Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 111: Sư tỷ
Cập nhật lúc: 2026-01-22 09:59:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ấy! Tống đạo hữu, ngươi chờ một chút!"
Tần Duyên vội vàng cuộn lá cờ vải, chui con đường nhỏ cỏ cây che lấp, gần như thể thấy.
Tống Ngọc Thiện ngờ vực dừng bước: "Tần đạo hữu còn chuyện gì ?"
Tần Duyên níu lấy ống tay áo nàng: "Ngươi thật sự đến Cam Ninh quan ? Ta chính là quan chủ đương nhiệm của Cam Ninh quan, ngươi là đồ của ai?"
"Ngươi? Quan chủ?"
Tống Ngọc Thiện ngẩn , Cam Ninh quan đúng là nhân đông, nhưng cũng đến nỗi túng quẫn tới mức quan chủ bói toán kiếm sống chứ?
Bà bà sư bá năm xưa là tu sĩ Ngưng Khí sơ kỳ, sư tổ càng là Ngưng Khí hậu kỳ, ở quận thành cũng là bậc cường giả tiếng tăm.
Tần đạo hữu cả tuổi tác lẫn tu vi, đáng lẽ cũng chỉ là hàng tiểu bối.
Nếu nàng là quan chủ, Cam Ninh quan...
"Sao nào, ngươi tin ?" Tần Duyên thử nhe răng, vẻ mặt trông thật nguy hiểm.
"Ta tin." Tần đạo hữu chắc đến mức đùa cợt kiểu .
Tống Ngọc Thiện lấy thẻ gỗ mà bà bà đưa cho nàng: "Sư phụ của là Hoa Mẫn Văn, đây là sư phụ đưa cho ."
Tần Duyên nhận lấy thẻ gỗ, quả đúng là lệnh bài t.ử của Cam Ninh quan.
Lúc nàng mới nhớ sư phụ còn một vị sư tấn giai thất bại, lui về thế tục ở ẩn, vị sư rời khỏi đạo quan từ khi nàng sư phụ nhặt về.
"Ngươi là đồ của Hoa sư cô, chính là sư của . Tốt quá, cũng sư !"
Tần Duyên tươi như hoa, khoác lấy cánh tay nàng: "Ta gặp thấy ngươi thiết thế, hóa là sư nhà ! Đi, dẫn ngươi trong quan!"
"Khoan , đường ở bên ?" Tống Ngọc Thiện nhúc nhích.
"Ai nha, đó là đường do lợn rừng núi mãi mà thành đấy, nuôi thêm một năm nữa là ăn , ngoan, đến mai sư tỷ sẽ bắt nó về thịt, đãi ngươi một bữa thịnh soạn!"
"Đa tạ sư tỷ." Tống Ngọc Thiện khó khăn thốt lên.
Tần sư tỷ mang một gương mặt b.úp bê, nhưng lời bá khí vô cùng, khác với dáng vẻ lừa tiền của nàng lúc .
Nàng mặc cho sư tỷ kéo , dẫn nàng luồn lách trong những bụi cây cao quá đầu , chẳng mấy chốc đến chân một ngọn núi.
Giữa núi là một rừng trúc xanh mướt, bên trong những bậc thang đá xanh uốn lượn vươn lên, thấy điểm cuối.
"Đây chính là Thúy Bình sơn, đoạn đường phía dễ hơn nhiều, đạo quan của chúng cũng từng thời huy hoàng, những bậc thang đá xanh xây dựng từ hồi đó đến giờ vẫn còn chắc chắn lắm! Chỉ là đoạn đường bên ngoài lâu ngày , nên bụi rậm cỏ dại chiếm hết ." Tần Duyên .
Tống Ngọc Thiện cuối cùng cũng tìm cơ hội để hỏi: "Sư tỷ, lúc nãy hỏi, trong quan xảy chuyện gì ? Sao hoang vắng đến mức đường cũng , còn sư tổ và sư bá ?"
Tần Duyên thở dài một , nụ cũng còn nữa:
"Hai mươi năm , đại yêu sông hóa rồng thất bại, nhập ma thành ma giao ăn thịt , gây lũ lụt, bá tánh c.h.ế.t vô .
Các tu sĩ trong quận thành hợp lực chống ma giao, nhưng vẫn địch nổi, chỉ thể gắng gượng bảo vệ quận thành.
Mãi cho đến khi Tiên Sư phủ ở châu thành phái tu sĩ Thông Huyền cảnh đến giúp, cuối cùng mới diệt con ma giao đó.
Trận chiến , nhiều tu sĩ thể sống sót trở về.
Thúy Bình sơn của chúng ngay bên bờ sông, là nơi gian nan nhất, chịu tổn thất cũng nặng nề nhất, sư phụ và sư tổ, chính là qua đời trong trận chiến đó.
Năm , mới năm tuổi, mới chữ."
Tống Ngọc Thiện hồi lâu lời nào.
Sư tổ và sư bá mà cả bà bà, tiên du từ hai mươi năm .
Những lá thư bà bà cho họ, họ cũng bao giờ nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-111-su-ty.html.]
Đáng thương nhất vẫn là sư tỷ, năm tuổi còn ai che chở, một gồng gánh Cam Ninh quan, e rằng đến cả việc sinh tồn cũng là cả một vấn đề.
Trong cảnh như , nàng thể tự nuôi trắng trẻo mập mạp, còn tự tu luyện đến Ngưng Khí sơ kỳ, là lợi hại .
"Sư tỷ, những năm qua vất vả ." Tống Ngọc Thiện .
Tần Duyên xua tay: "Đều qua cả . Hơn nữa cũng khổ đến thế.
Sau khi Khương Tiên quận chúa trở về lập nên Tiên Sư viện, và ban thưởng hậu hĩnh cho những tu sĩ cống hiến trong trận chiến diệt giao.
Những như thể gia nhập Tiên Sư viện để dạy dỗ, cung cấp tài nguyên tu luyện, còn nếu gia nhập thì hàng năm cũng tiền trợ cấp.
Mãi cho đến khi đạt tới Ngưng Khí, Tiên Sư viện vẫn luôn quan tâm nhiều.
Chỉ là khi Ngưng Khí, thuật pháp học đến nơi đến chốn, khó tìm việc , nên cuộc sống mới vất vả một chút.
đợi lấy tư cách bói toán , thì sẽ cần lo chuyện tiền bạc nữa."
"Tư cách bói toán là gì ?" Tống Ngọc Thiện thấy kỳ lạ từ lúc ở thuyền.
Làm thần côn mà cũng cần tư cách ?
"Tu sĩ dùng bản lĩnh của để kiếm tiền trong thành thì đều cần tư cách, xem khí cho khác thì cần tư cách xem khí, bói toán cho khác thì cần tư cách bói toán, đến Tiên Sư viện để xin."
Tần Duyên giở lá cờ vải của : "Ngươi xem lá cờ của , chính là khi thông qua khảo hạch quan khí thuật ở Tiên Sư viện mới lấy , cờ màu tro là tiêu chuẩn nhập môn, cờ màu trắng là tiêu chuẩn tiểu thành, giống như của viền lam, là tiêu chuẩn đại thành, nếu là viên mãn, thì sẽ là tiêu chuẩn màu đỏ.
Cờ vải màu sắc khác , giá cả cũng tiêu chuẩn riêng.
Cờ tro xem khí nhiều nhất chỉ thể thu mười đồng tiền, cờ trắng vượt quá năm mươi đồng tiền, cờ lam vượt quá một trăm đồng tiền.
Nghề xem khí cạnh tranh lớn, khách hàng ít, giá cả còn giảm mấy phần mới xem, kém xa so với bói toán kiếm tiền, cờ tro bói toán thể thu một trăm đồng tiền, mà còn cung đủ cầu, cờ trắng thì đều khởi điểm từ một lượng bạc.
Sư tỷ của ngươi đây thuật bói toán nhập môn , đầu tháng là thể thi lấy một lá cờ tro bói toán, đến lúc đó sẽ là một trong hai tu sĩ duy nhất thể bói toán ở thành Lâm Giang, tiền bạc gì đó, cần lo!"
"Vậy nên một lượng bạc , là sư tỷ lừa ?" Tống Ngọc Thiện yếu ớt .
"Khụ khụ!" Tần Duyên hận thể tự tát cho một cái, đến chuyện chứ?
"Sư , vi phạm quy định , chỉ là thu giá cao nhất mà thôi, cũng chỉ thuận miệng , ai mà ngờ ngươi trả giá chứ? Ta từng gặp ai sảng khoái như sư ngươi ."
Tần Duyên càng càng hùng hồn: "Sư ngươi đây là từng nếm mùi đời khổ cực, mua đồ mà trả giá, hôm nay coi như sư tỷ dạy cho ngươi một bài học."
Tống Ngọc Thiện: "..."
Nhìn sư tỷ nghèo.
Thế nhưng nàng thà rằng tính toán từng đồng từng cắc, cũng rời khỏi sư môn để Tiên Sư viện tiền đồ hơn, thể thấy phẩm cách của con .
"Nhiệm vụ ở Nhiệm Vụ điện của Tiên Sư viện kiếm nhiều tiền hơn xem khí bói toán ?" Tống Ngọc Thiện hỏi.
Mặc dù hôm nay nàng Nhiệm Vụ điện, nhưng nàng đến bảo khố.
Đồ vật trong bảo khố đắt như , cần điểm cống hiến, cần bạc.
Nhiệm vụ của Nhiệm Vụ điện, thù lao tiền bạc hẳn là ít nhỉ?
Nếu thì đồ vật trong bảo khố đó, ai thể đổi chứ?
"Nhiệm vụ ở Nhiệm Vụ điện đương nhiên là kiếm nhiều tiền, đó chính là thứ ngon lành đấy, nhưng tất cả nhiệm vụ, t.ử của Tiên Sư viện đều ưu tiên nhận .
Tiên Sư viện cứ năm năm t.ử mới, tu sĩ trong thành ngày càng nhiều.
Thông thường chỉ những nhiệm vụ ở nơi xa xôi, phiền phức nguy hiểm mới đến lượt ngoài.
Ấy thế mà, tranh giành vẫn cả một đống, đăng ký còn sàng lọc. Tu vi của ưu thế, thuật pháp cũng nắm giữ nhiều, đến nay vẫn chọn nào."
Nói đến đây, Tần Duyên liền đầy oán khí, thù lao nhiệm vụ của Nhiệm Vụ điện đúng là thật, nhưng nàng cái phúc đó để hưởng.