Ta Không Thành Tiên - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:37:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những đạo hào quang từng đạo từng đạo phóng , cũng cột sáng bình thường, ngược giống như từng cái từng cái ấn ký hào quang phóng , lao về phía bóng tối xa xa!

Ánh mắt Kiến Sầu, lập tức trở nên mê hoặc rung động.

Nương theo Phù Đạo Sơn Nhân đấu pháp cùng quái vật, cả bụng núi lập tức nước đầm dâng trào, đá vụn b.ắ.n loạn!

Bạch quang của truyền tống trận xông lên đỉnh đầu, chiếu sắc mặt tất cả trong trận trắng bệch.

Một thở cuối cùng!

Truyền tống mở !

"Ầm!"

Một tiếng vang thật lớn!

Cửa lớn màu vàng phảng phất chịu nổi gánh nặng, rốt cục phát một tiếng rên rỉ trầm trọng.

Trong nháy mắt , yên tĩnh cực kỳ.

"Rắc."

Âm thanh nhỏ như , trong tai Phù Đạo Sơn Nhân, như tiếng sấm.

Một vết nứt nhỏ, chậm rãi leo lên cửa lớn màu vàng...

"Rào rào..."

Gió biển tanh nồng thổi tới, nước biển màu xanh đen bóng đêm dâng lên bờ, vỗ đá ngầm màu đen sẫm, phát từng trận tiếng vang.

Giờ phút , vẫn là ban đêm.

Trăng trời treo nghiêng nghiêng mặt biển, vàng óng ánh.

Một đạo bạch quang rực rỡ lóe lên, gian cả hòn đảo, phảng phất một nháy mắt vặn vẹo.

Bạch quang tan .

Kiến Sầu cố nén cảm giác choáng váng, tiên về bốn phía Đủ loại cảnh tượng rung chuyển trời đất đều thấy, đó, là biển rộng bình tĩnh mà bao la, gió biển tanh nồng, thỉnh thoảng bên tai còn tiếng chim biển kêu to bay qua.

Nơi Phù Đạo Sơn Nhân.

Một hòn đảo cô độc biển, chung quanh đều là biển rộng mênh m.ô.n.g.

Tầm mắt đến , chỉ cây cối lác đác đảo, cách đó xa dường như một khe suối đá hình thành tự nhiên, nước trong khe phản chiếu trăng sáng trời, gợn sóng nhàn nhạt.

Dưới chân Kiến Sầu chút như nhũn , vững.

Bốn còn cùng xuất hiện ở chỗ với nàng cũng chẳng khá hơn chút nào, đều sắc mặt trắng bệch, cũng dọa trong bụng núi Thanh Phong Am đó, là vì sự khó chịu do truyền tống trận gây .

"Kiến Sầu sư tỷ, tỷ chứ?"

Tay vẫn Kiến Sầu nắm trong lòng bàn tay, Nhiếp Tiểu Vãn cảm giác sự run rẩy và yếu ớt của Kiến Sầu, đầu hỏi nàng.

Kiến Sầu giơ tay ấn ấn thái dương của , lắc đầu : "Vẫn ."

Nàng ngược nghĩ tới, Nhiếp Tiểu Vãn thế mà chủ động chuyện với , khỏi gợi lên một nụ .

Nhiếp Tiểu Vãn chớp chớp mắt: "Truyền tống trận vượt qua gian, bình thường đều sẽ thoải mái, tỷ vẫn là một lát . Ngồi một lát là ."

Nói xong, nàng đưa tay tới đỡ cánh tay Kiến Sầu, chỉ chỉ một tảng đá lớn cách chân nàng xa, hiệu Kiến Sầu xuống.

Kiến Sầu cũng đích xác chút vững, do dự một chút, cuối cùng vẫn xuống.

"Đa tạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-thanh-tien/chuong-30.html.]

Nàng nhàn nhạt lời cảm tạ, hướng về phía Nhiếp Tiểu Vãn.

Căn tai Nhiếp Tiểu Vãn đỏ lên, chút quen lắm.

Nàng tò mò Kiến Sầu hồi lâu, thu hồi ánh mắt: "Tỷ hình như giống với những quen ."

"Không giống?"

Kiến Sầu nàng quen rốt cuộc là dạng gì, bất quá...

"Dù cứ như ."

"..."

Hai cánh môi hồng của Nhiếp Tiểu Vãn tách , ngơ ngác Kiến Sầu, phảng phất là nghĩ tới nàng thế mà một câu như .

Kiến Sầu ngược giải thích nhiều, chỉ về phía .

Hứa Lam Nhi cùng Trương Toại, Chu Cuồng ba , khi trải qua sự khó chịu ban đầu, nhanh bình phục , mặt dị dạng quá lớn, chỉ chia kiểm tra hòn đảo .

Ba chia ba hướng khác , đều ngoài.

Một lát , bọn họ trở về.

Kiến Sầu phát hiện, ba khi , một cái, sắc mặt đều lắm.

"Có xảy chuyện gì ?"

Kiến Sầu hiện giờ lo lắng chỉ Phù Đạo Sơn Nhân, dù một lát , bọn họ còn đang ở trong nguy cơ to lớn, hiện giờ đến hòn đảo, chuyện nàng cần , chính là chờ đợi ở chỗ .

Lo lắng vô dụng, dù giúp bất cứ việc gì.

Chỉ là...

Hứa Lam Nhi bọn họ giống như gặp phiền toái gì?

Sự khác thường mà Kiến Sầu phát hiện, Nhiếp Tiểu Vãn cũng chú ý tới, thế là theo đầu về phía bọn họ.

Sắc mặt Hứa Lam Nhi khó coi, Trương Toại cũng mím c.h.ặ.t môi, mặt mây đen dày đặc, Chu Cuồng thì cổ quái buồn rầu gãi đầu , một phen chống cây b.úa lớn mặt đất.

"Luôn cảm thấy chỗ chút đúng... Làm bây giờ?"

Câu là trả lời Kiến Sầu, câu là hỏi .

Hứa Lam Nhi xanh mét cả mặt mày : "Tiên Lộ Thập Tam Đảo, chúng vốn dĩ truyền tống đến đảo thứ mười ba mới đúng!"

"Vừa lúc truyền tống trận khởi động, vặn gặp nghiệt súc va chạm cửa Ẩn Giới, chỉ sợ là nổi lên d.a.o động, ảnh hưởng đến truyền tống trận ban đầu, chúng truyền sai chỗ ." Lúc Trương Toại mở miệng, ngược còn miễn cưỡng coi như bình tĩnh, "Lúc ở trong môn, từng xem qua bản đồ Tiên Lộ Thập Tam Đảo, nơi là đảo thứ mười hai, tên là Trảm Nghiệp."

"Vậy chúng tiếp tục về phía Đông là thể đến ?"

Chu Cuồng lập tức hiểu , hưng phấn thôi.

Bên Kiến Sầu như lọt trong sương mù, hiểu lắm.

Nhiếp Tiểu Vãn nhẹ nhàng ghé tai nàng : "Thật từ thế giới phàm nhân, thuận theo hướng chính Đông vẫn luôn vượt biển mà , là thể đến Thập Cửu Châu. Chỉ là nhiều sẽ mất phương hướng trong biển rộng mênh m.ô.n.g, mà Tiên Lộ Thập Tam Đảo, liền chỉ dẫn phương hướng chính xác cho đời. Từ bờ biển phía Đông của Nhân Gian Cô Đảo bắt đầu, tổng cộng mười ba hòn đảo khá lớn, sắp xếp theo hướng Đông Tây, một đường qua mười ba hòn đảo , liền thể cơ hội tầm tiên vấn đạo."

Cho nên, phàm tục cho rằng, đây là Tiên Lộ.

Nên gọi, Tiên Lộ Thập Tam Đảo.

Kiến Sầu nhớ tới những truyền thuyết hải ngoại hữu tiên sơn , xem hòn đảo cô độc chân , liền mơ hồ hiểu .

 

 

Loading...