏi về thủy đạo, chứ thôn phệ..."
Giang Nguyệt Bạch dừng một lát, xem xét kỹ lưỡng và ghi chép tất cả các bức bích họa tường hai bên, cho đến góc cuối cùng, bức bích họa cuối cùng.
Trong bích họa chỉ một cái bóng, một mảng lớn sương mù xám che khuất, hình dáng giống rắn, một đoạn đuôi trắng nhỏ lộ từ trong sương mù xám.