Tâm Tư Của Anh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:03:36
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

ngẩn .

Trong video xuất hiện khuôn mặt , đối phương chỉ hướng camera góc bàn.

“Cái đó… em đang chương trình, cái thử thách lẽ cần chiếu video lên màn hình, nếu ngại thì… cứ tắt cũng , .” đỏ mặt giải thích với Mộc Mộc, quên mất cuối cùng chúng trò chuyện là cách đây một tháng.

“Không .” Giọng đối phương khàn khàn: “Chiếu .”

Sau khi kết nối với máy chiếu, đạo diễn yêu cầu lộ mặt.

“Cái đó…” chút khó xử.

còn hết câu thì Mộc Mộc xoay camera .

Tất cả khách mời đều im lặng, cả trường tĩnh mịch.

Bởi vì đàn ông máy chiếu, chính là mà Trần Hân Nhu miêu tả một cách say đắm.

Sau sự im lặng, hiện trường chỉ còn một mảnh hỗn loạn.

Tổ đạo diễn khẩn cấp cắt ngang buổi phát trực tiếp, rút phích cắm máy chiếu.

điện thoại của vẫn đang bật loa ngoài, tất cả đều thể thấy giọng của Thẩm Gia Lâm.

“Gặp em.”

“Anh gặp em.”

Trong lòng ngổn ngang trăm mối, thể thốt một câu trả lời t.ử tế: “Anh từ lâu đúng ?”

“Ừm.”

“Vậy xem trực tiếp ?”

“Ừm.”

đột nhiên cảm thấy thoải mái, đầu về phía Trần Hân Nhu.

Ánh mắt của Trần Hân Nhu mấy thiện, thậm chí chút cố chấp.

“Lục Gia Nhất.” Thẩm Gia Lâm tiếp tục : “Em gặp ?”

Giọng đầy vẻ tủi , giống như một chú ch.ó con chủ yêu thương, mắt rưng rưng , chỉ vuốt ve nó.

nỡ từ chối.

tắt loa ngoài: “Gặp ?”

“Ngày mai sẽ gửi định vị cho em, tập xong lấy điện thoại, ngủ một giấc .”

“Ừm.” ngoan ngoãn đáp lời.

Giọng Thẩm Gia Lâm chút lười biếng, như tỉnh ngủ: “Ngủ ngon, cô Lục.”

Sau khi cúp điện thoại, mãi vẫn thể thoát khỏi cảm xúc.

Đột nhiên, một cái tát thẳng tay giáng xuống má trái , cái đầu vốn đang ngơ ngác càng thêm choáng váng.

“Lục Gia Nhất, thích tiểu tam đến ?” Giọng Trần Hân Nhu cay nghiệt vang lên bên tai , còn lẫn cả tiếng ù nhẹ.

nghĩ ngợi gì, dậy thẳng mắt cô , giơ tay tát một cái.

Ba phụ nữ một vở kịch, quả là thật.

Thẩm An An cũng vội vàng chạy đến: “Chị bệnh ? Trước đó còn dựng chuyện chen giữa chị và trai để tỏ đáng thương, bây giờ đ.á.n.h chị dâu . Chị hoang tưởng ?”

Trần Hân Nhu phản bác đến đỏ mặt tía tai, nắm c.h.ặ.t vạt váy bỏ chạy khỏi hiện trường.

Từ đó, một màn kịch lố bịch hạ màn, tất cả những mặt đều tan rã trong vui.

9

“Chị dâu, chị đừng để ý nhé.” Thẩm An An bên cạnh , dùng túi đá chườm má cho : “Cái cô Trần Hân Nhu từ nhỏ , trai từ chối bao nhiêu mà cô vẫn cứ bám lấy, cứ tưởng trai đang cố tình giá.”

đột nhiên nhớ đến khẩu hình mà Thẩm An An hiệu cho bên cạnh vòng : “Anh trai cô nhắc đến với cô ?”

“Đương nhiên là .” Thẩm An An chút đắc ý: “Anh trai nhắc đến chị dâu với em gái là chuyện đương nhiên ?”

“Anh , là bạn gái ?” chút ngạc nhiên.

“Chị là bạn gái ?”

thể trả lời.

chút ngạc nhiên.

Thẩm Gia Lâm giấu diếm phận của và yêu đương qua mạng với , hề kiêng kỵ nhắc đến mặt nhà.

Rốt cuộc là hy vọng phát hiện , hy vọng?

Thẩm Gia Lâm gửi tin nhắn WeChat cho : “Em giận ?”

cũng trả lời.

đang giận , nhưng rõ ràng là thể thích ứng với sự đổi phận trong một thời gian ngắn như , còn cả cái tát vô lý nữa.

thích Mộc Mộc.

Bất kể là Thẩm Gia Lâm, là Trần Gia Lâm, Lý Gia Lâm, đều thích.

Những thứ đó chỉ là một cái vỏ bọc bên ngoài.

nên giấu .

Có lẽ đang giận thật, giận rõ ràng ở gần như , mà luôn cách màn hình điện thoại để yêu .

Giận rõ ràng thể tự tay đưa sữa đến bên cạnh , cứ mượn danh nghĩa “Mộc Mộc” để gửi đồ ăn ngoài.

“Hai cãi ?” Thẩm An An dè dặt hỏi .

“Cũng coi như .” trả lời chút miễn cưỡng.

“Em bảo trai em dỗ dành chị cho , yêu chị như mà.” Thẩm An An đặt túi đá xuống, giọng chút lo lắng: “Anh thích chị nhiều lắm…”

Lời của Thẩm An An chỉ một nửa thì dừng , như giấu giếm điều gì đó.

Chỉ là trong lòng cũng đang rối như tơ vò, để ý nhiều lắm.

Trước khi Thẩm An An , còn để cho một câu: “À đúng , chị dâu, sáng mai dậy đừng xem hot search nhé, trai em sẽ xử lý thỏa thôi.”

10

Sáng hôm thức dậy, Thẩm Gia Lâm gửi địa điểm hẹn gặp đến .

Khu trượt tuyết ở ngoại ô thành phố.

Hình như từng nhắc với Mộc Mộc một câu là ngắm tuyết.

Anh mà còn nhớ đến tận bây giờ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tam-tu-cua-anh/chuong-3.html.]

“Dậy em?” Anh gửi tin nhắn.

“Ừm.”

“Gửi định vị cho , đến đón em.”

Đến khi gặp Thẩm Gia Lâm là một tiếng .

“Lâu gặp, cô Lục.” thấy trai dựa cửa xe, gió nhẹ thổi qua, mái tóc mai bên tai rủ xuống hàng mi, khiến hàng mi khẽ rung động.

Rồi trai thấy tiếng bước chân của , đặt điện thoại xuống, đầu , trong mắt là sự dịu dàng mà thể diễn tả thành lời.

từng bước về phía , thấy hình ảnh trong mắt phóng to dần, trong lòng vô cớ dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

“Lâu gặp.” mặt .

Anh chằm chằm mặt hồi lâu: “Đau em?”

Chắc là Thẩm An An về nhà mách tội với : “Không , em cũng tát một cái .”

Anh , trong mắt đầy vẻ xót xa, giống như dỗ dành một đứa trẻ: “Ừm, Lục Gia Nhất giỏi thật.”

Anh mở cửa xe giúp , ghế phụ lái.

“Lục Gia Nhất, xin em.” Đây là câu đầu tiên khi lên xe.

Thực tối qua nghĩ thông suốt .

Chẳng qua là lộ phận thôi, chứ đổi .

cũng chẳng dựng lên một phận giả .

Cuộc đời chỉ mấy chục năm, cứ yêu .

“Xem thể hiện thế nào.” nghiêng đầu ngoài cửa sổ, để cho một cái gáy giận dỗi.

May mắn là hiểu : “Anh sẽ cố gắng thể hiện thật , cô Lục.”

Khi Thẩm Gia Lâm quỳ xuống mặt để đeo đồ bảo hộ, đột nhiên nghĩ đến khi cầu hôn lẽ cũng sẽ như .

Không đúng, chắc chắn sẽ lãng mạn hơn bây giờ.

“Em trượt tuyết ?” Giọng vô cùng dịu dàng.

gật đầu: “Biết một chút.”

“Vậy theo em.”

Hình như giỏi.

Khi chống gậy trượt xuống từ đỉnh dốc cao nhất, cảm giác mắt chỉ còn khung cảnh tuyết trắng xóa, lưng chỉ Thẩm Gia Lâm.

Mùa đông , hình như chân thật.

“Lục Gia Nhất, giảm tốc độ!” Giọng phía vẻ gấp gáp.

Lúc mới nhận gần đến mặt phẳng, nhưng tốc độ của càng lúc càng nhanh, thể kiểm soát .

Cứ như , đ.â.m thì cũng đ.â.m ván.

tránh đám đông phía , hướng về phía tấm ván sắt dựng lên để phân chia khu vực trượt.

Nhắm mắt .

Chẳng qua là chấn động não thôi mà?

Còn nghỉ nữa chứ.

tự an ủi như .

cơn đau dự kiến dường như xảy , ôm một vòng tay ấm áp.

“Lục Gia Nhất, em sống nữa ?” Giọng Thẩm Gia Lâm vẻ tức giận.

vẫn hồn sự nguy hiểm .

Nhân viên quản lý khu trượt tuyết vội vàng chạy tới: “Cảm ơn nhé, trai, nếu cú phanh gấp của thì hôm nay lẽ xảy t.a.i n.ạ.n lớn .”

“Cô bé trượt tuyết lẽ chú ý hơn đấy nhé.”

Thẩm Gia Lâm lạnh lùng đáp: “Không cần cảm ơn, bảo vệ bạn gái là việc nên .”

ngước mắt Thẩm Gia Lâm, vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.

cố gắng xoa dịu bầu khí căng thẳng: “Không ngờ, cũng giỏi phết nhỉ.”

Giọng Thẩm Gia Lâm lạnh, vẫn còn giận: “Những chuyện em ngờ còn nhiều lắm.”

Anh kéo đến xuống chiếc ghế bên cạnh, cẩn thận kiểm tra xem thương : “Đau em?”

Rõ ràng thể dịu dàng mà, hung dữ như ?

“Đau.”

Thẩm Gia Lâm gì, chỉ lặng lẽ hồi lâu, tháo đồ trượt tuyết , bế bổng lên.

“Thẩm Gia Lâm, ?” chút ngạc nhiên.

Anh khựng một chút, ánh mắt tối sầm : “Gọi nữa.”

“Gì cơ?”

“Tên của .”

“Thẩm Gia Lâm.” ngoan ngoãn theo.

“Nhớ ?”

Sao hỏi như ?

vẫn luôn tên là Thẩm Gia Lâm mà.

thấy vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, vẫn ngoan ngoãn đáp: “Nhớ ạ.”

“Đừng quên nữa đấy.”

11

Hôm đó khi Thẩm Gia Lâm đưa ăn tối, đưa về nhà sớm.

“Về luôn ?” bám cửa xe hỏi .

thấy đối diện khẽ trầm thấp từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh cúi xuống ngang tầm mắt , thẳng , trong mắt ngập tràn ý : “Chín giờ , em còn gì nữa?”

Lúc mới nhận câu hỏi của lộ vẻ thỏa mãn đến mức nào.

Trời ơi.

Quá hổ.

“Mau lên nhà .” Thẩm Gia Lâm xoay vai , giục về nhà.

Loading...