Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 1 (10)

Cập nhật lúc: 2026-02-04 05:52:11
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời sáng.

Không thứ ánh sáng rực rỡ của bình minh, mà là sắc sáng nhợt nhạt một đêm mưa dài — thứ ánh sáng khiến nhận vẫn còn sống, dù chắc đó điều may mắn .

Miếu hoang đổ nát.

Cột gãy, mái sập,符 chú cháy dở vương vãi khắp nơi. Dấu vết của Âm Thần biến mất, nhưng cảm giác lạnh lẽo thì tan — như một vết sẹo còn âm ỉ mặt đất.

An Nhiên bất động.

Hồng Nghi ôm nàng trong lòng.

Không còn oán khí cuồn cuộn, còn tóc bay loạn, còn huyết lệ. Nàng trông giống một nữ nhân bình thường — gầy gò, tái nhợt, nhưng thật.

“An Nhiên…”

Nàng gọi khẽ.

Không đáp .

Hồng Nghi run tay đặt lên cổ nàng.

Mạch đập yếu.

Yếu đến mức nếu nàng từng là yêu nữ, lẽ cảm nhận .

“Ngươi còn thở…”

Giọng nàng vỡ .

“Đừng c.h.ế.t… cầu xin ngươi…”

Phía xa, pháp môn Trung Châu lặng lẽ quan sát.

Không ai tiến lên.

Không ai dám gần.

Bởi vì thứ mặt họ chỉ là một pháp sư trọng thương — mà là phá vỡ quy tắc tồn tại suốt hai trăm năm.

Nam nhân dẫn đầu cuối cùng bước tới.

Hắn An Nhiên, Hồng Nghi.

“Âm Thần tan.”

Hắn chậm rãi.

“Yêu nữ… còn là yêu nữ.”

Hồng Nghi ngẩng lên.

Trong mắt nàng còn thù hận, chỉ còn cảnh giác.

“Vậy các ngươi định gì?”

Nàng hỏi.

Nam nhân im lặng lâu.

“Pháp môn…”

Hắn .

“Không thể công nhận những gì xảy đêm nay.”

Hồng Nghi khẽ.

“Ta .”

,”

tiếp lời,

“chúng cũng thể g.i.ế.c ngươi.”

Ánh mắt Hồng Nghi sắc .

“Vì ?”

Nam nhân An Nhiên.

“Bởi vì nếu g.i.ế.c ngươi,”

,

“thì m.á.u của nàng… sẽ tay pháp môn.”

Không ai điều đó.

Không ai dám gánh.

Hồng Nghi cúi đầu.

“Ta sẽ rời .”

Nàng .

“Không nữa.”

Nam nhân gật đầu.

“Pháp môn sẽ xóa tên ngươi khỏi sổ trừ yêu.”

“Coi như… ngươi từng tồn tại.”

Hồng Nghi siết c.h.ặ.t An Nhiên hơn.

“Còn nàng?”

Nàng hỏi.

Nam nhân thở dài.

“Ấn ký Lục gia vỡ.”

“Linh căn tổn hại nghiêm trọng.”

“Mạng sống giữ ,”

thẳng Hồng Nghi,

“nhưng từ nay… nàng thể tiếp tục pháp sư.”

Gió thổi qua đống đổ nát.

Hồng Nghi bật .

Tiếng nhẹ, run, nhưng còn đau.

“Vậy là công bằng .”

Nàng thì thầm.

An Nhiên tỉnh ba ngày.

Không trong pháp đàn, cũng trong y quán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-lam-thay-bat-ma/phan-1-10.html.]

Mà trong một căn nhà gỗ nhỏ, bên rừng.

Ánh nắng lọt qua khe cửa sổ, rơi lên chăn.

Mùi thảo d.ư.ợ.c thoang thoảng.

Nàng chớp mắt.

Toàn đau như nghiền nát.

“Đừng cử động.”

Giọng quen thuộc vang lên.

An Nhiên đầu.

Hồng Nghi bên giường, đang sắc t.h.u.ố.c.

Không phấn son.

Không tà khí.

Chỉ là một nữ t.ử mặc áo vải thô, tóc buộc thấp.

“Ta còn sống?”

An Nhiên hỏi khẽ.

Hồng Nghi nàng.

“Ừ.”

“Pháp lực của ?”

“…Mất .”

An Nhiên im lặng.

Rất lâu.

Rồi nàng .

“Vậy .”

Hồng Nghi ngẩng lên, cau mày.

“Ngươi tiếc ?”

An Nhiên trần nhà.

“Ta tiếc nhiều thứ,”

nàng .

từng tiếc quyết định đêm đó.”

Hồng Nghi siết c.h.ặ.t chén t.h.u.ố.c.

“Ngươi ,”

nàng chậm rãi,

“nếu ngươi… tan từ lâu.”

“Không.”

An Nhiên lắc đầu.

“Ngươi tồn tại vì ngươi đáng tồn tại.”

Hồng Nghi dậy, đưa t.h.u.ố.c cho nàng.

“Từ nay,”

nàng ,

chỉ là thường.”

“Ta cũng .”

An Nhiên nhận lấy chén t.h.u.ố.c.

Hai .

Không còn pháp sư.

Không còn yêu nữ.

Chỉ là hai kẻ sống sót một sai lầm kéo dài hai trăm năm.

Mấy tháng .

Trấn cũ còn miếu hoang.

Người xây một ngôi từ đường nhỏ, thờ thần, thờ quỷ — chỉ đặt một tấm bia đá.

Trên bia ghi tên.

Chỉ khắc một câu:

“Oan đầu, nợ chủ.

sống… chịu trách nhiệm.”

Pháp môn Trung Châu nhắc đến Âm Thần nữa.

họ cũng nuôi thêm thứ gì giống nó.

Có những quy tắc âm thầm đổi.

Có những hồ sơ phong ấn vĩnh viễn.

Có những pháp sư trẻ bắt đầu đặt câu hỏi.

Còn An Nhiên và Hồng Nghi?

Họ sống bên rìa nhân gian.

Một hái t.h.u.ố.c.

Một chữa bệnh.

Ban đêm, khi trăng sáng, Hồng Nghi đôi khi vẫn mơ thấy m.á.u.

An Nhiên sẽ nắm tay nàng.

“Đã qua .”

quỷ nào thì thầm,

thần nào phán xét.

Chỉ hai con , cùng gánh một đoạn nhân quả đặt đúng chỗ.

Hết phần 1

Loading...