Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Yểu Yểu thấy , rụt bàn tay lau sạch về, cầm bánh bao c.ắ.n một miếng, giọng ngập ngừng: "Ca ca thật , ca ca thật sự là ca ca của ?"
Ân Nghiệt im lặng.
Ân Yểu Yểu đưa bàn tay nhỏ dơ bẩn còn mặt , chớp chớp mắt .
Ân Nghiệt nửa ngày động tác gì, nhướng mày nàng: "Được voi đòi tiên?"
Ân Yểu Yểu nắm bánh bao, nhai chậm rãi, như đang ăn mỹ vị gì đó, hồi lâu mới ấp úng : "Vậy..."
Ân Nghiệt ném khăn tay cho nàng, thong thả mở miệng: "Tự lau."
Ân Yểu Yểu "ồ" một tiếng, nhặt khăn tay từ đầu gối lên, ngậm bánh bao trong miệng, định lau tay, đột nhiên động tác ngừng .
Nàng lấy bánh bao khỏi miệng, rũ mắt tự lẩm bẩm: "Không nên như thế ..."
Khóe mắt Ân Nghiệt hất lên, nàng , nốt chu sa ở đuôi mắt ẩn hiện.
Ân Yểu Yểu cái bánh bao trong tay, hồi lâu, đột nhiên : "Ta luôn cảm thấy, nên gặp ca ca lúc ."
"Không tại , trong đầu luôn một đoạn ký ức mơ hồ." Nàng : "Đoạn ký ức đó là, đêm qua Lâm thiếu phu nhân đ.á.n.h khỏi phủ ai chữa thương cho , hôm nay nhốt ở đây, cũng ai đến cởi trói, đưa bánh bao cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/221.html.]
Ân Yểu Yểu là, theo quỹ đạo sinh hoạt ban đầu của nàng ở Cô Châu thành, nàng quả thật sẽ gặp Ân Nghiệt.
Số nhà 25
Những gì nàng đang trải qua hiện tại đều là sự tái hiện những chuyện xảy năm mười một tuổi. Dù những sự việc đổi, nhưng nàng quả thật nên gặp Ân Nghiệt thời điểm .
lúc , Ân Yểu Yểu ý thức đang mơ trong Kính Hoa Thủy Nguyệt, nàng cảm thấy đầu đau, căng.
Có thứ gì đó lướt qua nhanh ch.óng trong đầu, sắp sửa bật .
Nàng dường như bỏ qua điều gì đó.
... Rốt cuộc bỏ qua điều gì?
Nàng nhíu mày khổ sở suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lặp lời : "Thật sự nên như thế ..."
Ân Nghiệt phủ nhận, ngữ khí thản nhiên đáp một câu: " là nên."
Ân Yểu Yểu hiểu, ngẩng đầu , đôi mắt to đen trắng rõ ràng lóe lên ánh sáng nghi hoặc.
Nàng còn kịp mở lời hỏi, thấy tiếng bước chân từ xa vọng , càng lúc càng gần.
Người đến là hộ viện của Lâm trạch, bước chân dừng cách chuồng heo xa, tiến gần nữa.