Mưa rơi suốt ba ngày.
Không lớn.
Không dứt.
Như thể trời cũng dám trút hết xuống huyện Tam Thủy, chỉ nhỏ từng giọt, từng giọt, đủ để đất mềm — đủ để thứ bên dễ thở hơn.
Trang viên Lâm gia phong tỏa.
phong tỏa chỉ dành cho sống.
Ban đêm, vẫn tiếng bước chân.
Không nặng.
Không rõ.
Chỉ là tiếng lẹt xẹt như thịt ướt kéo lê bùn.
An Nhiên ngủ.
Nàng trong căn phòng nhỏ mượn tạm của nha môn, lưng dựa tường, mắt mở suốt đêm. Trên sàn, nước mưa rỉ , tạo thành một vệt dài dẫn từ cửa sổ đến tận chân nàng.
Vệt nước … khô.
Dù gió lùa.
Dù lửa đèn cháy suốt.
Nó giống như một đường dẫn.
Một lời mời.
Canh tư, An Nhiên dậy.
Nàng bước theo vệt nước.
Không mang theo gì cả.
Không áo mưa.
Không đèn.
Nàng — nếu đất dẫn, thì nhắm mắt cũng tới nơi.
Dưới trang viên Lâm gia, một gian mà ai trong huyện từng phép .
Không hầm ngầm thông thường.
Không địa đạo.
Mà là một hố tế.
Rộng.
Sâu.
Vách đất nện c.h.ặ.t, từng lớp từng lớp, xen kẽ là xương vụn và mảnh vải mục. Có dấu tay in khắp nơi — dấu khi đào, mà là dấu cào từ bên trong.
Ở giữa hố, một cột gỗ đen.
Trên cột buộc những sợi dây mục, nhưng dấu siết vẫn còn.
An Nhiên miệng hố.
Nàng thấy sợ.
Chỉ thấy… quen.
Như thể nàng từng ở đây.
Rất lâu đó.
“Cuối cùng… ngươi cũng xuống.”
Giọng vang lên từ phía .
An Nhiên .
Là Lâm Tri Viễn.
Không còn áo gấm.
Không còn vẻ phúc hậu.
Hắn gầy rộc , mắt trũng sâu, nhưng thứ khiến An Nhiên lạnh sống lưng là — vẫn còn sống.
“Ngươi kéo xuống?”
Nàng hỏi.
Lâm Tri Viễn .
Nụ nứt nẻ.
“Chúng lấy .”
Hắn .
“Chúng giữ .”
An Nhiên hiểu ngay.
“Kẻ trông coi.”
“Không.”
Hắn lắc đầu.
“Nhân chứng.”
Hắn chỉ xuống hố.
“Cô nơi vốn là gì ?”
An Nhiên .
Trong bóng tối, nàng thấy những hình khắc mờ vách đất — cũ, thuộc về Lâm gia.
“Là mộ?”
Nàng đoán.
“Là tế đàn.”
Lâm Tri Viễn đáp.
“Từ hơn ba trăm năm .”
Hắn khan.
“Lâm gia chỉ là kẻ tiếp quản.”
An Nhiên khựng .
“Vậy kẻ bắt đầu là ai?”
Lâm Tri Viễn nàng.
Rất lâu.
Rồi :
“Lục gia.”
Không khí đông cứng.
An Nhiên thấy tiếng tim đập — nặng, chậm, đau.
“Ngươi dối.”
“Ta ước gì dối.”
Hắn thở dốc.
“Ba trăm năm , nơi là vùng loạn thủy. Người c.h.ế.t như rạ. Lục gia khi đến trấn áp.”
“ trấn áp nổi.”
“Thế là họ… đổi cách.”
An Nhiên lùi một bước.
“Không.”
“Họ hiến tế sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-lam-thay-bat-ma/phan-2-4.html.]
Lâm Tri Viễn tiếp, giọng khàn .
“Không để cầu thần.”
“Mà để nuôi đất.”
“Đất no oán khí thì sẽ yên.”
“Đó là lời các ngươi .”
An Nhiên run rẩy.
Ký ức mơ hồ trồi lên — những đoạn ghi chép xé khỏi tàng thư Lục gia, những năm tháng nhắc tới.
“Vậy Lâm gia…?”
“Chúng chỉ .”
Lâm Tri Viễn .
“Làm giống những gì Lục gia từng .”
Mặt đất rung nhẹ.
Không dữ dội.
Chỉ như một tiếng thở dài sâu.
Từ đáy hố, từng bóng tách khỏi đất.
Không chỉnh.
Không rõ hình.
Như những vết bẩn .
Họ lao lên.
Chỉ đó.
Nhìn An Nhiên.
Không hận.
Không oán.
Chỉ là… nhận .
“Lục…”
“…gia…”
An Nhiên quỳ xuống.
Lần đầu tiên trong đời, nàng cúi đầu oán hồn.
“Ta .”
Nàng , giọng vỡ .
“Ta thề… .”
Đất trả lời.
Chỉ một giọng trẻ con vang lên, gần tai nàng:
“Vậy bây giờ …”
“…cô còn ?”
An Nhiên ngẩng lên.
Bóng bắt đầu tiến gần.
Không nhanh.
Không chậm.
Như thủy triều.
Lâm Tri Viễn lùi dần về phía tường.
“Chúng cần mạng cô.”
Hắn thì thầm.
“Chúng cần… gánh.”
“Lục An Nhiên.”
Hắn .
“Cô mang dòng m.á.u Lục gia.”
“Cô là tên cuối cùng.”
Mặt đất rung mạnh hơn.
Hố tế bắt đầu khép .
An Nhiên dậy.
Nước mắt chảy xuống, nhưng ánh mắt nàng còn hoảng loạn.
“Được.”
Nàng .
“Nếu cần một ở …”
Nàng bước lên mép hố.
“…thì ở.”
Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay nàng.
Không từ đất.
Mà từ phía .
“Không.”
Giọng nữ quen thuộc.
Rất khẽ.
rõ.
“Họ phép lấy ngươi.”
An Nhiên đầu.
Hồng Nghi đó.
Áo trắng dính bùn.
Mắt đỏ.
Oán khí mỏng như sương — yêu nữ, nhưng cũng là .
“Ngươi thuộc về đất.”
Hồng Nghi .
“Ngươi thuộc về sống.”
Đất gầm lên.
Lần đầu tiên, oán khí phản đối.
Hố tế rung dữ dội.
Hai thế lực kéo giằng.
Một bên là nhân quả trăm năm.
Một bên là lựa chọn hiện tại.
An Nhiên giữa.
Và nàng hiểu —
Nếu nàng bước xuống, Tam Thủy sẽ yên.
Nếu nàng , đất sẽ tiếp tục đòi m.á.u — nhưng Lục gia còn nợ.
Chỉ chọn một.