Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 123: Cảnh Báo Nạn Sâu Bọ, Băng Trùng Biến Dị

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:02
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Mạn lo bắt đám chuột .

 

Bây giờ cô khép kín khu 2, mỗi thành viên của Tịnh Thổ đều thể xem bản đồ ba chiều qua vòng tay liên lạc, những kẻ ác ý với Tịnh Thổ, cũng như ngoài, đều sẽ hiển thị thành điểm đỏ đó.

 

Huống chi, bây giờ cư dân của các khu chung cư khảo hạch đều chip nhận dạng.

 

Thời Mạn chuẩn tiếp tục đẩy mạnh việc giải băng, nhưng yêu cầu liên lạc của Tống Yến đột nhiên gửi đến.

 

Thời Mạn nhấn kết nối, phát hiện là cuộc gọi đa , Tống Yến còn gửi liên lạc cho cả Cát Hồng Ngọc.

 

“Đón thuận lợi ?” Thời Mạn hỏi thẳng.

 

“Những sơ tán của quân đội lên xe an , nhưng đúng là gặp chút vấn đề.” Tống Yến thẳng: “Trên đường về chúng gặp vài thứ, nhờ giáo sư Cát phán đoán xem là gì, nghĩ tình hình , nhất cũng nên để cô xem tận mắt.”

 

Tống Yến camera, giây tiếp theo, một cảnh tượng rợn tóc gáy xuất hiện hình chiếu ảnh.

 

Mạnh Tiểu Đao và hai đồng loạt hít một lạnh, ôm lấy cánh tay, sợ hãi lùi ba bước, Thời Mạn cũng nhíu c.h.ặ.t mày, chỉ cảm thấy lông tóc dựng .

 

Camera của Tống Yến nhắm vùng băng nguyên bên ngoài xe, phóng to camera, chỉ thấy giữa lớp băng tuyết ẩn hiện vô những đường chỉ đen đang ngọ nguậy, dày đặc quấn , giống như những con giun sắt.

 

Cát Hồng Ngọc vẻ mặt nghiêm trọng: “Là băng trùng!”

 

Mạnh Tiểu Đao hỏi thắc mắc của : “Băng trùng là cái gì? Nhiệt độ mà còn sâu bọ sống ? Dù là động thực vật dị hóa, thì cũng dị hóa quá mức !”

 

Cát Hồng Ngọc giải thích: “Băng trùng chủ yếu phân bố ở các sông băng ven biển phía bắc Thái Bình Dương, là loài động vật đốt duy nhất sống cả đời trong môi trường sông băng 0°C. Băng trùng bình thường dài 2 cm, đường kính 0.5 mm, trông như một sợi chỉ bông đen, nhưng nhóm băng trùng mà các gặp rõ ràng to lớn hơn nhiều.”

 

“Băng trùng xuất hiện ở nội địa vốn hợp lý, hơn nữa tập tính của loài là ngày ẩn đêm hiện.” Cát Hồng Ngọc thở dài: “Bây giờ động thực vật tiến hóa quá nhanh, nhận thức đây của chúng đều phá vỡ.”

 

“Tiểu Tống, các nhất nên cẩn thận, từng các tài liệu liên quan, nhà sinh vật học cho rằng quá trình ăn của băng trùng cũng là nuốt phân biệt, chỉ cần là chất hữu cơ bề mặt băng đều sẽ nuốt chửng.”

 

Nghe những lời , tất cả đều cảm thấy .

 

Có thể tưởng tượng, nếu một xuất hiện trong một đàn băng trùng lớn như , những con trùng xông lên sẽ là một cảnh tượng đáng sợ đến mức nào!

 

Mạnh Tiểu Đao điên cuồng xoa cánh tay: “Cái con trùng gì thế , đáng sợ quá!”

 

Vốn tưởng rằng trong thời tiết cực hàn, còn lâu mới đến lúc sâu bọ biến dị xuất hiện, ngờ vẫn loài sâu bọ thể lớn lên và mạnh hơn trong môi trường nhiệt độ thấp như !

 

Cát Hồng Ngọc tiếp tục: “Băng trùng chịu lạnh chịu nóng, băng trùng bình thường sẽ tự tan chảy trong môi trường 5°C, khả năng chịu nhiệt của loại băng trùng biến dị , tạm thời thể đưa con chính xác.”

 

Lúc , khuôn mặt của Hồng Đào xuất hiện hình chiếu ảnh, ông chằm chằm băng trùng, mắt sáng rực, chút ngượng ngùng : “Cái đó, Tiểu Tống, thể nghĩ cách mang về một ít mẫu vật sống của băng trùng ?”

 

“Nếu quá nguy hiểm thì thôi, chỉ là cơ chế sinh học của loài trùng quá đặc biệt, nghĩ nếu thể nghiên cứu , sẽ là một bước đột phá lớn.”

 

thậm chí còn nghi ngờ, thanh năng lượng Nhiên Đông mà Tịnh Thổ sản xuất lẽ liên quan đến enzyme sinh học của loài băng trùng dị hóa ! Hai thứ thực sự quá giống !”

 

Thầy Hồng Đào kích động, nhưng những ăn thanh năng lượng Nhiên Đông nổi!

 

Cứu mạng! Họ thật sự liên tưởng thanh năng lượng Nhiên Đông với đống sâu bọ kinh tởm !!

 

Tống Yến trầm ngâm, “ sẽ thử xem thể mang về mẫu vật sống , bắt vài con trùng chắc khó, chủ yếu là nhiệt độ.”

 

Hồng Đào liên tục gật đầu, ánh mắt đầy mong đợi.

 

Thời Mạn bảo họ thông báo chuyện băng trùng cho thể thành viên, đều chú ý.

 

Thời Mạn bây giờ cũng trì hoãn nữa: “Đi thôi, chúng đẩy nhanh tốc độ giải băng!”

 

khu 2 trở thành ổ sâu bọ, ai lớp băng chân họ những con trùng .

 

Còn hai viện nghiên cứu và phòng thí nghiệm nhanh ch.óng sắp xếp, đầu tiên cô tìm thấy t.h.u.ố.c nguồn ô nhiễm nhận phương t.h.u.ố.c kháng virus sơ cấp1, phương t.h.u.ố.c kháng dị biến sơ cấp1, đó tìm thấy viên đá nguồn ô nhiễm, hệ thống thưởng phương t.h.u.ố.c trừ sâu1, t.h.u.ố.c trừ sâu: 100.

 

Thời Mạn luôn cảm thấy, những phần thưởng của hệ thống đều manh mối, và đều là những thứ thể dùng đúng lúc!

 

trực giác, mối đe dọa từ nạn sâu bọ lẽ sẽ đến cả sự dị hóa của các loài động vật khác.

 

Hướng của kiếp , khác xa so với kiếp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-123-canh-bao-nan-sau-bo-bang-trung-bien-di.html.]

Mọi thứ đều đang diễn sớm hơn.

 

“Hôm nay thức đêm .” Thời Mạn lấy bốn ly cà phê và một lốc Red Bull từ gian, “Chúng một , giải băng bộ khu 2.”

 

Không chỉ là để phòng ngừa nạn sâu bọ, Thời Mạn còn nghĩ đến nhiệm vụ xây dựng thị trấn Tịnh Thổ.

 

Nếu nhiệm vụ thành, hệ thống sẽ thưởng một nhà máy nước ngầm cấp SSS.

 

Phải rằng, sâu bọ ở khắp nơi... Thời Mạn uống nước sâu bọ ô nhiễm, ai bao nhiêu virus!

 

Cuộc sống thật là... lúc nào yên!

 

Bên .

 

Tống Yến và Thái Sơn mỗi một chiếc xe buýt bọc thép, đón những di dời .

 

Sau khi lên xe, chuyện mới tiết lộ điểm đến của chuyến .

 

Mỗi đều ký một bản thỏa thuận an cư dân khu 2, chiếc xe buýt của Thái Sơn về cơ bản đều là nhà quân nhân, cả già trẻ, vấn đề cũng đặc biệt nhiều.

 

“Tiểu Trần, ở Tịnh Thổ đó thật sự điện và nước ?”

 

“Bệnh viện ở đó cũng thể hoạt động là thật ?”

 

“Chúng đến đó thật sự chịu đói chịu rét nữa ?”

 

Tiểu Trần là một trong những nhân viên hậu cần của quân đội phụ trách việc di chuyển, thực cũng nhiều, nhưng suốt đường vẫn kiên nhẫn an ủi cảm xúc của nhà quân nhân.

 

“Bà Trương yên tâm, đến Tịnh Thổ, thứ sẽ . Anh Sơn trao đổi với phụ trách ở đó , chúng ưu tiên di chuyển những già yếu bệnh tật và phụ nữ mang thai, ở đó gì khác, nhưng việc giữ ấm chắc chắn vấn đề!”

 

Bà Trương và liên tục gật đầu.

 

Họ tin những lời , gì khác, chỉ riêng nhiệt độ trong chiếc xe buýt đủ khiến họ kinh ngạc .

 

Thực sự quá ấm áp! Ấm tận xương tủy, ít già vấn đề về chân lạnh, môi trường ấm áp , họ cuối cùng cũng cảm thấy tứ chi thể cử động .

 

Còn những đứa trẻ cảm lạnh do nhiệt độ thấp, tình hình rõ ràng cũng hơn nhiều.

 

Thái Sơn và đến đón , còn mang theo một ít t.h.u.ố.c hạ sốt khẩn cấp, thật sự là giải quyết vấn đề cấp bách.

 

Còn trong Tịnh Thổ, dân tổng động viên cũng quá.

 

Đám ‘chuột’ lẻn nhanh ch.óng dọn dẹp, khi Thời Mạn giải băng cả Bệnh viện 3 (bệnh viện mà bác sĩ Lưu, Sở Hàm, Chu Phỉ Phỉ từng việc), Sở Hàm cũng dẫn các y bác sĩ đến đó chuẩn , sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân từ quân khu.

 

Chỉ dựa vài y bác sĩ ở khu cốt lõi như Sở Hàm chắc chắn xoay xở nổi, nhưng cư dân khảo hạch ở khu 2 nhiều như , tự nhiên cũng những liên quan đến ngành y.

 

Nhân lực nhanh ch.óng điều động.

 

9:00 tối.

 

Tống Yến và Thái Sơn lái xe khu 2, khi thấy những bức tường cao bao quanh khu 2, Thái Sơn cũng kinh ngạc.

 

Sau khi từ cổng, thấy mặt đất dọn sạch băng, Thái Sơn càng trợn tròn mắt, , huống chi là những khác xe!

 

Đặc biệt là khi hai chiếc xe tiến , đèn đường hai bên cảm ứng sáng lên.

 

Tất cả xe mặt đường sạch sẽ bụi bẩn, những ngọn đèn đường phía như đang chào đón họ, đồng loạt đỏ hoe mắt.

 

Cháu trai của bà Trương trong lòng bà mơ màng mở mắt, ánh đèn ngoài cửa sổ, giọng non nớt vang lên: “Bà ơi, ba đến đón chúng ? Con thấy ánh sáng ...”

 

Bà Trương nghĩ đến con trai và con dâu hy sinh, khỏi đỏ hoe mắt, bà vỗ về cháu trai: “Bảo bối, chúng muộn một chút nữa mới gặp ba con, muộn một chút, con lớn thêm một chút nữa.”

 

“Con còn thể lớn lên ạ?”

 

“Được chứ, nhất định thể.” Bà Trương kiên định .

 

Trước đây bà thấy hy vọng, nhưng , hy vọng thật sự đến mắt .

 

 

Loading...