Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Yểu Yểu thèm để ý đến , đầy vẻ sầu muộn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cho dù giúp , thể cầm để phòng tự vệ cũng , như sẽ đến nỗi mỗi đều cản chân ca ca ở phía nữa."
Khóe môi Ân Nghiệt cong lên, nàng đầy mong đợi từng chữ một hỏi: "Muội cảm thấy bản tôn bảo vệ ngươi ?"
Ân Yểu Yểu vội vàng lắc đầu: "Ca ca đương nhiên bảo vệ Yểu Yểu nhưng nếu ca ca ở bên cạnh Yểu Yểu nữa, Yểu Yểu..."
Nụ môi Ân Nghiệt càng rộng hơn, trong tay trung xuất hiện một chiếc mặt ngọc nhỏ màu mực: "Chỉ cần bóp nát nó, bản tôn sẽ đến bên cạnh ngươi trong vòng một nén hương."
Tay Ân Yểu Yểu đang nắm ống tay áo khựng .
Ánh mắt Ân Nghiệt càng đậm thong thả hỏi nàng: "Như , còn sợ ?"
Ân Yểu Yểu nhận lấy chiếc ngọc bội màu mực đó, lực nắm c.h.ặ.t ngọc bội mạnh, gần như suýt chút nữa là bóp nát chiếc ngọc bội .
Trên mặt nàng nở một nụ ngọt ngào: "Cảm ơn ca ca, như sẽ sợ nữa."
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng, tiếp tục về phía , ống tay áo theo động tác bước của , lập tức tuột khỏi tay nàng.
Ân Yểu Yểu tại chỗ một lúc, bàn tay nắm c.h.ặ.t thả lỏng chiếc ngọc bội cuối cùng vẫn bước chân đuổi kịp .
Nàng theo về phía , cây cối xung quanh dần trở nên rậm rạp, mắt cũng dần nổi lên một lớp sương mù.
Lớp sương mù càng lúc càng dày đặc, khiến dần rõ đường phía .
Ân Yểu Yểu sợ lạc đường, thế là cứ theo sát bên cạnh Ân Nghiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/78.html.]
Đang thì Ân Nghiệt đột nhiên dừng .
Ân Yểu Yểu còn kịp phản ứng, một mũi chân bước về phía nhưng phát hiện mũi chân trống rỗng.
Một viên sỏi nhỏ bên chân nàng trực tiếp "cạch" một tiếng rơi xuống…
Phía là một vách đá dựng !
Ân Yểu Yểu vội vàng rụt chân đầu hỏi Ân Nghiệt: "Ca ca, hết đường ."
Ân Nghiệt cong môi như đang một chuyện bình thường: "Xuống xem thử."
Ân Yểu Yểu lớp sương mù dày đặc phía : " đây là đường cụt, Yểu Yểu nếu tu vi thì thôi, Yểu Yểu tu vi, e rằng thể cùng ca ca xuống ."
Ân Nghiệt thong thả hỏi: "Không ở bên bản tôn mãi mãi ?"
Ân Yểu Yểu chớp chớp mắt: "Vậy... Vậy ca ca dẫn Yểu Yểu xuống ?"
" bản tôn nãy vì cứu ngươi mà hao hết sức lực ." Ân Nghiệt giọng điệu lơ đãng: "Không dẫn nổi nữa."
Ân Yểu Yểu giọng điệu tủi : "Vậy..."
Số nhà 25
Lời nàng còn xong, ngón tay Ân Nghiệt đột nhiên chạm môi nàng, ngắt lời: "Còn một cách khác."