Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn phòng của nàng sắp xếp trong một sân viện yên tĩnh nhưng xung quanh sân viện và thậm chí ngoài cửa phòng nàng đều hầu ma cung canh gác.
Những hầu đó bất động canh gác bên ngoài. Nếu cô dặn dò họ sẽ cung kính đáp lời nhưng vẫn rời thậm chí cả khi đêm xuống cũng rời .
Ân Yểu Yểu cho hầu thắp đầy đèn nến trong phòng buổi tối cho đến bây giờ nàng vẫn tắt hết nến căn phòng sáng trưng.
Số nhà 25
Nàng giường mượn ánh sáng trong phòng bóng giấy cửa sổ. Lại qua lâu nàng mới lặng lẽ chống chân lành lặn xuống giường vịn đồ vật trong phòng từng chút một di chuyển đến cửa sổ tìm kiếm lối thoát khác.
Nàng và Ân Nghiệt căn bản chút quan hệ huyết thống nào là cũng chỉ là lời trong lúc nguy cấp để giữ mạng. Bây giờ nếu trốn thoát, chờ Khô Mộc Lâm chẳng là đường c.h.ế.t ?
Nàng c.ắ.n c.ắ.n môi vươn tay đẩy cửa sổ nhưng liếc xuống thấy vách đá cao vạn trượng!
Căn viện vách đá cheo leo căn phòng càng sát mép vực cánh cửa sổ duy nhất mở là vực sâu vạn trượng.
Ân Yểu Yểu siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa sổ còn kịp động tác nào khác, thấy giọng mang theo ý cảnh cáo của Ân Nghiệt từ phía .
Lời của dường như còn ẩn ý khác…
"Vách núi sâu vạn trượng của ma cung bên còn kết giới ai thể trèo lên … Cho nên cần sợ hãi ai thể cướp khỏi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/24.html.]
Ân Yểu Yểu dừng động tác , ngay đó cổ tay nàng Ân Nghiệt nắm c.h.ặ.t.
Hắn kéo nàng từ cửa sổ về tùy ý vẫy tay một cái trực tiếp "rầm" một tiếng đóng cửa sổ .
Hắn chậm rãi tiếp: " nếu may ngã xuống chắc thể giữ mãi."
Ân Yểu Yểu nắm c.h.ặ.t ống tay áo hỏi: "Ca ca đến đây?"
Ân Nghiệt ngón tay khẽ động thi triển một phép thuật nhỏ phía Ân Yểu Yểu đột nhiên xuất hiện một chiếc xe lăn.
Hắn đặt tay lên vai nàng, dùng sức ấn cô xuống trực tiếp đẩy nàng loạng choạng xe lăn hỏi : "Ngươi xem?"
Ân Yểu Yểu chống tay lên tay vịn xe lăn: "Yểu Yểu bất tiện ca ca đến quan tâm ."
"Yểu Yểu?" Ân Nghiệt ánh mắt dừng tay nàng nhếch môi hỏi: "Ân Yểu Yểu?"
Ân Yểu Yểu dùng tay đẩy xe lăn gần hơn một chút giọng điệu chút tủi : "Ta và ca ca là ruột thịt, đương nhiên là cùng họ với ca ca, ca ca thật sự nhớ gì cả ?"