Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 220

Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:44:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dây thừng đứt.

Nàng kiệt sức còn lực để động đậy, vẫn tựa lưng hàng rào. Hai tay nàng thu về, ngẩng đầu lên, thì thấy đàn ông kỳ lạ đêm qua chữa thương cho nàng đang mặt, đến từ lúc nào.

Nàng mấp máy môi, giọng yếu ớt: "Thúc... ca ca, dây thừng là ca ca giúp cởi ?"

Ân Nghiệt xổm xuống ngang tầm mắt nàng: "Chứ còn ai?"

Ân Yểu Yểu mím môi, khua khua chân: "Chân vẫn còn dây thừng."

Ân Nghiệt khẽ một tiếng, thi một đạo pháp thuật cởi dây thừng chân nàng.

Ân Yểu Yểu thẳng mắt , đột nhiên hỏi: "Ca ca, Trương đạo trưởng đó bố trí pháp trận quanh đây, hầu nhà họ Lâm , pháp trận đó, dù trốn cũng thoát ... Là thật ?"

Ân Nghiệt "ừm" một tiếng.

Ân Yểu Yểu nhúc nhích chân, hỏi: "Vậy ca ca đến cứu , thể đưa ngoài ?"

Ân Nghiệt gì.

Ân Yểu Yểu thấy , ánh sáng trong mắt nàng tối sầm : "Vậy, ca ca đến từ biệt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/220.html.]

Ân Nghiệt đột nhiên bật thành tiếng. Ánh trăng xuyên qua những tấm ván thưa thớt mái chiếu xuống mặt , mạ lên khuôn mặt một lớp sáng.

Hắn : "Chờ thêm chút nữa."

Ân Yểu Yểu kịp phản ứng: "Chờ gì?"

Nàng dừng một chút, đột nhiên nhớ đến lời đêm qua, do dự hỏi: "Thời cơ?"

Ân Nghiệt khẽ nhướng mày, trả lời nàng, cằm nhếch lên. Trong tay bỗng dưng xuất hiện một cái bánh bao thịt lớn: "Đói ?"

Cái bánh bao thịt đó còn bốc nóng, thơm lừng.

Ân Yểu Yểu c.ắ.n c.h.ặ.t môi , gật đầu, mắt sáng lên, một bàn tay nhỏ dơ bẩn dính đầy m.á.u cẩn thận đưa : "Đói."

Ân Nghiệt đưa bánh bao cho nàng.

Tay Ân Yểu Yểu dừng mặt Ân Nghiệt, dường như tiến thoái lưỡng nan, rụt , nhưng cái bánh bao đó, nên cứ cứng đờ dừng mặt Ân Nghiệt một chút.

Ân Nghiệt khẩy, trực tiếp nhét bánh bao miệng nàng, khẽ một câu: "Dơ c.h.ế.t ."

Số nhà 25

Ân Yểu Yểu nhét đầy miệng bánh bao đột ngột, nên lời. Bàn tay nhỏ dơ bẩn dừng mặt cũng khựng , nàng c.ắ.n bánh bao nhất thời quên rụt tay về.

Giọng Ân Nghiệt tuy mang vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn đưa tay nắm lấy tay nàng, trong tay bỗng dưng biến một chiếc khăn tay, giúp nàng lau sạch từng ngón tay, tiện thể thi một đạo tiểu pháp thuật, chữa lành vết thương ở cổ tay nàng.

Loading...