Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 99: Quỷ đăng

Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:26:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có Tiểu Nhất đảm đương việc đưa tin giữa hai giới âm dương, việc liên lạc giữa Tống Ngọc Thiện và Lỗ Quân Lan các nàng cuối cùng cũng còn phiền phức đốt hương thỉnh họ đến nhà nữa.

 

Lúc bình thường thư từ, ban ngày Tiểu Nhất sẽ nghỉ ngơi tại Âm Thế Thư Cục, đêm xuống mới trở về bên cạnh nàng.

 

Như thế, bất luận là nàng việc các quỷ hồn ở thư cục chuyện, đôi bên đều thể liên lạc trong vòng một ngày, giúp tiết kiệm thời gian và giảm bớt bao nỗi phiền hà.

 

Ngày hai mươi tháng Chạp, tại góc tường ngoài phủ môn - nơi Tiểu Nhất vẫn thường qua - Tống Ngọc Thiện cuối cùng cũng thấy một đoàn sương xám mang theo âm khí nồng đậm.

 

Thiên Nhãn Thuật của nàng đạt tới cảnh giới Viên Mãn, giờ đây nàng thể thấu hình dạng của lối Âm Thế.

 

Tống Ngọc Thiện khoác áo choàng đen, tay xách đèn l.ồ.ng nhỏ gỗ xanh biếc, ánh mắt của Kim Đại, ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo, nàng nhẹ nhàng rẽ màn sương xám, biến mất trong góc tường.

 

Chiếc đèn tên là "Quỷ Hỏa Dẫn Lộ Đăng", là pháp khí mới xuất hiện trong gian Ngọc Ấn cách đây lâu.

 

Trước đó, Thanh Đồng Âm Dương Linh biến mất.

 

Ngẫm , Thanh Đồng Âm Dương Linh vốn ứng với nhu cầu của nàng khi Thiên Nhãn Thuật thành.

 

Lúc nàng thể thấy quỷ hồn, nên gian Ngọc Ấn mới hiện linh đang để nàng cảm ứng. Sau khi thông thạo Thiên Nhãn Thuật, nàng còn cần tới linh đang nữa nên cũng từng đổi lấy, qua một thời gian nó liền tự động tiêu biến.

 

Còn Quỷ Hỏa Dẫn Lộ Đăng xuất hiện ngay thềm Thiên Nhãn Thuật tiến giai Viên Mãn. Sau khi thăng cấp, Tống Ngọc Thiện lập tức tiêu tốn 3 điểm công đức để đúc một chiếc.

 

Dẫn Lộ Đăng mang ngoại hình cổ phác, chỉ nhỏ bằng nắm tay, trông như một món đồ chơi tinh xảo của trẻ nhỏ. Ngọn lửa xanh bên trong đèn chút nóng nào, cháy mãi tắt, chẳng sợ gió cũng chẳng ngại mưa. Nhìn thì nhỏ bé, nhưng ánh sáng nó phát còn minh mạn hơn cả loại l.ồ.ng đèn thượng hạng do tay thợ lão luyện .

 

Khi cõi âm, hiệu quả chiếu sáng của nó còn hơn cả khi ở dương thế, còn thể đ.á.n.h dấu hai lối cõi âm, phòng trường hợp cầm đèn lạc lối.

 

Hơn nữa, chiếc đèn còn khả năng che giấu sinh khí của cầm đèn, chống sự xâm thực của âm khí, chỉ cần quỷ hồn trực tiếp chạm thì khó phát hiện là sống.

 

Cõi âm quanh năm ngập tràn âm khí, đối với quỷ hồn mà , âm khí cũng giống như khí bình thường, chẳng hề cản trở tầm chút nào.

 

đối với sống khai mở thiên nhãn, âm khí là màn sương mù dày đặc, tối tăm.

 

Đi trong màn sương xám, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ lạc đường. Trước khi trời sáng nếu tìm lối về dương thế thì sẽ vĩnh viễn thể về nữa.

 

Cho nên, chiếc đèn tập hợp cả ba công năng chiếu sáng, dẫn đường và hộ , quả thực là pháp bảo gì sánh bằng cho sống du ngoạn cõi âm.

 

Tống Ngọc Thiện xách đèn bước lối cõi âm, liền cảm nhận một luồng khí lạnh thấu xương, nàng xoa xoa cánh tay, vận chuyển một chút chân khí mới cảm thấy dễ chịu hơn.

 

Đây còn là nhờ nàng tu luyện «Nguyệt hoa tâm pháp», loại công pháp thuộc tính âm, nên khả năng thích ứng với âm khí tương đối mạnh.

 

Xung quanh nàng là sương mù xám đặc, nhưng ngọn quỷ hỏa nhỏ bé tay tỏa ánh sáng rực rỡ, trong phạm vi ba trượng quanh đều thể rõ mồn một, còn trong phạm vi mười trượng cũng lờ mờ trông thấy đại khái.

 

Nàng dùng pháp thuật đ.á.n.h dấu lối Âm Thế ở lưng.

 

Thiên nhãn thuật viên mãn, lối cõi âm vốn vô cùng dễ thấy khi ở dương thế, giờ đây sự che phủ của màn sương xám cõi âm, nếu đến ngay mặt thì căn bản thể nào phát hiện .

 

Yêu tộc thể Âm Thế đành, còn tu sĩ tuy luyện thành Thiên Nhãn là thể , nhưng họ chẳng mấy khi đặt chân tới nơi đây, phần lớn là vì quá dễ lạc lối. Hơn nữa, Âm Thế đối với tu sĩ vốn chẳng gì hấp dẫn, đáng để mạo hiểm tính mạng.

 

Tống Ngọc Thiện tay cầm đèn nên lòng hoảng sợ, khi đ.á.n.h dấu xong lối , nàng liền sải bước tiến màn sương xám mênh m.ô.n.g.

 

Không thư cục cõi âm ở ? Không cả, cán đèn dẫn đường còn một giấy nhỏ đang .

 

Mấy tháng qua, Tiểu Nhất về về con đường nối liền Tống phủ và thư cục cõi âm bao nhiêu , nhắm mắt cũng hướng nào.

 

Ban đêm chính là lúc quỷ hồn khỏi cửa để du đãng dương thế, Tống Ngọc Thiện vài bước gặp một đám quỷ rủ rời khỏi cõi âm.

 

Nàng khoác áo choàng đen, đội mũ trùm, đầu cúi xuống, đèn dẫn đường che khuất sinh khí , tự cảm thấy ngụy trang .

 

Kết quả là chạm mặt, phận của nàng đám quỷ thấu, nhất thời tiếng vang lên khắp nơi.

 

"Tống chưởng quỹ!"

 

"Ta hoa mắt ? Chúng đến dương thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-99-quy-dang.html.]

 

"Không sai mà? Lối gần Tống phủ nhất ở ngay phía kìa!"

 

"Chẳng chút sinh khí nào cả! Là quỷ hồn!"

 

"Lão thiên gia ơi! Tống chưởng quỹ, ngài c.h.ế.t !"

 

"Trời xanh ơi! Tống chưởng quỹ, ngài c.h.ế.t t.h.ả.m quá! Ngài , Thư Cục mở tiếp đây?"

 

"Thoại bản còn hết, tên Phó Tân khốn kiếp còn gặp báo ứng mà, ngài đoản mệnh thế cơ chứ!"

 

...

 

Trong phút chốc, tiếng than vang dậy, thậm chí còn thu hút thêm nhiều quỷ hồn qua đường khác.

 

Tất cả chỉ diễn trong nháy mắt.

 

Tống Ngọc Thiện còn kịp thanh minh, trong màn sương xám bỗng nhiên chật ních những bóng quỷ trùng trùng điệp điệp, một đám xúm gần để mặt nàng, đó liền gào trời đất, như thể trời sập đến nơi.

 

Có mấy con còn cả nước mắt quỷ, vội vàng luống cuống lấy một chiếc bình sứ nhỏ để hứng lấy.

 

Vừa hứng lẩm bẩm: "Thứ hữu dụng với Tống chưởng quỹ, thể lãng phí ."

 

"Cái đó... Ta vẫn c.h.ế.t !" Tống Ngọc Thiện bất đắc dĩ .

 

"Hu hu, Tống chưởng quỹ, đau lòng thì cứ , đừng nén, là quỷ mới, cẩn thận đừng để nước mắt là ."

 

"Dù c.h.ế.t, nhưng vẫn mãi là Tống chưởng quỹ của chúng , chỉ cần xong thoại bản, chúng sẽ mãi mãi ủng hộ !"

 

"Ai báo tang cho thư cục ! Tống chưởng quỹ c.h.ế.t đột ngột quá!"

 

"Ta bay nhanh, để !"

 

...

 

Lần thì Tống Ngọc Thiện thật sự thét lên: "Ta thực sự là sống mà, tu sĩ khi c.h.ế.t sẽ biến thành quỷ để cõi âm !"

 

Có một con quỷ ngừng : "Thật ?"

 

"Biết vì Thư Cục của chưởng quỹ quá , Âm Thế đặc cách cho ngài xuống đây quỷ để mở mang bờ cõi thì ?" Vẫn quỷ tin, cho rằng nàng đang cố tỏ mạnh mẽ.

 

Tống Ngọc Thiện: "..."

 

Ta cảm ơn ngươi nhé, thật là coi trọng quá!

 

Nàng cúi đầu chiếc đèn tay, thầm trách hiệu quả che giấu của nó quá . cái chức năng tắt đây? Đèn là trường minh đăng, thổi cũng tắt! Cảm giác hôm nay quả thực trăm miệng cũng bào chữa nổi.

 

Chẳng bao lâu , chúng quỷ ở Thư Cục tin dữ liền vội vàng chạy đến, cuối cùng mới giải cứu nàng khỏi vòng vây.

 

Trên tầng hai của thư cục, mười ba con quỷ do Lỗ Quân Lan dẫn đầu đang vây quanh nàng.

 

"Ngọc Thiện , rốt cuộc là chuyện gì ? Muội..."

 

"Ta c.h.ế.t!" Tống Ngọc Thiện vội vàng .

 

"Sinh khí chiếc đèn che khuất .

 

Vốn dĩ nghĩ rằng che sinh khí thì ở cõi âm cũng chẳng khác gì quỷ, ai thấy , thể lén lút đến thư cục để cho các ngươi một bất ngờ lớn.

 

Kết quả là..."

 

"Kết quả là mới bước quỷ nhận , lập tức gây chấn động cả quỷ giới ở huyện Phù Thủy?" Lỗ Quân Lan đưa tay lên trán: "Ngọc Thiện , cái dung nhan của , con quỷ nào mà ? Muội thực sự chẳng hiểu gì về danh tiếng của trong giới quỷ cả!"

 

 

Loading...