Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 107: Tiên Sư viện

Cập nhật lúc: 2026-01-18 19:53:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bước thành, bên trong, bất kể là nam nữ, già trẻ, quả nhiên bên hông ai nấy đều đeo một tấm phận bài.

 

Phong tục ở quận thành dường như cởi mở hơn nhiều, những nữ t.ử trẻ tuổi nhà thường dân, thương hộ, quan viên dạo phố du ngoạn đường cũng thấy.

 

Nơi đây cũng ít thiếu niên thiếu nữ trẻ tuổi bắt chước tu sĩ mà vận đạo bào.

 

Trái , những tu sĩ đàng hoàng đeo thẻ bài tiên sư thì chẳng mấy mặc đạo bào. Người thì tiên khí phiêu diêu, thì trang phục cầu kỳ hoa lệ, kẻ mang phong thái quân t.ử nho nhã, khoác giáp trụ, cũng kẻ ăn vận rách rưới như hành khất, muôn hình vạn trạng, kiểu nào cũng .

 

Tống Ngọc Thiện một mạch tiến về phía trung tâm thành. Những tu sĩ nàng gặp đường, nếu tấm phận bài bên hông họ, thì cũng chẳng khác gì những dân bình thường.

 

Bọn họ hòa dòng , dạo phố, mua sắm, trò chuyện, mối quan hệ với dân chúng xem đều .

 

Khi mua đồ vật còn thường ưu đãi, dọc đường qua, Tống Ngọc Thiện chỉ một thấy tu sĩ từ chối những món đồ tặng kèm mà dân chúng nhiệt tình dúi tay.

 

Trên phố cũng một vài cửa tiệm, sạp hàng nhỏ do tu sĩ mở, xen kẽ với các cửa hàng, quán xá của dân thường.

 

hễ là cửa tiệm sạp hàng treo tấm biển hiệu bằng ngọc khắc chữ "Tiên" giống hệt phận bài tiên sư, thì việc buôn bán đều hơn hẳn so với các cửa hàng và quán nhỏ thông thường.

 

Người tìm đến thiếu tu sĩ, nhưng phàm nhân càng đông hơn.

 

Đi một vòng quan sát, mối quan hệ hòa hợp giữa tu sĩ và dân chúng ở Lâm Giang quận thành khiến Tống Ngọc Thiện khỏi kinh ngạc.

 

Tu sĩ thành lối riêng, dân chúng thì bắt chước cách ăn mặc của tu sĩ, còn tôn xưng tu sĩ là tiên sư, thể thấy địa vị của tu sĩ ở quận thành cũng vô cùng siêu việt.

 

Điều thực bình thường, bởi tu sĩ dù cũng nắm giữ sức mạnh phi phàm.

 

Thế nhưng dân chúng chỉ lòng tôn kính, chứ ít khi e sợ, điều quả thực hiếm thấy.

 

Trước đây, nàng chỉ dạy dỗ cả nhà Từ lão nhị bên đường một trận mà dân chúng ở huyện Phù Thủy sợ đến biến sắc.

 

Vậy mà quận thành bao nhiêu tu sĩ, những lợi hại hơn nàng nhiều đếm xuể, thể chung sống hòa hợp đến thế.

 

Tống Ngọc Thiện đoán rằng quận thành chắc chắn những biện pháp quản lý nhất định đối với tu sĩ, nếu sẽ chẳng thể hình thành một trật tự như .

 

Nàng rảo bước nhanh hơn về phía trung tâm thành, phỏng đoán rằng tại Tiên Sư viện , nàng sẽ tìm câu trả lời.

 

Lâm Giang quận thành lớn, với cước bộ của nàng cũng mất nửa canh giờ mới đến trung tâm.

 

Cuối con đường chính là Thành chủ phủ.

 

Phủ nha và Tiên Sư viện kiến trúc tương tự , một bên trái một bên , bao bọc lấy Thành chủ phủ.

 

Tống Ngọc Thiện bước Tiên Sư viện.

 

Bên trong cổng chính là nơi tiếp dẫn, mấy vị đạo đồng đang chờ sẵn.

 

Thấy nàng là gương mặt lạ, bên hông phận bài, khí chất trong trẻo thanh linh, rõ ràng là tu sĩ, một vị đạo đồng vội vàng tươi tiến lên đón: "Ta là chỉ dẫn đồng t.ử Hương Hương của Tiên Sư viện, tiền bối cần chỉ dẫn ?"

 

Tống Ngọc Thiện nhận , chính là tiểu đạo đồng khoa tay múa thanh tiểu mộc kiếm mà nàng gặp ở cổng thành phía bắc lúc , một khác cũng đang ở đây.

 

Xem họ đều là chỉ dẫn đồng t.ử của Tiên Sư viện.

 

Tống Ngọc Thiện gật đầu: "Hương Hương đạo hữu, mới đến quận thành, còn phiền ngươi giới thiệu một chút về Tiên Sư viện ."

 

"Được thôi!" Hương Hương ngọt ngào: "Tiền bối, xin mời theo ."

 

"Hai mươi năm , cô mẫu của thành chủ đương nhiệm, Khương Tiên quận chúa từ châu thành trở về, một tay sáng lập nên Tiên Sư phủ.

 

Kể từ đó, tu sĩ trong quận, các đạo quan và phật tự xung quanh đều chịu sự quản hạt của Tiên Sư viện, tiên và dân cùng chung sống vui vẻ."

 

Hương Hương chỉ một tòa đại điện phía đình viện : "Nơi chính là Nhiệm Vụ điện của Tiên Sư viện, thường xuyên công bố các nhiệm vụ như bắt quỷ trừ yêu, bảo vệ thành trấn, che chở cho dân chúng.

 

Hoàn thành nhiệm vụ thể nhận điểm cống hiến và thù lao vàng bạc. Tâm pháp thuật pháp trong Tàng Thư lâu, thiên tài địa bảo và pháp khí trong bảo khố của Tiên Sư viện đều cần một lượng điểm cống hiến nhất định mới thể mua .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-107-tien-su-vien.html.]

Ta và sư chính là vì để mắt tới một món pháp khí, nên mới nhân ngày nghỉ đến đây nhiệm vụ tiếp dẫn vặt vãnh .

 

May mắn là t.ử của Tiên Sư viện chúng , khi mua đồ trong viện thể giảm hai thành, hơn nữa cần tốn thêm điểm cống hiến, còn tâm pháp, võ kỹ, thuật pháp miễn phí để học, mỗi tháng còn phụ cấp t.ử nữa.

 

Tiền bối gia nhập Tiên Sư viện ? Ta thể giới thiệu cho ngài.

 

Chỉ cần mỗi năm bỏ một chút thời gian vài nhiệm vụ do viện công bố, tuân thủ quy tắc dành cho tu sĩ ở quận thành, là thể hưởng thụ nhiều phúc lợi, thực sự hời đó!"

 

Tống Ngọc Thiện lắc đầu: "Ta sư môn ."

 

Nàng hứng thú với Tàng Thư lâu và bảo khố của Tiên Sư viện, nhưng tùy tiện gia nhập nơi .

 

Bà bà tuy còn, nhưng nàng bái bà bà sư phụ, là t.ử của Cam Ninh quan.

 

Hương Hương cũng khuyên thêm: "Không gia nhập cũng , chỉ cần lĩnh phận bài là thể tùy lúc đến Nhiệm Vụ điện nhận nhiệm vụ, tuy Tàng Thư lâu, nhưng vẫn thể đến bảo khố mua đồ, giá cả chăng, nhiều thứ bên ngoài mua . Hơn nữa, bên bảo khố chỉ bảo vật, mà còn mấy môn thuật pháp bán công khai, gia nhập Tiên Sư viện cũng thể mua .

 

Ngoài , nếu ngài nhu cầu, cũng thể dùng điểm cống hiến và tài vật để công bố nhiệm vụ tại Nhiệm Vụ điện."

 

"Được." Tống Ngọc Thiện đáp.

 

Đợi nàng xong phận bài, sẽ xem thử những thuật pháp miễn phí trong bảo khố.

 

Hương Hương dẫn nàng đến một tiểu điện bên cạnh Nhiệm Vụ điện: "Đây là Tạp Vụ điện, phận bài ở đây. Cần kiểm tra tu vi một chút."

 

"Lê quản sự, xin ngài giúp vị tiền bối một tấm phận bài!" Hương Hương với vị lão giả đang ngủ gật trong điện.

 

Lão giả nhấc mí mắt, lười biếng liếc Tống Ngọc Thiện một cái, chỉ một chồng giấy bàn: "Quy củ cũ."

 

Nói xong liền tủ phía tìm đồ.

 

Quy củ cũ là gì, Tống Ngọc Thiện , nhưng Hương Hương thì rõ mồn một, nhón chân lấy một tờ giấy đưa cho nàng: "Tiền bối, xin hãy tên họ, giới tính, quê quán, và sư môn của ngài lên đây."

 

Tống Ngọc Thiện theo lời.

 

Sau khi xong, Hương Hương đưa tờ giấy cho Lê quản sự.

 

"Tống Ngọc Thiện, nữ, huyện Phù Thủy, quận Lâm Giang, sư thừa Cam Ninh quan Hoa Mẫn Văn?"

 

Lê quản sự nàng một cái: "Ngươi là đồ của Hoa Mẫn Văn ở Cam Ninh quan? Bà về quận thành ?"

 

"Sư phụ tiên du từ bốn năm ." Tống Ngọc Thiện .

 

"Ai!" Lê quản sự thở dài một tiếng: "Ta và sư phụ ngươi quen từ thuở nhỏ, ngươi cứ gọi là Lê thúc ."

 

Tống Ngọc Thiện cung kính hành lễ: "Lê thúc."

 

"Đến đây, đặt tay lên trắc linh bàn ." Lê quản sự chỉ một cái mâm tròn bằng kim loại mà ông lấy : "Chỉ là kiểm tra cốt linh và tu vi của ngươi thôi, cần lo lắng."

 

Tống Ngọc Thiện lời đặt tay lên .

 

Trên mâm tròn bốn hàng bảo thạch, mỗi hàng ba viên.

 

Hàng thứ nhất cả ba viên đều sáng lên, hàng thứ hai chỉ sáng một viên, mà cũng sáng lắm.

 

"Ngưng khí cảnh sơ kỳ quá nửa, cốt linh mười tám?" Lê quản sự thầm than, Hoa Mẫn Văn thu một đồ quá!

 

Tu sĩ Ngưng khí cảnh ở tuổi mười tám, tại quận thành cũng xem là một tiểu thiên tài.

 

Ông khắc thông tin phận bài đưa cho Tống Ngọc Thiện: "Đây là một món hạ cấp pháp khí, nhỏ m.á.u thể nhận chủ, chỉ mang khí tức tương xứng cầm thẻ bài mới thể khiến phù quang chữ Tiên phận bài sáng như mới, khác thể mạo danh ."

 

Sau đó đưa cho nàng một cuốn sách, cần ông giới thiệu, Hương Hương : "Đây là tu sĩ giới luật do Tiên Sư viện ban hành, tiền bối nhớ nghiên cứu kỹ lưỡng, nếu vi phạm những giới luật đây, Chấp Pháp điện chắc chắn sẽ truy cứu.

 

Các vị tiền bối ở Chấp Pháp điện của Tiên Sư viện đều am hiểu đấu pháp, tu vi cao thâm, thấp nhất cũng là Ngưng khí kỳ trở lên, còn ba vị trưởng lão Ngưng khí hậu kỳ nữa."

 

 

Loading...