Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tu Lệ rùng trong tay áo Ân Yểu Yểu: "Ân Nghiệt sẽ đang quan tâm ngươi đấy chứ? Ôi, dọa c.h.ế.t ."
Mặc dù vết thương Ân Yểu Yểu lành nhưng vẫn bẩn thỉu, m.á.u dính nhớp trong lòng bàn tay. Nàng cố gắng rút tay khỏi tay Ân Nghiệt, động tác nhẹ nhàng, thăm dò hỏi: "Ca ca đang quan tâm ?"
Ân Nghiệt buông lỏng tay nàng, tay nàng lập tức rút . Hắn như thấy một câu chuyện , bật thành tiếng. Hắn mắt nàng, trả lời câu hỏi của nàng, trong giọng ý , ngược chút tàn nhẫn: "Nếu c.h.ế.t, cũng nên do chính tay bản tôn kết liễu ."
Ân Yểu Yểu vội vàng lắc đầu: "Ca ca, ."
Ân Nghiệt đưa tay lên, ngón tay lơ lửng vẽ một đường ngang cổ nàng, tay vẫn còn dính m.á.u của nàng nên cổ nàng vẽ một vết m.á.u tươi đỏ, trông như thể nàng c.ắ.t c.ổ . : "Nếu , bản tôn sẽ tự tay g.i.ế.c ."
Ân Yểu Yểu , đôi mắt đen trắng rõ ràng sương mù mờ mịt: "Ca ca yên tâm, nhất định nữa!"
Ân Nghiệt gì nữa rụt tay , dậy về phía cánh cửa cách đó xa cũng đầu nàng.
Ân Yểu Yểu trèo dậy theo cánh cửa đó, hỏi: "Ca ca, chúng đến quỷ giới là vì cánh cửa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/181.html.]
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng tay đặt lên cửa. Ngay đó, cánh cửa trực tiếp từ hai bên từ từ mở , bên trong ánh sáng trắng ch.ói mắt rõ tình hình cụ thể bên trong.
Tu Lệ đột nhiên : "Khoan , ... sẽ là khôi phục trí nhớ chứ?"
Số nhà 25
Ngón tay Ân Yểu Yểu nắm c.h.ặ.t vạt váy nắm c.h.ặ.t chiếc váy mềm mại trong lòng bàn tay: "Tu Lệ đại nhân, nếu ca ca lừa , sẽ thế nào?"
Tu Lệ : "Đủ để ngươi c.h.ế.t một vạn ."
Ân Yểu Yểu : "Khi ở ma cung, Thập Nhất trưởng lão bảo trở về nơi sinh mà xem, lời còn xong vì Thập Giới Chú mà nổ tung mà c.h.ế.t."
Tu Lệ tiếp lời: " nhưng Ân Nghiệt mất trí nhớ, nhớ rõ nơi sinh rốt cuộc ở nên mới đến tìm Gương Luân Hồi. Bây giờ Gương Luân Hồi tìm đủ , con từ đến nay những việc vô nghĩa, đến đây, chỉ thể là vì nơi là nơi sinh ."
Ân Yểu Yểu nhắm mắt : "Khi khỏi Trần Vương cung vì Song Thập chi cấm mà ngã, nhặt chiếc gương lên đưa cho , lẽ là lúc đó khôi phục trí nhớ . Ta cũng nghĩ khôi phục trí nhớ nhưng nếu khôi phục trí nhớ, tại ... Không g.i.ế.c ?"
Tu Lệ trầm ngâm một lúc, cuối cùng một câu: "Ta cũng , con từ đến nay khó đoán, lẽ thật sự giống như ngươi cảm nhận , đổi ?"