Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 140: Hãy Nhớ Lại Cái Chết Thật Sự Của Cô

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:30
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Mạn thấy nấm liền vô cùng phấn khích, miệng lẩm bẩm: “Những cây nấm vẫn còn ở giai đoạn non, là thời điểm nhất để hái và ăn. Đợi đến giai đoạn trưởng thành, chúng sẽ lớn bằng một ngôi nhà nhỏ, lúc đó sẽ ngon nữa, tính nguy hiểm cũng lớn, bào t.ử chúng giải phóng sẽ tìm kiếm sinh vật gốc carbon để ký sinh, khó đối phó.”

 

“Kiến thủ thanh là một thứ , kiến thủ thanh khi dị hoá ăn còn thể tăng tinh thần lực, chỉ là rủi ro cũng lớn, thấy tiểu nhân là chuyện nhỏ, nếu chịu nổi mà tinh thần lực tăng lên thì sẽ thành kẻ điên…”

 

Mọi , im lặng một lúc, Sở Hàm nắm điểm chính: “Tinh thần lực?”

 

Mạnh Tiểu Đao nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi Chu Phỉ Phỉ: “Chị Chu, thấy trạng thái tinh thần của chị chút , nấm còn ăn, cảm thấy chị chút ảo giác ?”

 

Trạng thái của Thời Mạn quả thực chút bất thường, giọng cô đột nhiên ngắt quãng, khi hồn, Thời Mạn chớp mắt, vẻ mặt lập tức trở nên kỳ lạ.

 

Những lời quả thực là do cô buột miệng , gần như là phản xạ điều kiện, như thể cô thật sự từng ăn những loại nấm dị hoá đó!

 

, trong ký ức kiếp của cô chuyện ăn nấm, thậm chí, cô căn bản từng thấy nấm dị hoá.

 

?

 

Cái cảm giác như thể cô ăn nấm vô , bài học khắc sâu xương tủy, hình thành nên trực giác như bản năng của cơ thể…

 

“Tiểu Mạn, em chứ? Những lời em là thật ?” Chu Phỉ Phỉ chút lo lắng cô.

 

Thời Mạn giả vờ chuyện gì : “Không , những lời đảm bảo là thật, nhưng những cây nấm thể thu thập, còn ăn thì vẫn nên cẩn thận.”

 

xong, lấy mặt nạ phòng độc chia cho , “Để phòng ngừa, hãy đeo cái .”

 

Mọi nhận mặt nạ, Thời Mạn bảo Dương Bản Tân lái xe lên gò đất, còn cô thì lên sân thượng tầng hai.

 

Thời Mạn cảm thấy, lúc cô cần yên tĩnh.

 

Tống Yến và Sở Hàm đều theo bóng lưng cô biến mất, cả hai đều trầm ngâm suy tư.

 

Sữa Bò l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, từ đùi Tống Yến dậy, theo Thời Mạn lên tầng hai.

 

Thời Mạn sofa ở tầng hai, cô hỏi hệ thống trong đầu:

 

“Vừa ? Tại buột miệng những lời đó? Rõ ràng từng ăn nấm.”

 

“Những lời đó thật sự là do ? Có ngươi điều khiển cơ thể và suy nghĩ của ?”

 

Kể từ hệ thống cô hỏi đến câm nín, lão lục trực tiếp giúp cô nhận nhiệm vụ tuyến 6, Thời Mạn chút nghi ngờ về cái gã hư vô mờ mịt .

 

Còn nữa, gã rõ ràng là hệ thống của cô, nhưng sự ‘ghét bỏ’ đối với cô hề che giấu.

 

“Nói ! Đừng giả câm, ngươi .”

 

“Ngươi rốt cuộc là cái thứ gì?”

 

Thời Mạn còn nhớ, lúc ban đầu, hệ thống từng trả lời cô, tất cả những biểu hiện ‘nhân tính hoá’ chỉ tồn tại các lời cà khịa bảng nhân vật.

 

Và cùng với việc Tịnh Thổ dần dần mở rộng, gã dường như cũng từ treo máy chuyển sang nhân công, tuy rằng nhiều lúc vẫn giống như một AI thiểu năng.

 

một điểm Thời Mạn chắc chắn, gã câu hỏi của cô, chỉ là ít khi trả lời.

 

Trừ khi cô chọc tức.

 

Có lẽ cảm nhận ‘xương phản’ của Thời Mạn bắt đầu nổi loạn, hệ thống còn giả c.h.ế.t nữa, giọng của nó vang lên trong đầu Thời Mạn, vẫn là âm thanh tổng hợp kim loại máy móc đó:

 

từng ăn.

 

từng ăn, chắc chắn!”

 

Cô dựa để chắc chắn ký ức của là chính xác?

 

Câu , khiến Thời Mạn cứng đờ, đồng t.ử cô co rút, trái tim như thứ gì đó bóp c.h.ặ.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-140-hay-nho-lai-cai-chet-that-su-cua-co.html.]

Ký ức của cô lẽ nào vấn đề?

 

“Ý gì? Lẽ nào quên mất điều gì?”

 

Rõ ràng kiếp cô chỉ sống sót trong tận thế năm năm, đó đám họ hàng đó m.ổ b.ụ.n.g moi gan, tất cả những gì trải qua trong năm năm đó cô đều nhớ rõ mồn một!

 

Thời Mạn thoáng thấy một tiếng thở dài.

 

Âm thanh tổng hợp kim loại lạnh lẽo của hệ thống dường như chút đổi, biến thành một giọng mà Thời Mạn quen thuộc, cô chắc chắn từng qua, nhưng thể nhớ đó là giọng của ai.

 

Bây giờ vẫn lúc, đừng vội tìm kiếm, cô sẽ nhớ thôi…

 

“Nhớ cái gì? Ngươi đừng bí ẩn!”

 

Nhớ cái c.h.ế.t thật sự của cô.

 

Ngón tay Thời Mạn dần cuộn c.h.ặ.t, chỉ cảm thấy lạnh toát.

 

Cái gì gọi là cái c.h.ế.t thật sự của cô? Lẽ nào ký ức của cô thật sự vấn đề? Kiếp khi cô nhà họ Thời m.ổ b.ụ.n.g moi gan lẽ nào vẫn còn sống? Điều thể nào, cô nhớ rõ đám đó m.ổ b.ụ.n.g cô như thế nào, cắt xẻ cơ thể cô .

 

Nỗi đau đó, dù bây giờ nhớ , dường như vẫn còn sót trong cơ bắp.

 

Đó thể là giả, cô thật sự nhà họ Thời g.i.ế.c c.h.ế.t!

 

Trong lúc Thời Mạn cứng đờ, ngón tay một cái đầu lông xù cọ cọ, một cục bông ấm áp chen cô, kéo suy nghĩ của cô trở về thực tại, nhiệt độ cơ thể dần dần trở .

 

Thời Mạn cúi đầu, đối diện với đôi mắt hai màu xinh như chứa cả dải ngân hà của chú mèo con.

 

Sữa Bò cô, lè lưỡi l.i.ế.m mũi Thời Mạn, mật cọ cọ má cô.

 

“Sữa Bò, mày nhớ tất cả những gì xảy ở kiếp ?” Thời Mạn nhỏ giọng hỏi.

 

Sữa Bò trả lời, chỉ phát tiếng gừ gừ như máy kéo khởi động, đệm thịt giẫm tới giẫm lui cô.

 

tiếng , nhưng Thời Mạn hiểu ý của chú mèo con.

 

xảy chuyện gì, mèo con mãi mãi ở bên cạnh con mà nó yêu nhất.

 

Nỗi sợ hãi và hoảng loạn sinh từ ‘sự ’ trong lòng Thời Mạn lúc dần dần xoa dịu, đúng , dù kiếp cái c.h.ế.t thật sự của cô là gì, dù cái hệ thống đó là thứ gì, cô đều Sữa Bò.

 

Chú mèo con của cô, giống như điểm neo của cô, sẽ mãi mãi ở bên cô, khiến cô lạc lối.

 

Thời Mạn hít sâu một , ôm Sữa Bò điên cuồng xoa nắn, trực tiếp biến nó thành một con Ngao Bái xù lông mới thôi.

 

Nghĩ nhiều như ích gì! Thực lực mới là đạo lý cứng!

 

Tuy rằng cái hệ thống c.h.ế.t tiệt là một ‘ bí ẩn’ nhưng cũng gián tiếp chứng minh một điều, đó là những cây nấm gò đất thể lấy !

 

Nếu như , thì lấy!!

 

Chiếc RV leo lên nửa dốc, thấy nhiều nấm.

 

Mọi đều chút lo lắng về trạng thái của Thời Mạn, đang do dự nên lên tầng hai xem , thì cô ôm mèo xuống.

 

Thời Mạn quanh , nghiêm túc : “ chỉ một câu.”

 

bao thầu tất cả nấm ngọn núi !”

 

“Đeo mặt nạ và găng tay của các ! Đào cho !”

 

Mọi : “…”

 

là lo lắng vô ích.

 

 

Loading...