Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 958
Cập nhật lúc: 2026-02-14 03:59:07
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà điều nàng từng đổi, chính là sơ tâm sống sót, bước lên đỉnh cao đại đạo.
Giang Nguyệt Bạch đắm chìm trong nhật ký của , bất tri bất giác, một tháng thời gian vội vã trôi qua, bọn họ vượt qua mười vạn đại sơn, băng qua sa mạc Lưu Sa, trở Phụng Tiên vực núi xanh nước biếc.
Trong thời gian , Vân Thường cũng phiền nàng, mà chuyên tâm ghi chép những điều tai mắt thấy ở Yêu tộc, đem các loại yêu thú đều vẽ thành đồ hình, chú thích chữ nhỏ, thành một cuốn 《Kỳ Trùng Dị Thú Chí》.
Giang Nguyệt Bạch đặt ngọc giản nhật ký mới nhất xuống, ngẩng đầu ngoài cửa sổ, đợi đến khi nàng rải thần thức , xuyên qua tầng mây rõ...
Cư nhiên đến Thanh Châu của Vân Quốc, gần quê hương của nàng.
Huyệt thái dương của Giang Nguyệt Bạch đột nhiên giật nảy một cái, trong lòng cảm giác rõ , khiến tim nàng đập nhanh hơn.
Đây là sự dự tri và trực giác bộc phát của tu sĩ Nguyên Anh đối với một sự việc, nhưng nàng cũng chỉ thể cảm giác một cách khái quát, cụ thể là chuyện gì.
Giang Nguyệt Bạch núi sông đại địa bên ngoài, chợt nhớ tới một chuyện, năm đó nàng trúc cơ công thành, từ vùng đất Thương Viêm khi về quê, từng ở đó gặp một cô bé mang linh căn, sống ngay trong tiểu viện cũ của nhà nàng.
Nàng còn ở bia mộ núi Giang gia thôn, lưu một bài 'Dẫn Khí Quyết' thể dẫn nhập đạo.
Cũng cô bé đó bây giờ thế nào, Giang gia thôn như thế nào .
Có lẽ, nàng thực sự nên xem một chút.
"A Thường, về tông môn , tỷ dạo một , khi Phù Dao Tiên Hội bắt đầu, tỷ sẽ về."
Vân Thường gật đầu: "Vậy , Phá Vân Xung của tỷ tỷ cứ giữ lấy, để Độ Nhạn của đưa về."
Phá Vân Xung hạ xuống trong một ngọn núi hoang thuộc địa giới Thanh Châu, Giang Nguyệt Bạch đưa mắt Vân Thường cưỡi con Độ Nhạn trụi lông của rời , lúc mới xoay , phân định phương hướng tế Di Trần Ấn, một cái lắc , vượt qua trăm dặm địa giới, trực tiếp xuất hiện ở núi Giang gia thôn.
Phần mộ núi hoang biến mất, đó là một dãy tiểu viện gạch xanh, ẩn hiện trong rừng cây.
"Giang thị từ đường?"
Giang Nguyệt Bạch rải thần thức , Giang gia thôn núi, so với trở về, Giang gia thôn cũng đổi lớn, dựng thêm ít nhà mới, nhân đinh hưng vượng, dáng quy mô của một trấn nhỏ giàu .
Bên ngoài tường viện từ đường, một lão phụ đào rau dại đang hóng mát gốc cây, nhặt rau dại, Giang Nguyệt Bạch tâm niệm động một cái, hóa thành một giang hồ ngang qua, tiến lên phía .
"Lão nhân gia, cho con xin miếng nước uống."
Lão phụ ngẩng đầu đ.á.n.h giá Giang Nguyệt Bạch một phen, quẹt tay lên , từ cái hũ gốm bên cạnh rót một bát nước suối núi, đưa cho Giang Nguyệt Bạch.
Giang Nguyệt Bạch uống nước, hỏi: "Lão nhân gia, con nhớ cha con từng , nơi vốn là một bãi mộ hoang ? Từ bao giờ dựng lên một dãy viện lạc lớn thế ?"
Lão nhân gia thấy Giang Nguyệt Bạch mặt mày hiền lành, : "Đã khối năm , từ khi trong thôn đắc tiên duyên ở đây, thôn trưởng liền cho sửa nơi thành từ đường ."
"Tiên duyên?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-958.html.]
Lão nhân gia nhặt rau gật đầu: "Ừm, chính là đại nữ nhi Giang Lê của nhà Giang Quý Bình trong thôn, thì, với nó còn là bạn nối khố, tiếc là tiên duyên đó. Giang Lê nó từ nhỏ cứ luôn , nó thể thấy những thứ mà khác thấy , vì chuyện mà nó nương nó mắng lắm."
"Nó lúc đó còn với , thấy bia mộ bãi mộ Giang gia chữ, nhưng ngoài nó , cả thôn một ai thấy . Sau đó, nó đạo sĩ ngang qua phát hiện tiên căn, đưa ."
"Vì chuyện , nhiều từ nơi xa ngàn dặm lặn lội tìm tới, chỉ để một cái bia mộ đó, Giang gia thôn chúng cũng nhờ chuyện mà ngày một giàu lên, nhưng bao nhiêu năm qua , còn ai giống như Giang Lê, thấy bia mộ chữ nữa."
Giang Nguyệt Bạch xuyên qua tường ngoài từ đường, ' thấy' chính giữa từ đường phụng thờ, chính là bia mộ năm đó nàng để 'Dẫn Khí Quyết', bên điêu khắc tên của tất cả những dân Giang gia thôn chạy nạn mà c.h.ế.t vì hạn hán năm xưa, bao gồm cả cha nương và của Giang Nguyệt Bạch.
"Đa tạ giải đáp."
Giang Nguyệt Bạch dậy cáo từ, năm đó nàng cũng là nhất thời tùy hứng, để bài Dẫn Khí Quyết đó, ngờ bao nhiêu năm trôi qua, bài Dẫn Khí Quyết đó thật sự thể dẫn một nhập đạo, còn khiến ngày sống của dân Giang gia thôn trở nên hơn, cũng coi như là nàng tích phúc báo cho nhà .
Rời khỏi Giang gia thôn, bên cạnh quan đạo thông tới Vĩnh An thành, Giang Nguyệt Bạch vẫn huyễn hóa thành bộ dạng một nữ hiệp giang hồ mặc hồng y, ôm Dạ Lan Đao che giấu khí tức.
"Trong Giang gia thôn cũng chuyện gì liên quan mật thiết đến xảy , cảm giác đó của là vì cái gì?"
Trên quan đạo lưu thông nhộn nhịp, đều là dân đ.á.n.h xe bò thành họp chợ, thư sinh đeo hòm sách bộ, còn đội xe áp tiêu đang nghỉ ngơi trong quán cách đó xa, những tiêu sư đó từng ánh mắt sắc bén, đặt tay lên v.ũ k.h.í bàn, tất cả đều vô ý cố ý chằm chằm nàng, coi nàng như kẻ ác ý đồ .
Giá!
Một con khoái mã nhanh như chớp, từ mắt Giang Nguyệt Bạch vèo một cái phi nước đại qua, ngựa là một nữ t.ử áo đen mặc da giáp màu nâu, tư thái hiên ngang.
Giang Nguyệt Bạch vốn để ý, nhưng lúc nàng đang chuẩn rời , mặt dây chuyền Tiểu Lục bên hông đột nhiên chấn động, lục quang tỏa sáng, kéo mạnh Giang Nguyệt Bạch đuổi theo hướng con khoái mã chạy qua.
Tiểu Lục lực đạo quá lớn, Giang Nguyệt Bạch kịp đề phòng kéo loạng choạng một cái, Tiểu Lục tự thiêu đứt sợi dây thắt nút c.h.ế.t, hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc phi nước đại xa, chớp mắt một cái biến mất thấy .
Giang Nguyệt Bạch vững, kinh ngạc sang.
Đó là ai? Lại khiến Tiểu Lục kích động như thế?
Chương 684 Ngũ Vị Sơn Nhân
Tiểu Lục đột nhiên bộc phát, thu hút sự kinh ngạc của qua đường, Giang Nguyệt Bạch phất tay áo cuốn lên một luồng cuồng phong, tức thì cát bụi mịt mù che mắt .
Đợi đến khi cát bụi tản , bên đường còn dấu vết của Giang Nguyệt Bạch.
Các tiêu sư trong quán trợn mắt hốc mồm, đường lão giả dắt theo hài đồng quỳ lạy tại chỗ, còn thư sinh thi, kinh hãi đến mức nhịn tức cảnh sinh tình ngâm một bài thơ.
Giang Nguyệt Bạch đuổi theo Tiểu Lục mười mấy dặm, trong một khu rừng nhỏ phát hiện Tiểu Lục giống như ruồi đầu chạy loạn khắp nơi, tìm thấy tung tích của con khoái mã và nữ nhân .
Giang Nguyệt Bạch cũng rải hết thần thức , quét qua địa giới phương viên ba trăm dặm, cư nhiên thu hoạch gì.
Nữ nhân đó, giống như hư tiêu thất .