Ta Không Thành Tiên - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiến Sầu bộ y phục vẫn đang ngừng phong nhận cắt rách, làn da trắng như tuyết của càng lúc càng lộ nhiều, cuối cùng thể nhịn nữa!

Chỉ trong chốc lát, nàng chẳng khác gì lột trần!

Một thứ đồ chỉ cái mã thế mà cũng dám với là đao thương bất nhập ư?!

Cũng dám níu giữ nửa ngày trời như bảo bối chịu buông tay ư?!

Có lẽ, điều duy nhất nàng thể may mắn lúc là trong thời gian , Hắc Phong Động thứ hai, nếu thấy thì…

Kiến Sầu nhịn đưa tay ôm trán, khóe miệng giật giật dữ dội.

Tại một luôn tu dưỡng như cũng mắng nương?

hại c.h.ế.t !”

“Hắt xì!”

Cách Nhai Sơn một trăm sáu mươi dặm về phía đông bắc, bên ngoài một thôn trang một con sông rộng, một lão đầu lôi thôi tay trái cầm bầu rượu, tay cầm đùi gà, mũi cứ khụt khịt mãi, cầu, cuối cùng nhịn mà hắt xì một cái.

Người đàn ông vạm vỡ đang quăng lưới bắt cá cách đó xa tay run lên, suýt nữa để sổng cả đàn cá, vội đầu , ngay khoảnh khắc thấy Phù Đạo Sơn Nhân, mặt lập tức đầy vẻ vui mừng: “Phù, Phù Đạo trưởng lão!”

Phù Đạo Sơn Nhân hắt xì một cái, suýt nữa thì ngã nhào xuống sông.

Lão khó khăn lắm mới run run chân vững , ngẩng đầu đàn ông vạm vỡ, xua tay: “Lão Hắc , , là , là …”

“Ngài thế? Không chứ ạ?”

Bàn tay thô ráp to như quạt hương bồ chỉ vắt tấm lưới lên cọc gỗ đầu cầu bước tới.

“Không , chỉ là tiểu t.ử thối nào đang lưng thôi.” Phù Đạo Sơn Nhân xoa xoa mũi, bước lên, liếc mấy con cá đang quẫy trong lưới, khỏi thèm thuồng, “Ây da, hôm nay thu hoạch cũng tồi nhỉ.”

“Haha, tồi ạ. Hôm nay trưởng lão ngài đến, nhất định thôn chúng một lát, đều nhớ ngài lắm. Mấy bữa Triệu tiền bối của Chấp Sự Đường cũng đến dạy bọn trẻ sách, chữ, tu luyện, ngài gần đây ngài sẽ ghé qua một chuyến, chúng còn tin.”

Người đàn ông vạm vỡ dẫn đường, với Phù Đạo Sơn Nhân, trong thôn hét lớn: “Mọi mau xem, Phù Đạo trưởng lão đến ! Phù Đạo trưởng lão đến !”

Trong thôn trang ẩn giữa núi xanh nước biếc, cửa nhà nào nhà nấy đều mở lúc , ít vui mừng ló đầu , ngay khoảnh khắc thấy Phù Đạo Sơn Nhân liền reo hò.

Còn một đứa bé mặc yếm đỏ, m.ô.n.g trắng ởn chạy , ôm chầm lấy đùi Phù Đạo Sơn Nhân: “Gia gia Phù Đạo, gia gia Phù Đạo, con xem biến thành cây to, xem biến thành cây to!”

“Được …”

Phù Đạo Sơn Nhân vui vẻ đáp lời, mặt mày hồng hào, hiếm khi tinh thần như .

Người đàn ông vạm vỡ bước lên bế đứa bé, dỗ dành vài câu, cũng : “Ngài về chắc vội chứ? bảo nhà nấu cho ngài mấy món, cá bắt cũng hai con.”

“Được chứ!”

Vừa đồ ăn, Phù Đạo Sơn Nhân liền tít cả mắt.

Lão quanh, thấy đều khỏe mạnh, đang định hỏi gì đó thì ngờ trong tay áo bỗng động tĩnh.

Lão “hử” một tiếng, mò một miếng ngọc giản, ngờ là Nhan Trầm Sa mới phái lâu.

Hắn chuyện gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-thanh-tien/chuong-301.html.]

Phù Đạo Sơn Nhân hỏi với giọng điệu thoải mái: “Trầm Sa, thế?”

Nhan Trầm Sa ở đầu ngọc giản đang chắp tay lưng ngự phi hành, trông vô cùng tiêu sái.

Lúc , một ai phát hiện đang truyền âm với khác.

Nghe Phù Đạo Sơn Nhân hỏi, đáp: “Đại sư bá gặp chuyện , Tiễn Chúc Phái đại sư bá g.i.ế.c một nữ tu của Tiễn Chúc Phái, đang tập hợp đến Hắc Phong Động vây bắt đại sư tỷ, hiện tại t.ử đang cùng Thích sư và một t.ử khác của Tiễn Chúc Phái vội vã đến Hắc Phong Động. Sư bá tổ, bây giờ ạ?”

Phù Đạo Sơn Nhân bên xong, mắt trợn tròn: “Đại sư bá Kiến Sầu của ngươi thật sự sống mái với Tiễn Chúc Phái, còn đổ m.á.u g.i.ế.c ?”

“…Đều là Tiễn Chúc Phái .”

Nhan Trầm Sa khỏi cảm giác ôm trán, sự chú ý của Phù Đạo sư bá tổ lúc nào cũng khác thường thế nhỉ?

“He he…”

Phù Đạo Sơn Nhân đắc ý nhướng mày.

“Theo lý thì Kim Đan mới thể đổ m.á.u, nha đầu Kiến Sầu quả hổ là t.ử của , theo lối mòn! Ngươi quan tâm đại sư bá của ngươi , chuyện đó quan trọng ? Có quan trọng ? Sư tôn của ngươi khen ngươi mặt bao nhiêu , ý của sơn nhân chắc chắn ngươi cũng hiểu. Làm cho , cho một chút, đừng để Nhai Sơn chúng mất mặt!”

“…”

Làm cho ?

Làm cho ?

Ý của hiểu?

Hiểu cái rắm .

Nhan Trầm Sa trong lòng gần như sụp đổ, định truyền âm hỏi cho rõ.

Không ngờ, ngọc giản sáng nữa, Phù Đạo Sơn Nhân vui vẻ ngắt luôn liên lạc với !

Chóng mặt!

Phía , Thương Liễu Phàm thấy Hắc Phong Động ở ngay mắt, khỏi liên tục đầu Nhan Trầm Sa.

Nhan Trầm Sa dĩ nhiên chú ý đến ánh mắt đó, vô cùng lễ phép gật đầu hiệu với Thương Liễu Phàm, nở một nụ hiền hòa, nhưng trong lòng đang mắng Phù Đạo Sơn Nhân đáng tin.

Cổ tay lật một cái, ngọc giản biến mất, linh châu xuất hiện.

Xem , vẫn hỏi thực sự đáng tin.

“Khúc sư bá, t.ử Trần Sa việc xin thỉnh giáo.”

Linh châu lóe sáng, ai .

Tại Thanh Phong Am Ẩn Giới xa xôi ở Nhân Gian Cô Đảo.

Khúc Chính Phong lơ lửng giữa hư , hai bên vách đá cao v.út, cùng những sợi xích sắt gỉ sét đan xen chằng chịt giữa hai vách đá, mày nhíu , trong lòng bàn tay liền hiện một viên truyền tin linh châu.

Phong lôi vũ tín hiện bên ngoài, ngọc giản truyền âm thì vô hình, truyền tin linh châu thể vượt giới.

 

 

Loading...