Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay dừng vùng da đó, nàng ngước mặt lên Ân Nghiệt thăm dò : "Ca ca, chỗ ..."
Ân Nghiệt cũng phủ nhận, rũ mắt nàng, khóe môi khẽ nhếch lười biếng : "Yểu Yểu lời, chỉ ca ca giúp lời thôi."
Ân Yểu Yểu nịnh nọt: "Ca ca, Yểu Yểu lời."
Ân Nghiệt khẽ hừ một tiếng nhẹ gì nữa trực tiếp dậy về phía cửa. Ân Yểu Yểu thấy , chân hề động đậy ý định theo. Nàng thấy Ân Nghiệt mở cửa ngoài bóng dáng tường che khuất, bèn đưa tay túi áo sờ thấy Gương Luân Hồi chuẩn đợi xa lấy xem.
Số nhà 25
Tu Lệ thấy với nàng: "Yo, cánh cứng . Trước đây ngươi đều lẽo đẽo theo. Bây giờ cần lợi dụng Ân Nghiệt nữa để tự , như hai các ngươi thể đường ai nấy đúng ?"
Ân Yểu Yểu rũ mắt cổ chân giọng điệu vô tội: "Tu Lệ đại nhân gì , chân Yểu Yểu thương, nổi."
Tu Lệ hừ lạnh một tiếng: "Thôi , ngươi chỉ mong tìm cơ hội để chạy. Bây giờ tự còn đỡ tốn công sức âm mưu bỏ trốn."
Ân Yểu Yểu gì nữa. Ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng của Ân Nghiệt, thấy khỏi phòng, bóng dáng tường che khuất mới lấy Gương Luân Hồi từ trong tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/157.html.]
còn kịp kỹ đột nhiên một luồng lực vô hình kéo nàng về phía buộc nàng bước nhanh ngoài cửa phòng. Vì một luồng lực kéo, nửa của nàng ép nghiêng về phía trông vẻ lảo đảo. Khi chạy khỏi cửa phòng luồng lực kéo đó đột nhiên biến mất.
Nàng vững cả ngã về phía , trực tiếp quỳ gối xuống đất, "ầm" một tiếng ngã lăn đất. Vết thương cổ chân rách , hai cổ tay nàng chống mặt đất. Chiếc Gương Luân Hồi trong tay cũng nắm c.h.ặ.t rơi xuống bên cạnh.
Ngay đó, mặt nàng xuất hiện một đôi giày của Ân Nghiệt. Giọng Tu Lệ mang theo chút thương hại: "Ối chà, tiêu ."
Ân Yểu Yểu: "..."
Nàng quỳ rạp mặt đất nhất thời chống dậy cũng ngẩng đầu Ân Nghiệt, giọng chút tủi : "Ca ca đợi Yểu Yểu, Yểu Yểu suýt chút nữa là đuổi kịp ca ca."
Ân Nghiệt cúi nhặt Gương Luân Hồi lên ngón tay dừng gương một lúc như chuyện gì xảy đưa chiếc gương cho Ân Yểu Yểu: "Còn dậy?"
Ân Yểu Yểu chút bất ngờ nhưng thể hiện . Nàng nhận lấy chiếc gương tiện thể kéo tay áo mượn lực dậy, híp mắt: "Cảm ơn ca ca!"