Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Yểu Yểu thấy giọng , quanh nhưng thấy bóng dáng Ân Nghiệt.
Nàng dò hỏi: "Ca ca?"
Ân Nghiệt hiện nhưng giọng thì dường như đang : "Đi thôi, bản tôn xem tâm ma của là gì."
Vừa dứt lời, xung quanh đột nhiên gió thổi dữ dội!
Ân Yểu Yểu còn kịp gì thì trời đột nhiên tối sầm, dường như đêm.
Trên trời mây đen che kín, trăng, cũng . Xung quanh tối đen như mực, đến mức thể thấy ngón tay của .
Đồng t.ử Ân Yểu Yểu co , bắp chân run rẩy trong khoảnh khắc đó nàng đông cứng .
Nàng lùi một bước, ngờ vấp ngã bởi một tảng đá mặt đất, cổ tay va mạnh xuống, m.á.u ấm nóng bắt đầu chảy .
Toàn nàng run rẩy nhắm c.h.ặ.t mắt, dùng bàn tay còn đang chảy m.á.u ôm lấy đầu, run rẩy gọi Ân Nghiệt: "Ca ca?"
Không ai đáp lời nàng, bên tai tĩnh lặng. Chỉ tiếng gió yếu ớt.
Gió lạnh, len lỏi quần áo nàng, lạnh buốt dán da thịt, nhưng mồ hôi lạnh trán nàng càng chảy nhiều hơn, thậm chí ướt một chút tóc mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/197.html.]
Nàng dám mở mắt, sờ soạng dậy. Một tay chống xuống đất, chạm bùn đất ẩm ướt mềm nhão.
Đang định dùng sức lên, ngón tay nàng chạm một tảng đá lớn lạnh như băng.
Nàng men theo tảng đá đó sờ soạng, phát hiện đó là một tấm bia đá. Trên mặt bia hình như khắc chữ, gồ ghề.
Số nhà 25
Gió dường như mạnh hơn, cuốn theo bụi bặm đập mặt nàng.
Ngón tay nàng chầm chậm sờ qua những chữ tấm bia. Mặc dù mở mắt, nhưng hình dáng tấm bia đá đó xuất hiện trong đầu nàng vô cùng rõ ràng, thể xua .
Đây là một tấm bia đá đen như mực, đó khắc ba chữ lớn "Tứ Minh Đàm", những chữ đỏ như m.á.u, nổi bật nền bia đá đen kịt, khiến lòng khỏi rợn tóc gáy.
Ân Yểu Yểu thầm ba chữ đó trong lòng, dựng tóc gáy, cơ thể căng cứng.
Nàng như sắp thở nổi, thở dồn dập, n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Mồ hôi lạnh từng giọt từng giọt rơi xuống trán, nổi da gà khắp cánh tay.
Nàng nhớ những chuyện xảy ở nơi .
Những thứ nàng cố ý phong tỏa trong ký ức sâu thẳm suốt ngàn năm, nhớ , cuối cùng cũng đưa ánh sáng. Nỗi sợ hãi chôn vùi trong linh hồn cũng theo đó mà trồi lên mặt đất—
Lần gần nhất Ân Yểu Yểu đến Tứ Minh Đàm là một nghìn ba trăm năm , cái đêm nàng vượt qua lôi kiếp khi đột phá Nguyên Anh.