Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Yểu Yểu ngước mắt bóng lưng Ân Nghiệt, trong cánh cửa đó, bóng dáng gần như ánh sáng ch.ói lòa nuốt chửng: "Hóa ảo giác ..." Nàng lắc đầu, cất bước theo.
Vừa bước cửa, linh khí dồi dào xung quanh cuồn cuộn ồ ạt tràn tới, chui trong cơ thể nàng. Tu Lệ : "Linh khí ở đây còn dồi dào hơn cả trong Gương Luân Hồi!"
Lòng bàn tay Ân Yểu Yểu nóng lên, chỉ cảm thấy những linh khí đó đang chảy trong kinh mạch của nàng, dường như tẩy kinh phạt tủy cho nàng. Đan điền của nàng cũng nóng lên giống hệt cảm giác khi nàng tu luyện kết đan đây, chỗ cột sống phía cũng cảm giác kỳ lạ, dường như thứ gì đó đang lớn lên nhưng khi nàng đưa tay sờ, sờ thấy gì cả.
Đang định nội thị, Tu Lệ đột nhiên truyền âm cho nàng: "Ân Nghiệt hình như đang xem bích họa?"
Vừa nãy dị thú nổ tung mà c.h.ế.t, môi trường xung quanh đổi đột ngột, khi chướng khí độc tan , lộ những bức tường núi xung quanh, mà cánh cửa mở bức tường núi ở lối chướng khí độc, khi trong cửa, xung quanh dường như vẫn là tường núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/182.html.]
Số nhà 25
Tu Lệ : "Ngươi còn nhớ những bích họa ở Trường Lưu bí cảnh , một nửa những bích họa đó kéo dài trong chướng khí độc. Chúng chỉ xem một nửa, chừng nửa còn ở trong cánh cửa , Ân Nghiệt thể đang xem nửa bích họa còn ." Khi đó, nửa bức bích họa mà họ thấy kết thúc bằng nửa dòng chữ, nửa dòng chữ đó là "Trường Lưu bí cảnh", dường như còn nửa câu ẩn giấu trong chướng khí độc.
Ân Yểu Yểu , tiếp tục dùng pháp nội thị, đầu về phía Ân Nghiệt. Ở đây quá sáng, rõ rốt cuộc tường núi khắc gì. Thế là nàng chạy nhỏ đến bên cạnh Ân Nghiệt, nheo mắt bức bích họa thì thấy mảnh tường núi vẽ nhiều địa điểm, trông giống như một tấm bản đồ, lộ trình đó bắt đầu từ chỗ kết giới của quỷ giới, kéo dài sang bên .
Ân Yểu Yểu thuận theo con đường đó tiếp tục , thấy một thành trì ở nhân giới bên trong là phàm nhân, bên cạnh khắc hai chữ nhỏ: "Cô Chu." "Cô Chu" hẳn là tên của thành . Nàng vô cớ cảm thấy thành Cô Chu chút quen thuộc nhưng dù cố nhớ thế nào cũng nhớ một chút ký ức nào về thành .
Tu Lệ lẩm bẩm: "Sao ở đây còn vẽ cả nhân giới? Thành là thành nào?"