Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 138: Xuất Phát! Đi Săn!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:28
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc nâng cấp “Khử Trùng” là bắt buộc, ngoài , vật liệu xây dựng cần thiết cho việc nâng cấp Tịnh Thổ cũng đủ, nhưng điểm thể giao cho khác thu thập.

 

Bây giờ quân đội phối hợp định tình hình, bác sĩ Lưu, vị đại quản gia , cũng ngày càng tiềm chất của một chính uỷ, việc đều .

 

Thời Mạn ở nhà hai ngày, liền lấy tinh thần, chuẩn ngoài săn.

 

Chuyến của cô khá xa, mục tiêu chính là điểm tọa độ của quần thể bò Tây Tạng trong ‘món quà’ mà bé Lý Nam Nam gửi đến. Lần căn cứ nâng cấp lên “Kim Cương”, hệ thống còn thưởng mười cái l.ồ.ng bắt thú, điều khiến Thời Mạn nảy sinh một ý tưởng khác.

 

Nếu Tuyết Vương, ừm, chính là con bò Tây Tạng trắng như tuyết gửi đến hôm đó, các bé đặt tên là Tuyết Vương.

 

Trên đầu Tuyết Vương ký hiệu ‘Đã Thuần Hoá’, điều cho thấy động vật dị hoá khả năng thuần hoá. Nếu chuyến ngoài, gặp động vật lớn, thể dùng l.ồ.ng bắt thú để bắt mấy con về ?

 

Đội tổng tấn công ch.ó mèo trực tiếp tiến hoá thành đội quân báo sói?

 

Haiz, nếu cái l.ồ.ng bắt thú thể nhận sớm hơn, lúc gặp bầy sói đây, lẽ cần g.i.ế.c sạch, nếu thể thuần hoá con sói đầu đàn, chẳng thể nắm trong tay một đội đặc nhiệm sói ?

 

Thời Mạn tiên gạt bỏ giấc mơ ban ngày, dặn dò nội bộ một chút, chuẩn lên đường.

 

Chuyến , cô định một , mà chọn cùng các thành viên.

 

Nhóm chiến đấu: Chu Phỉ Phỉ, Kỳ Hạo, Mạnh Tiểu Đao, Dương Bản Tân, Tôn An Ni, Tống Yến, Sơn Miêu.

 

Nhóm hỗ trợ y tế: Sở Hàm, Chu Phỉ Phỉ (kiêm nhiệm).

 

Nhóm hỗ trợ kỹ thuật: Uông Hạnh, Tống Yến (kiêm nhiệm), Ngải Lị.

 

Bùa bình an: Sữa Bò Đại Vương!

 

Linh vật nhỏ: Đệ Đệ.

 

Trong những cùng chuyến , Uông Hạnh vốn dĩ là theo Tống Yến gia nhập Tịnh Thổ từ Đại học Nông nghiệp Nam, bản là nghiên cứu sinh ngành nông học, hướng nghiên cứu của cô thiên về tài nguyên và sử dụng thực vật d.ư.ợ.c liệu, còn Ngải Lị là chuyên gia động vật học bên phía quân đội.

 

Vì chuyến của nhóm Thời Mạn đến một nơi xa thành phố H, nên khi giải quyết xong vụ bò Tây Tạng, Thời Mạn cũng chuẩn một chuyến đến thành phố H.

 

Bản cô cũng tò mò về tình hình bên thành phố H, địa hình của tỉnh S khá phức tạp, bình nguyên, bồn địa, phía tây là cao nguyên. Thành phố H cao nguyên, nơi đó chịu ảnh hưởng của lũ lụt hẳn là lớn, nhưng trong thời kỳ lũ lụt, cứu viện bên đó cũng qua đây, biến động gì khác .

 

Tần Kiêu dẫn đội qua đó mãi vẫn tin tức, Thời Mạn cảm thấy, Tần Kiêu hẳn là vẫn còn sống.

 

Có lẽ kiếp , chính là vì nhiệm vụ , ở thành phố H trì hoãn quá lâu, mới thoát kiếp nạn ở Hồng Đô Sơn.

 

Về mặt cá nhân, đối với cứu mạng ở kiếp , Thời Mạn vẫn cố gắng giúp đỡ một tay, gì khác, sức chiến đấu của Tần Kiêu thật sự mạnh.

 

Hơn nữa nhân phẩm của đối phương thế nào, kiếp chứng kiến, cần nghi ngờ.

 

Nhân sự định, trực tiếp xuất phát.

 

Một đoàn mười một một mèo một ch.ó, lên xe RV, trực tiếp xuất phát.

 

Người lái xe tự nhiên là đạo gia Dương Bản Tân, vị vua xe Sơn Thành . Mạnh Tiểu Đao, Tống Yến, Chu Phỉ Phỉ cũng thể phiên, nhưng về kỹ thuật, vẫn là vua xe đỉnh nhất.

 

Trên đường phấn khích nhất là Kỳ Hạo, ôm Đệ Đệ nhà , liên tục động tác chúc mừng phát tài với Thời Mạn: “ thật ngờ chuyến chị Mạn chịu mang cả Đệ Đệ , ha ha ha, Đệ Đệ nhà thơm lây !”

 

“Cậu ngược .” Thời Mạn đang bóc trứng rắn luộc cho Sữa Bò: “Vốn dĩ là mang Đệ Đệ , mới là thơm lây.”

 

Đệ Đệ: Gâu gâu gâu!

 

Chú ch.ó kiêu ngạo ngẩng đầu, đuôi vẫy thành cánh quạt.

 

Kỳ Hạo lập tức mặt mày méo xệch, thấy đều bật , Kỳ Hạo cũng tự theo, điên cuồng xoa đầu ch.ó: “Hê, là Đệ Đệ nhà tiền đồ , bây giờ thể nuôi gia đình còn thể nuôi cả nữa!”

 

Đệ Đệ một chân đẩy mặt Kỳ Hạo , liền chui đến bên chân Thời Mạn, mắt hau háu Sữa Bò bàn, đầy vẻ thèm thuồng, nước dãi sắp chảy .

 

Sữa Bò liếc một cách khinh bỉ, tiên cho đầu ch.ó một cái tát, đợi đến khi đ.á.n.h cho chú ch.ó tủi , nó ban ơn vứt lòng trắng trứng rắn xuống đất.

 

Đệ Đệ lập tức cúi đầu ăn, hai ba miếng bụng, lập tức ngẩng đầu: Gâu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-138-xuat-phat-di-san.html.]

Lão đại, tát em một cái nữa , còn ăn! Vẫn ăn !

 

Sữa Bò bình thường tuy ít bắt nạt tiểu ch.ó, nhưng khi đồ ngon, cũng thật sự sẽ chia cho đối phương ăn.

 

Thời Mạn luộc hai quả trứng rắn, lòng đỏ đều Sữa Bò ăn hết, lòng trắng đều bụng ch.ó.

 

Những khác trong xe đều ghen tị một mèo một ch.ó, bây giờ ai cũng giá trị của trứng rắn biến dị, đó thật sự là dinh dưỡng, ăn thể cường kiện thể suông.

 

ai bất kỳ ý kiến gì về hành vi nuôi thú cưng xa xỉ của Thời Mạn.

 

Mọi đều , nếu Thời Mạn, những phúc lợi và bảo bối .

 

Có lẽ bộ dạng của Kỳ Hạo quá thèm thuồng, Đệ Đệ ăn miếng lòng trắng trứng rắn cuối cùng, mà ngậm đến cho Kỳ Hạo. Điều khiến Kỳ Hạo cảm động, trai cơ bắp tại chỗ rơi lệ, ôm Đệ Đệ rống lên.

 

“Đệ Đệ , nuôi mày vô ích, hu hu hu~”

 

nuôi vô ích.” Thời Mạn trêu chọc: “Sự tiến hoá của động vật nhanh hơn con , tin , nếu thật sự so tốc độ, chắc chạy thắng Đệ Đệ.”

 

Đây Thời Mạn quá, tuy rằng đây khi càn quét tuyến 6, cô lấy ít rau chân vịt Popeye và đậu phụ thối nhanh nhẹn cho các thành viên, nhưng hiện tại tốc độ và chỉ nhanh nhẹn của cũng chỉ ngang bằng với Đệ Đệ mà thôi.

 

Phải rằng, trong trường hợp cùng chỉ , con thể so sánh với động vật.

 

Có lẽ là do c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác , nên dù cùng chỉ , biểu hiện trong thực chiến cũng giống .

 

Kỳ Hạo lúc vui như một thằng ngốc: “Vẫn là Đệ Đệ thông minh, gia nhập Tịnh Thổ ôm c.h.ặ.t đùi Sữa Bò Đại Vương , ít ăn ngon theo~”

 

Điều thì đúng thật.

 

Sữa Bò kiêu ngạo vẫy đuôi, thèm để ý đến đám ngu ngốc , tìm một chỗ cao, trực tiếp nhảy lên l.i.ế.m móng vuốt rửa mặt.

 

“Nói đến, tình hình vết thương của Sữa Bò thế nào ?” Sở Hàm đột nhiên hỏi.

 

Trước đây ở tuyến 6 khi gặp bầy chuột, Sữa Bò chuột biến dị c.ắ.n mấy miếng, khi về Tịnh Thổ, Thời Mạn ôm nó đến phòng khám nhỏ, nhờ Sở Hàm giúp xử lý vết thương.

 

Vết thương lúc đó trông khá đáng sợ, Sữa Bò c.ắ.n mất mấy miếng thịt, Thời Mạn mà đau lòng.

 

“Vết thương của nó lành , chỉ là lông mọc , m.ô.n.g và đuôi đều hói mấy mảng.”

 

“Meo meo meo!!” Phía truyền đến tiếng phản đối của Sữa Bò, rõ ràng là thật sự hiểu tiếng .

 

Sở Hàm kinh ngạc: “Hai ngày, lành hết ?”

 

Anh Sữa Bò, hai mắt sáng rực: “ thể xem ?”

 

Thời Mạn sờ mũi: “ , Sữa Bò cũng sĩ diện, vạch cái m.ô.n.g hói của nó, cào, chịu trách nhiệm .”

 

“Để .” Tống Yến đột nhiên dậy, ánh mắt kinh ngạc của , đến cái tủ cao nơi Sữa Bò đang ở, dùng giọng điệu thương lượng : “Mát-xa một tiếng, xem m.ô.n.g ?”

 

A, cái yêu cầu biến thái .

 

Sau đó, kẻ biến thái thành công.

 

Sữa Bò như một ông hoàng đùi Tống Yến, hưởng thụ sự mát-xa của nô tài.

 

Tống Yến Sở Hàm, nụ trông chân thành: “Bác sĩ Sở, xem ?”

 

Sở Hàm một cách đầy ẩn ý, “Tống cố vấn quả nhiên thủ đoạn.”

 

“Đây là tố chất cần của một cố vấn.”

 

Không khí trong xe chút kỳ lạ.

 

Mạnh Tiểu Đao nhỏ giọng với Kỳ Hạo: “Ảo giác ? Sao cứ cảm thấy Tống và Sở giống như phi tần hậu cung, đang tranh giành sự sủng ái của Sữa Bò Đại Vương? Ơ, lời quen quá, từng ?”

 

Kỳ Hạo liếc một cái, nhỏ giọng đáp: “Sữa Bò là Đại Vương sai, nhưng chắc chắn họ tranh giành sự sủng ái của Sữa Bò Đại Vương? Chứ là sự sủng ái của một vị Đại Vương khác?”

 

 

Loading...