Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 134: Còn Giở Trò Vặt, Cứ Đến Nhặt Xác Lão Bản Của Các Người

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:24
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cổ Minh Ân chính là đạo sư cũ của Tiêu Tiếu.

 

Cũng là lão tiền bối đức cao vọng trọng trong mắt khác, một cây đại thụ trong ngành, ít đều răm rắp theo ông, bao gồm cả bốn vị ‘Hoả Chủng’ đang do dự .

 

Lời của Thời Mạn, quả thực là đang chà đạp lên mặt mũi của Cổ Minh Ân.

 

Lập tức vui, lên tiếng : “Vị là giáo sư Cổ, nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực vật liệu học, cô hãy tôn trọng một chút.”

 

Thời Mạn khẽ nhướng mày, là một trong những ‘Hoả Chủng’, Thời Mạn xem qua tài liệu của đối phương, Trương Mặc Vi, một chuyên gia lớn trong lĩnh vực vật lý.

 

Trong ánh mắt Trương Mặc Vi Thời Mạn sự bất mãn, cảnh giác và sợ hãi, nhưng trong tình huống , vẫn dám giúp Cổ Minh Ân, đủ thấy quan hệ hai đến mức nào.

 

Thời Mạn : “Nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực xâm chiếm học thuật? Vậy thì ông đúng là độc chiếm ngôi đầu .”

 

Cổ Minh Ân sắc mặt biến đổi: “Cô đây là phỉ báng!”

 

“Không, là chân lý.” Thời Mạn buông tay đang bóp cổ Trác Thiên Tài , họng s.ú.n.g vẫn dí trong miệng , tay còn rảnh rỗi móc từ trong túi , lấy một khẩu s.ú.n.g lục, trực tiếp chĩa Cổ Minh Ân, cô một cách độc địa: “Chân lý ở trong tay .”

 

Sắc mặt Cổ Minh Ân vô cùng khó coi, cứng đờ dám động đậy.

 

Những bên cạnh ông theo bản năng lùi xa một chút, dám đến gần, sợ vạ lây.

 

Thời Mạn lạnh: “Không Tiêu Tiếu, ông nghiên cứu thứ gì hồn ? À, để đoán xem, ông nghiên cứu gì, đang tìm lý do như thiết thí nghiệm quá lạc hậu chứ.”

 

Lời quả là g.i.ế.c tru tâm, đừng đàn ông hói đầu Cổ Minh Ân với ánh mắt nghi ngờ, ngay cả Trác Thiên Tài đang nhét s.ú.n.g trong miệng cũng nhịn trừng mắt Cổ Minh Ân.

 

Rõ ràng, lời của Thời Mạn trúng tim đen.

 

Mà cái tên ‘Tiêu Tiếu’ nhắc đến, ít trong đội của Cổ Minh Ân đều biến sắc.

 

Những khác cũng kẻ ngốc, hai bước , Trương Mặc Vi vội : “Anh Mạnh, chị Kỳ, hai ý gì?”

 

Người bước là chuyên gia trong lĩnh vực lập trình gen Trịnh Kỳ và chuyên gia trong lĩnh vực vi sinh vật Mạnh Hàm Chương, hai liếc Cổ Minh Ân, đồng thanh : “Chúng thèm bạn với kẻ l.ừ.a đ.ả.o xâm chiếm học thuật.”

 

Sắc mặt Cổ Minh Ân vô cùng khó coi: “Hai tin lời bừa bãi của khác?”

 

Trịnh Kỳ lạnh mặt: “Mắt chúng mù, não cũng đình công.”

 

Vị Thời lão bản đối diện xé rách mặt mũi, bất chấp rủi ro lớn cũng mời các nhà nghiên cứu rời , nhưng cố tình cần Cổ Minh Ân, vị ‘cây đại thụ trong ngành’ . Nếu nắm bằng chứng thực tế, đối phương thể bỏ qua, còn vạch trần hành vi xâm chiếm học thuật của ông ngay mặt.

 

Hơn nữa, hành vi của vị Thời lão bản rõ ràng cũng quân đội ngầm đồng ý, hiển nhiên, Tần Vĩ Sơn và những khác cũng bộ mặt thật của Cổ Minh Ân.

 

Trịnh Kỳ và Mạnh Hàm Chương đó do dự, là vì theo quân đội còn thể , dù , khí hậu bên ngoài quá khắc nghiệt, họ đây cũng quen của quân đội, nên mới lập tức quyết định.

 

bây giờ, ‘năng lực’ mà Thời Mạn thể hiện , quá vượt xa trình độ của bình thường, hai đều cảm thấy, dù chỉ là vì Thời Mạn, hai cũng cảm thấy thể mạo hiểm một .

 

“Thời lão bản, và lão Mạnh đều đồng ý theo cô, nhưng điều kiện là mang theo gia đình và thành viên trong đội của chúng .”

 

Thời Mạn gật đầu, cô đàn ông hói đầu, dí họng s.ú.n.g miệng Trác Thiên Tài sâu hơn một chút.

 

Người đàn ông hói đầu vội : “Chúng sẽ đưa đến ngay, cô đừng hại Trác lão bản.”

 

Gia đình và thành viên trong đội của Trịnh Kỳ và Mạnh Hàm Chương đều đưa đến, nhưng trong thành viên trong đội cùng, đối với điều , hai ép buộc, Thời Mạn càng ép buộc.

 

Hai nhân loại Hoả Chủng còn , một là Trương Mặc Vi, là Vương Phi trong lĩnh vực toán học, lập trường kiên quyết, vẫn còn do dự và lưỡng lự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-134-con-gio-tro-vat-cu-den-nhat-xac-lao-ban-cua-cac-nguoi.html.]

Thời Mạn còn kiên nhẫn, ‘nhân loại Hoả Chủng’ quả thực quan trọng, nhưng loại lập trường vững vàng , dù là Hoả Chủng đến cô cũng lười cứu.

 

Hệ thống dường như cảm nhận suy nghĩ của cô, phát âm thanh nhắc nhở:

 

‘Hai’ nhân loại Hoả Chủng thể bổ sung thêm hai viện nghiên cứu cấp SS cho Tịnh Thổ, xin ký chủ cân nhắc kỹ.

 

Thời Mạn lạnh lùng đáp trong lòng:

 

“Được thôi, thể cưỡng chế đưa họ về, đợi cô phát phần thưởng xong, xử lý hai họ, cô thấy ?”

 

Hệ thống im lặng.

 

Thời Mạn chế nhạo: “Cô rõ một chút , Trạch Cơ Địa Tịnh Thổ là của , là chủ nhân, phân biệt rõ chủ thứ! đồng ý nhiệm vụ, cứu với tiền đề là vui, đối phương khiến mắt. Loại đại gia cần ba bốn lượt mời cần!”

 

“Đương nhiên, nếu chỉ cần đưa về là thể nhận thưởng, thì ngại mạo hiểm bắt cóc .”

 

còn tin, cả thế giới nhiều như , nhân loại Hoả Chủng cùng ngành đều c.h.ế.t hết , chỉ còn hai họ, tìm thế!”

 

Hệ thống vẫn trả lời, nhưng bản đồ ba chiều trong đầu Thời Mạn, ký hiệu Hoả Chủng thuộc về Trương Mặc Vi và Vương Phi tắt ngấm.

 

Tiếp theo, Thời Mạn dứt khoát kéo Trác Thiên Tài dậy, con tin trong tay, những khác căn bản dám manh động.

 

Họ cứ như lùi dần lên , cho đến khi khỏi nơi trú ẩn lòng đất.

 

Nhiệt độ bên ngoài khiến đàn ông hói đầu và những khác mặt mày tái nhợt, run rẩy kiểm soát. Họ lòng đất quá lâu, từ khi thời tiết cực hàn bắt đầu, đám sống trong nhung lụa từng chịu lạnh, chịu nổi khổ !

 

Thời Mạn hiệu cho Tống Yến, Tống Yến nhỏ giọng với Tần Vĩ Sơn: “Các đưa rút , thẳng đến ga tàu cao tốc.”

 

“Chỉ còn các cô thì ?” Tần Vĩ Sơn hạ giọng, mặt đầy vẻ đồng tình.

 

Tống Yến liếc một cái, “Tốc độ của lão bản thấy ? Chuyến lái xe RV đến, các chỉ vướng chân, mau .”

 

Tần Vĩ Sơn cũng chiếc RV của Thời Mạn công nghệ cao đến mức nào, chứng kiến thực lực của cô, cũng rõ ràng nếu nhóm quả thực sẽ vướng chân, lập tức do dự nữa, chỉ huy những khác mau lên xe, nhanh ch.óng rút lui.

 

Một chiếc xe RV kỳ lạ lái đến, chắn lưng mấy Thời Mạn. Tống Yến từ xe RV xuống, trao đổi với Thời Mạn một chút, đổi thành dùng s.ú.n.g ‘hầu hạ’ vị đại lão bản Trác Thiên Tài .

 

Thấy của quân đội đều rút , Trác Thiên Tài và đàn ông hói đầu cũng nảy sinh ý đồ, nhân cơ hội bao vây.

 

Mấy Thời Mạn thấy đều , giả vờ mà lên xe RV. Cửa xe RV mở rộng, Tống Yến bậc cửa, Trác Thiên Tài quỳ trong tư thế tù binh nhục nhã, họng s.ú.n.g luôn dí đầu .

 

Trác Thiên Tài vẫn luôn trao đổi với đàn ông hói đầu, lính b.ắ.n tỉa mai phục trong bóng tối vị trí, lặng lẽ nhắm đầu Tống Yến.

 

PằngTại cửa sổ xe RV, khói bốc từ họng s.ú.n.g hẹp.

 

Còn lính b.ắ.n tỉa đang ẩn nấp trong bóng tối, trực tiếp b.ắ.n vỡ đầu.

 

Trác Thiên Tài và những khác đều kinh hãi thất sắc.

 

Họ đồng loạt về phía vị trí của lính b.ắ.n tỉa, nơi đó rõ ràng một chiếc xe vận tải che khuất , đối phương phát hiện ở đó, quan trọng là, sức xuyên thấu của khẩu AK trong tay đối phương quá đáng quá !

 

Tuy nhiên, Trác Thiên Tài căn bản thời gian để suy nghĩ, họng s.ú.n.g nóng rực gáy .

 

Tống Yến Trác Thiên Tài, họng s.ú.n.g dí thái dương , Thời Mạn Tống Yến, nòng s.ú.n.g AK dài dễ dàng dí gáy . Hai khẩu s.ú.n.g kẹp , nguy cơ t.ử vong kinh hoàng khiến Trác Thiên Tài run rẩy, thật sự dám ý đồ gì nữa.

 

Thời Mạn chằm chằm đám đối diện, lạnh : “Còn giở trò vặt nữa, thì thật sự đến nhặt xác lão bản của các đấy.”

 

 

Loading...