Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 116: Lảm nhảm

Cập nhật lúc: 2026-01-27 08:18:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành quận Lâm Giang, núi Thúy Bình ở Giang Bắc, Cam Ninh quan.

 

Sau nửa đêm, quả nhiên mưa bắt đầu rơi tí tách.

 

Tần sư tỷ vẫn đang đả tọa giữa màn mưa.

 

Đạo bào nàng ướt sũng, mái tóc bết thành từng lọn, nước mưa chảy ròng ròng, trông vô cùng chật vật.

 

may , dường như nàng chẳng hề ảnh hưởng, khí tức vẫn đang chầm chậm dâng lên.

 

Tống Ngọc Thiện ở ngưỡng cửa một lát, dậy đun một nồi nước nóng, nấu một ấm canh gừng.

 

Tu luyện Nguyệt Hoa Tâm Pháp là ở trong môi trường ngoài trời, nàng từng đả tọa giữa trời mưa tuyết, khi Kim thúc cũng chăm sóc nàng như thế .

 

Mưa rơi suốt một canh giờ, vẫn rả rích ngớt, nhưng luồng khí tức đang dâng lên Tần sư tỷ chợt chững , xem nàng sắp tỉnh .

 

Quả nhiên, chỉ năm thở, sư tỷ liền mở mắt.

 

"Sư —— Tê!" Vừa mở mắt, nước mưa theo kẽ mắt chảy , Tần Duyên dụi mắt dậy, suýt chút nữa thì lảo đảo vững: "Sao mưa thế ?"

 

Tần Duyên vội vàng chạy trong nhà.

 

"Mưa một canh giờ ." Tống Ngọc Thiện : "Sư tỷ, đun nước nóng, tỷ tắm , một bộ đồ khô ráo, uống thêm chén canh gừng để trừ hàn khí, kẻo nhiễm phong hàn."

 

Tần Duyên rưng rưng nước mắt Tống Ngọc Thiện: "Sư ~"

 

Hu hu hu, sư chu đáo quá, nàng cảm động đến mức nước mưa cũng theo mắt chảy thành dòng luôn !

 

Thấy sư tỷ chẳng chút dáng vẻ nghiêm túc nào, Tống Ngọc Thiện đưa tay lên trán, quả thực nỡ thẳng: "Tỷ nhanh lên!"

 

"Sư đừng dữ thế chứ, sư tỷ ngay đây!" Tần Duyên hì hì tắm rửa.

 

"Sư , bỗng nhiên phát hiện, Thanh Khiết Thuật quả là cần luyện tập." Giọng của sư tỷ từ bên tường vọng sang.

 

Tống Ngọc Thiện: "..."

 

Phòng tắm và nhà bếp chỉ cách một bức tường, cửa treo một tấm chiếu rơm để che chắn, khả năng cách âm lắm, Tống Ngọc Thiện rõ mồn một.

 

"Thanh Khiết Thuật của sư tỷ chẳng nhập môn ?" Tống Ngọc Thiện hỏi.

 

"Nhập môn chỉ thể tẩy sạch vết bẩn thôi, hong khô quần áo thì đạt đến cảnh giới tiểu thành mới . Chúng tu luyện Nguyệt Hoa Tâm Pháp, cơ hội gặp mưa nhiều kể xiết! Cứ đun nước hoài cũng phiền phức quá."

 

"Sư tỷ ."

 

"Sư , ngươi tắm ?"

 

"Tắm ."

 

"A? Vậy thì tiếc quá, định rủ hai tỷ chúng tắm chung cơ đấy!"

 

...

 

Hai cứ thế cách một bức tường mà trò chuyện với .

 

Tống Ngọc Thiện một nhận thức mới về vị sư tỷ của .

 

Ban ngày, lúc xem vận khí và lừa bạc của nàng, sư tỷ chỉ tỏ thiện hòa nhã bề ngoài, nhưng thực chất ranh mãnh như một con hồ ly.

 

Sau khi nhận , sư tỷ liền biến thành một sư tỷ diện, chăm sóc nàng hết mực, đồng thời cũng để lộ cái tính lắm lời của .

 

Bao năm qua, một nàng sống núi, chắc hẳn cô đơn lắm!

 

"Sư , ngươi hỏi đốn ngộ thế nào? Có đột phá ?"

 

Tần Duyên đợi tới đợi lui, đông tây, ám chỉ cả buổi trời mà cô sư ngốc của nàng vẫn lĩnh hội , thật khiến nàng sốt ruột c.h.ế.t .

 

Tống Ngọc Thiện thầm bổ sung một câu, sư tỷ còn khao khát chia sẻ vô cùng mãnh liệt.

 

Là một sư diện, đương nhiên nàng sẽ để sư tỷ thất vọng: "Lần đốn ngộ của sư tỷ thế nào? Có đột phá ? Hôm nay thời tiết , liệu ảnh hưởng đến việc đột phá ?"

 

"A ha ha, đốn ngộ thật sự quá ! Nguyệt hoa cứ ào ào chui đan điền của , chẳng hề thời tiết ảnh hưởng chút nào."

 

"Sư tỷ của ngươi bây giờ lấp đầy cả mười luồng khí , bằng mấy năm tu luyện đấy. Chuyện cũng là nhờ những lời của sư dẫn dắt đó!"

 

"Nếu vì chúng tu luyện Nguyệt Hoa Tâm Pháp, mỗi một tiểu cảnh giới ở Ngưng Khí Cảnh đều giống như lúc mở khí ban đầu, chọn ngày trăng sáng nhất mới thành công, thì thể phá vỡ khí để ngưng tụ thành khí hải ."

 

"Chúc mừng sư tỷ, còn hơn sáu tháng nữa là đến rằm tháng Tám, đến lúc đó tỷ nhất định thể đột phá, ngưng khí thành thức hải."

 

Đốn ngộ quả thực hiếm , chỉ thể ngộ chứ thể cầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-116-lam-nham.html.]

Khác với việc nàng dùng công đức để tạm thời nâng cao ngộ tính, đẩy nhanh tốc độ tu luyện thuật pháp, đốn ngộ càng khó lường hơn, hiệu quả cũng rõ rệt hơn hẳn.

 

Tống Ngọc Thiện tu luyện đến nay cũng chỉ đốn ngộ một khi còn ở cảnh giới Thối Thể, lúc cảnh giới tăng lên vùn vụt.

 

"Ha ha ha ~"

 

...

 

Sư tỷ tắm xong , hai cùng cạn một bát canh gừng lớn để ăn mừng, canh nóng bụng, ấm áp hẳn lên.

 

"Sư , ngày mai sư tỷ nhất định sẽ bắt con lợn rừng béo ú núi về nấu cho ngươi ăn!" Tần Duyên nhấn mạnh một nữa.

 

Chỉ dùng con lợn rừng núi mà chính nàng cũng nỡ ăn để chiêu đãi sư , mới thể bày tỏ sự chào đón và yêu mến của nàng dành cho sư .

 

Tống Ngọc Thiện hỏi từ lâu: "Sư tỷ nuôi heo ở núi ? Nuôi thả rông ?"

 

"Ừm, chúng nó thể sống ung dung tự tại chân núi Thúy Bình như , đều là nhờ dọn dẹp sạch sẽ mấy con dã thú to lớn quanh đây, cho nên chung, cũng coi như là nuôi." Tần Duyên .

 

Tống Ngọc Thiện: "..."

 

"Đi, ngủ thôi!"

 

Tống Ngọc Thiện cùng sư tỷ gian điện bên , giường chỉ độc một chiếc chăn.

 

"Sư , giường nhỏ lắm, ngươi ngủ bên trong , kẻo ban đêm lăn xuống đất."

 

Tần Duyên chỉ mặc trung y , ở mép giường, lật chăn lên, hiệu cho sư leo lên.

 

"Được." Bề ngoài Tống Ngọc Thiện tỏ bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng vô cùng lo sợ.

 

Từ lúc sinh đến giờ, Tống Ngọc Thiện từng ngủ chung giường, đắp chung chăn với khác.

 

Nàng dự cảm, giấc ngủ đêm nay e là sẽ yên .

 

Nàng "bình tĩnh" cởi áo khoác, "bình tĩnh" leo lên giường của sư tỷ, chui trong chăn, thẳng tắp nhắm nghiền mắt .

 

"Ha ha ha!" Tần Duyên đến đau cả bụng: "Sư , đến cả t.h.i t.h.ể cũng yên bình như ngươi , với ngươi dán sát tường như thế gì? Tường lạnh ?"

 

Mí mắt Tống Ngọc Thiện khẽ run lên.

 

Nàng ngủ , thấy gì hết.

 

Tần Duyên một lúc cũng xuống, vạch trần cô sư đang hổ của .

 

Trời khuya lắm . Nàng đốn ngộ xong, tinh thần vẫn còn khá , nhưng sư thức cùng nàng hơn nửa đêm, thêm đường sá xa xôi mệt nhọc, chắc chắn thấm mệt.

 

Nàng nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng hết sức để ảnh hưởng đến sư nghỉ ngơi.

 

Sau đó... chợt nặng trĩu.

 

Tần Duyên mở mắt, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi.

 

Nàng đang sát mép giường, còn sư đang ngủ say như c.h.ế.t xoay qua từ lúc nào, cả tay lẫn chân đều gác lên nàng, còn bắt đầu ngáy khe khẽ.

 

Cả nàng ghì c.h.ặ.t giường.

 

May mà nàng to con, chịu .

 

Không ngờ sư trông thì già dặn chững chạc, năng cẩn trọng giữ lễ, mà tướng ngủ thế đây.

 

Tần Duyên quyết định nhúc nhích, cứ giữ nguyên tư thế .

 

Đợi đến sáng mai, lúc sư tỉnh dậy, vẻ mặt của nàng chắc chắn sẽ thú vị lắm đây.

 

Hì hì ~

 

*

 

Sáng sớm, Tống Ngọc Thiện mở mắt , phát hiện chiếc chăn ấm áp mềm mại lạ thường mà cảm nhận tối qua thực chất sư tỷ mềm mại của , nàng đang rúc lòng sư tỷ như chim non nép lòng , tay chân quấn lấy sư tỷ chẳng khác nào bạch tuộc.

 

Rồi nàng nhắm mắt .

 

Chắc là do tư thế tỉnh dậy đúng, ngủ một lát.

 

"Sư , mặt trời chiếu tới m.ô.n.g kìa!" Tần Duyên chờ khoảnh khắc từ lâu, nàng xoay , véo véo gò má đang nghiêm túc giả vờ ngủ của sư .

 

Tống Ngọc Thiện giả vờ nữa, đành mở mắt , rụt chân về: "Chào buổi sáng, sư tỷ!"

 

"Ha ha ha! Đêm qua sư nồng nhiệt lắm đấy nhé!"

 

 

Loading...