Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 2: Vùng Đất Không Chịu Siêu Độ (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:01:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba năm .

Mùa đông năm đó đến sớm.

Tuyết rơi, nhưng gió mang theo mùi đất mục và thứ lạnh lẽo khiến khó ngủ. Trên con đường quan đạo dẫn về phía nam, một chiếc xe ngựa cũ kỹ lăn bánh chậm rãi, bánh xe kêu cọt kẹt như than vãn.

Người đ.á.n.h xe là một lão già câm.

Người trong xe, khoác áo vải xám, mái tóc buộc gọn gáy, là Lục An Nhiên.

Nàng đang ngủ.

Không mộng.

Không linh cảm.

Không tiếng quỷ gọi.

Ba năm nay đều như .

Kể từ khi mất linh căn, thế giới của nàng im lặng đến đáng sợ. Không còn thấy thứ khác thấy, còn tiếng gõ cửa của âm giới lúc nửa đêm.

đêm nay, An Nhiên mở mắt.

Không vì mơ.

Mà vì đất bánh xe… thở.

Một cảm giác nhẹ, mơ hồ, như khi nền nhà chôn c.h.ế.t quá lâu. Người thường sẽ nhận , nhưng An Nhiên thì khác. Dù còn pháp lực, thể nàng quen với nhịp điệu của sinh – t.ử.

Nàng kéo rèm xe.

Bên ngoài, bầu trời xám xịt, trăng, . Hai bên đường là ruộng hoang, cỏ khô gió thổi rạp xuống, trông như những cái đầu cúi gằm.

“Đến ?”

An Nhiên hỏi.

Lão đ.á.n.h xe giơ ba ngón tay.

“Huyện Tam Thủy?”

Nàng nhíu mày.

Lão gật đầu.

Tam Thủy.

Một huyện nhỏ giữa ba nhánh sông, đất đai màu mỡ, từng phồn thịnh. ba năm gần đây, bắt đầu rời . Không vì đói kém, cũng vì chiến loạn.

Mà vì ở thì ngủ yên.

An Nhiên nhớ rõ.

Thư mời nàng nhận mang dấu pháp môn, phù ấn, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ bằng mực nhạt:

“Nếu cô còn tin rằng oan khí cần trả lời,

hãy đến Tam Thủy.”

Không ký tên.

Không địa chỉ.

Nàng do dự một tháng.

Cuối cùng vẫn .

Xe ngựa dừng cổng huyện.

Cổng mở toang.

Không binh lính canh gác.

Gió lùa qua con đường chính, cuốn theo giấy tiền rách nát và mùi hương tàn cháy hết. Cả huyện im lìm, như thể sống rút hết, chỉ để vỏ .

An Nhiên bước xuống xe.

Vừa đặt chân lên đất, nàng lập tức cảm thấy tim trầm xuống.

Không sợ.

Mà là nặng.

Như thứ gì đó đè lên l.ồ.ng n.g.ự.c.

“Đây oán khí của vài c.h.ế.t,”

nàng lẩm bẩm.

“Là… đất nguyền.”

Một đứa trẻ ở đầu ngõ.

Khoảng tám, chín tuổi.

Gầy, mặt tái, mắt trũng sâu như ngủ nhiều ngày.

An Nhiên lâu.

Rồi hỏi một câu đầu đuôi:

“Cô thấy tiếng ?”

An Nhiên khựng .

“Nghe thấy lúc nào?”

“Ban đêm.”

Đứa trẻ đáp.

“Khắp nơi đều . lớn .”

An Nhiên cúi xuống, ngang tầm mắt nó.

“Con thấy ai ?”

Đứa trẻ lắc đầu.

“Không thấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-lam-thay-bat-ma/phan-2-vung-dat-khong-chiu-sieu-do-1.html.]

Nó thì thầm.

“Chỉ . Như ở đất.”

Một cơn gió lạnh thổi qua.

An Nhiên thẳng .

“Cha con ?”

Đứa trẻ chỉ về phía bắc huyện.

“Làm việc cho Lâm gia.”

Cái tên rơi xuống như một hòn đá.

Lâm gia.

Gia tộc lớn nhất Tam Thủy.

Chủ đất, chủ xưởng, chủ gần như con sông chảy qua huyện .

Ba năm , họ xây một trang viên mới ở phía bắc, lấp một nhánh sông cũ. Từ đó, huyện bắt đầu “ yên”.

An Nhiên đầu về hướng bắc.

Dù cách xa, nàng vẫn cảm thấy rõ ràng — ở đó một điểm đen trong dòng chảy của khí đất. Không tà trận lộ liễu, mà là thứ gì đó ăn mòn từ bên trong.

“Cảm ơn con.”

Nàng với đứa trẻ.

nàng, chần chừ một chút hỏi:

“Cô là thầy trừ quỷ ?”

An Nhiên lắc đầu.

“Không.”

“Vậy cô đến gì?”

Nàng im lặng vài giây.

Rồi đáp:

“Ta đến hỏi xem…

ai nợ các ngươi.”

Đứa trẻ mở to mắt.

Đêm đó, An Nhiên trọ trong một quán cũ.

Chủ quán là một phụ nữ trung niên, sắc mặt tiều tụy, tay luôn run khi rót nước.

“Cô đừng ngoài ban đêm.”

dặn.

“Ở đây… tối đến là sạch.”

“Có bao nhiêu c.h.ế.t?”

An Nhiên hỏi thẳng.

Bàn tay phụ nữ khựng .

“…Không c.h.ế.t.”

Bà đáp.

“Chỉ là mất tích.”

“Bao nhiêu?”

Bà nuốt nước bọt.

“Ba năm.”

“Không năm mươi .”

An Nhiên đặt chén xuống.

“Đều liên quan đến Lâm gia?”

Người phụ nữ trả lời.

Chỉ mặt .

Đó chính là câu trả lời.

Đêm xuống nhanh.

Không trăng.

Không .

Khi canh ba điểm, An Nhiên đang nhắm mắt thì nền nhà rung nhẹ.

Rất nhẹ.

Như gõ lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

An Nhiên mở mắt.

Nàng pháp lực để xuyên đất.

nàng — bên huyện Tam Thủy, thứ gì đó đang chờ đào lên.

Và thứ đó…

một oan hồn.

Mà là một bí mật chôn sống bởi cả một gia tộc.

Loading...