Hố tế rung lên dữ dội.
Đất gào thét, nhưng sự phẫn nộ của nó truyền thẳng xương. An Nhiên cảm thấy bàn chân tê dại, như thể mặt đất đang cố nhớ hình dạng của nàng — đo đạc xem nàng vặn để lấp trống .
Hồng Nghi vẫn nắm tay nàng.
Bàn tay lạnh, nhưng lực.
“Buông .”
An Nhiên khẽ.
“Không.”
Hồng Nghi đáp ngay.
“Lần .”
Bóng hố bắt đầu chồng lên . Không chen lấn, mà là hòa trộn — như bùn với nước, như xương với đất. Khuôn mặt mờ nhạt, nhưng ánh mắt thì rõ đến đáng sợ: chúng đang đợi câu trả lời.
Lâm Tri Viễn dựa lưng tường, khan.
“Cô thấy ?”
Hắn .
“Đất cần công bằng. Nó chỉ cần lấp đầy.”
An Nhiên sang .
“Ngươi kết cục .”
Nàng .
“Ngươi giữ mạng để dẫn tới đây.”
Lâm Tri Viễn gật đầu.
“.”
“Vì chỉ Lục gia… mới khiến đất chịu dừng.”
Hồng Nghi siết tay An Nhiên mạnh hơn.
“Đừng .”
Nàng thì thầm.
“Đây của ngươi.”
An Nhiên nàng.
Trong mắt Hồng Nghi oán khí mỏng như sương, nhưng phía là một quyết tâm .
“Không của .”
An Nhiên chậm rãi.
“ là trách nhiệm của .”
Nàng buông tay Hồng Nghi.
Bước lên một bước.
Đất lập tức yên.
Không rung.
Không gào.
Như một con thú vuốt ve đúng chỗ.
“An Nhiên!”
Hồng Nghi gọi.
An Nhiên , mỉm .
Nụ nhẹ.
“Nghe .”
Nàng .
“Ta xuống đó để c.h.ế.t.”
Hồng Nghi sững .
“Ngươi nghĩ đất cần gì?”
An Nhiên hố tế.
“Không mạng .”
Nàng chỉ xuống những bóng .
“Nó cần một kẻ ở để nhớ.”
Lâm Tri Viễn mở to mắt.
“Cô—”
An Nhiên cắt lời .
“Lâm gia chôn để đất quên.”
“Lục gia hiến tế để đất im.”
“Còn …”
Nàng hít sâu.
“… ở để đất phép quên nữa.”
Nàng bước thêm một bước.
Hố tế mở rộng.
Không nuốt.
Mà đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-lam-thay-bat-ma/phan-2-5.html.]
Đất nâng nàng lên, bùn bò lên cổ chân, đầu gối, eo — nhưng lạnh. Nó ấm, như thể của một tắt thở lâu.
Hồng Nghi lao tới.
một bức tường oán khí dựng lên, chặn nàng .
“Không!”
Hồng Nghi đập tay lớp khí vô hình.
“Các ngươi lấy nàng!”
Tiếng trẻ con vang lên, gần:
“Không lấy.”
“Giữ.”
An Nhiên đầu cuối.
“Hồng Nghi.”
Nàng .
“Ngươi từng hỏi vì tiếc pháp lực.”
Hồng Nghi .
“Bây giờ tiếc .”
Nàng nghẹn giọng.
“Ta hối hận vì để ngươi đến đây.”
An Nhiên lắc đầu.
“Đừng.”
“Nếu ngươi… dám chọn cách .”
Đất dâng lên đến n.g.ự.c nàng.
Những bóng xung quanh tan dần, hòa đất, nhưng biến mất. Chúng để ký ức — những hình ảnh vụn vỡ: móng tay gãy, miệng lấp bùn, tiếng gọi nghẹn .
An Nhiên nhắm mắt.
Nàng nhận tất cả.
Gánh tất cả.
Hồng Nghi gào lên.
Oán khí nàng bùng phát — để g.i.ế.c, mà để xé.
Lớp tường oán khí vỡ .
muộn.
Đất khép .
Không còn hố.
Không còn cột gỗ.
Chỉ còn một nền đất bằng phẳng, ẩm ướt, như chôn cất xong.
Mưa ngừng.
Lần đầu tiên ba năm, huyện Tam Thủy im lặng .
Không tiếng .
Không tiếng gõ.
Không ai mơ thấy đất nữa.
Ba ngày , dân huyện đào.
Họ đào trong sợ hãi.
Trong hổ thẹn.
Họ đào lên xương.
Rất nhiều xương.
Xếp ngay ngắn.
Không còn trộn bùn.
Như thể ai đó dọn dẹp bên .
Ở giữa hố cũ, họ tìm thấy một tấm bia đá mới.
Không ai nó xuất hiện từ khi nào.
Trên bia khắc tên.
Chỉ chữ, sâu:
“Ở đây còn hiến tế.
Chỉ còn ký ức.”
Hồng Nghi quỳ bia.
Không .
Nàng đặt tay lên đất.
Đất ấm.
“Ta sẽ để họ quên.”
Nàng khẽ.
“Ta thề.”
Gió thổi qua.
Trong gió, một giọng nhẹ — rõ là tưởng tượng thật:
“Vậy thì… ngủ một lát.”