Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 147: Chạy Đua Với Thời Gian

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:37
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cực Hàn kết thúc, vốn dĩ là tin .

 

hệ thống đưa là âm thanh nhắc nhở “Cảnh báo”.

 

“Cực Hàn sắp kết thúc ...” Lời của Thời Mạn khiến sững sờ, ngay đó sắc mặt đồng loạt đổi.

 

“Sở Hàm, thông báo cho bác sĩ Lưu, sớm phòng .”

 

“Tiểu Đao, Hạo t.ử, quan trắc sự đổi nhiệt độ bên ngoài.”

 

Thời Mạn gọi điện cho ông cụ Chu, ông cụ khi khu 2 liền lập tức triển khai công việc, tranh thủ từng giây từng phút cứu vãn nhiều quần chúng hơn.

 

Sau khi tin Cực Hàn sắp kết thúc, nụ mặt ông cụ biến mất sạch sẽ, trong mắt hiện lên vẻ bi mẫn và nỡ: “Thời gian thiên nhiên ban cho con quá ngắn ngủi.”

 

“Vật cạnh thiên trạch, chúng chiếm đủ hời .” Thời Mạn với giọng điệu gần như lạnh lùng.

 

Ông cụ Chu hít sâu một , gạt bỏ cảm thương vô dụng, nghiêm giọng : “Theo cháu suy đoán, thiên tai tiếp theo sẽ là gì?”

 

Thời Mạn lắc đầu: “Có lẽ là Cực Nhiệt, lẽ là động đất, lẽ là mưa axit, đều khả năng. Cho dù những thứ , sự phục hồi của động thực vật dị hóa, cũng đủ để chúng mệt mỏi ứng phó .”

 

“Cực Hàn kết thúc triệt để chắc còn vài ngày nữa, mấy ngày là thời gian cuối cùng, tập trung lực lượng đẩy mạnh khu 3, khi cần thiết, biện pháp cưỡng chế cũng dùng tới.”

 

Ánh mắt Thời Mạn sắc bén: “Cháu cấp quyền hạn cho bác sĩ Lưu, sẽ phối hợp với chạy bản đồ, khi tường cao của khu 3 xây dựng, cấp độ hằng nhiệt tuy bằng khu 2 và khu lõi, nhưng lực phòng ngự là đủ, thể tránh khỏi sự đe dọa của động thực vật dị hóa.”

 

“Cũng thể tạm thời chứa chấp những sống sót thể chuyển tuyến 6.”

 

“Mấy ngày là cơ hội của chúng , nhưng cũng dễ xảy loạn lạc nhất, luôn sẽ lơ là cảnh giác.”

 

Ông cụ Chu gật đầu: “Việc duy trì định cháu cứ yên tâm, các chiến sĩ vẫn luôn nghiêm trận chờ đợi.”

 

“Mọi việc tiên đặt sự an nguy của thành viên nội bộ chúng lên hàng đầu.” Thời Mạn nghiêm túc : “Cứu hết cứu , cháu phản đối chủ nghĩa hy sinh.”

 

Ông cụ Chu bất đắc dĩ thở dài: “Cháu đấy, vẫn là tin tưởng ông già . Yên tâm, mạng của các chiến sĩ, ông già coi trọng kém bất kỳ ai !”

 

“Cháu .” Thời Mạn ông cụ, dịu giọng: “Cháu là ông cụ ông đấy, ông bảo trọng thể, cháu trấn giữ, hậu phương lớn nếu định, cháu cũng thể yên tâm ngoài.”

 

Ông cụ Chu hít sâu một , ánh mắt kiên nghị: “Yên tâm, ông già sẽ sống thật .” Sống đến ngày cháu mang hy vọng đến cho nhân loại!

 

Nếu , ông thể nhắm mắt xuôi tay!

 

“Ngược còn một việc...” Thời Mạn khựng : “Bên phía núi Hồng Đô, cháu ước chừng sẽ gặp nạn đầu tiên, quần thể sinh vật bên đó khiến cháu để ý, thời gian nhất nên phái theo dõi bên đó một chút.”

 

“Lái xe buýt bọc thép qua đó, cấp độ phòng thủ cao một chút, bảo chiến sĩ theo dõi đừng xuống xe, tình huống lập tức rút lui.”

 

“Ngoài , ba chiếc máy bay lái cháu để , cộng thêm mấy vị giáo sư ở khu lõi đều thể sử dụng, cháu đoán chừng bọn họ yên , chắc chắn theo tự quan sát tình hình, mấy chiếc máy bay lái đó bọn họ thể sử dụng, nhưng tuyệt đối để bọn họ mạo hiểm.”

 

“Nhất là Tiêu Tiếu! Ông cụ ông cũng cháu để mắt tới cô một chút, đừng để cô thức đêm.”

 

Thời Mạn dặn dò thêm một việc cần chú ý, ông cụ nhất nhất đáp ứng.

 

Lúc , một khuôn mặt mèo khổng lồ chen bên cạnh Thời Mạn, mặt ông cụ Chu lộ vẻ kinh ngạc: “Đây là Mimi?”

 

Sữa Bò bất mãn kêu meo một tiếng.

 

Rõ ràng đều thành mèo bự , mở miệng vẫn là giọng kẹp nơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-147-chay-dua-voi-thoi-gian.html.]

 

Dường như già ở Hạ Quốc gọi chung mèo đều là Mimi.

 

Thời Mạn nghiêng đầu hôn lên cái đầu to của Sữa Bò một cái, : “Chuyến một phát hiện đặc biệt, Sữa Bò và Đệ Đệ đều xảy sự tiến hóa rõ rệt.”

 

Nói đến đây, Thời Mạn khựng , cô nhớ tới một chuyện: “Trước đó cháu Thiết Thử nhắc tới, hình như mấy chú ch.ó quân khuyển còn sống đúng ?”

 

Ông cụ Chu gật đầu: “ , mấy chú ch.ó đó đều là ch.ó công, lúc ở núi Hồng Đô, vẫn luôn là huấn luyện của chúng tiết kiệm khẩu phần ăn của để nuôi dưỡng, mấy đứa nhỏ cũng là đến Tịnh Thổ mới ăn bữa cơm no. Tiểu Mạn cháu chẳng lẽ là ...”

 

Thời Mạn gật đầu: “Sự tiến hóa của động vật vốn chúng , ch.ó quân khuyển bất luận là độ trung thành khả năng thực thi và sức chiến đấu đều vượt xa thú cưng bình thường, khu lõi dự trữ trứng rắn dị hóa và thịt sói, những thứ hẳn là thể giúp chúng đẩy nhanh tốc độ tiến hóa.”

 

“Không ai sinh vật dị hóa về tiến hóa đến mức độ nào, hỏa lực của chúng hạn, cũng cần bồi dưỡng đội quân sinh vật dị hóa của riêng .”

 

Thời Mạn trò chuyện với ông cụ Chu một lúc, lúc mới ngắt kết nối.

 

Trong khu 2 Tịnh Thổ, từng mệnh lệnh nhanh ch.óng truyền xuống.

 

Tần Vĩ Sơn đưa t.h.u.ố.c hạ huyết áp cho ông cụ, “Bên trông chừng, ông uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi .”

 

Ông cụ Chu uống t.h.u.ố.c, lắc đầu : “Ngủ .”

 

“Ông mới đồng ý với con bé .” Tần Vĩ Sơn nhíu mày: “Ông ngủ, chẳng lẽ là để con bé gọi điện thoại tới giục ông ngủ?”

 

Ông cụ Chu trừng mắt ông : “Ông dở chứng ch.ó tính , gọi điện thoại lung tung cái gì, Tiểu Mạn ở bên ngoài là chính sự, mấy việc của ông...”

 

Tần Vĩ Sơn: “Vậy ông mau ngủ , đừng dở chứng.”

 

Ông xong, đẩy xe lăn, đưa ông cụ về phòng.

 

Ông cụ Chu tức ách, miệng vẫn luôn về sự sắp xếp các phương diện, Tần Vĩ Sơn , cũng đáp lời.

 

Chỉ là khi đến núi Hồng Đô, cả hai đều trầm mặc.

 

Tần Vĩ Sơn : “Sau khi chúng rời , một bộ phận quần chúng ở nơi tránh nạn mặt đất vẫn tự phát di chuyển về phía ga tàu cao tốc, gần năm ngàn trốn trong tuyến 6.”

 

“Số còn hoặc là rời , hoặc là khả năng rời .”

 

Ông cụ Chu thở dài, lúc đầu bên phía núi Hồng Đô tụ tập mười vạn , cùng với Cực Hàn ập đến, ngừng c.h.ế.t cóng hoặc c.h.ế.t bệnh, quân giảm mạnh xuống còn năm vạn.

 

Trong năm vạn , hai vạn là ở nơi tránh nạn lòng đất, ba vạn còn đều ở nơi tránh nạn mặt đất.

 

Trừ năm ngàn bên phía quân đội và nhân, cùng với năm ngàn tuyến 6, mặt đất còn hai vạn .

 

Mấy ngày hồi ấm tiếp theo, là cơ hội chạy trốn cuối cùng của hai vạn .

 

Còn những ở nơi tránh nạn lòng đất, so với quân đội và Tịnh Thổ, bọn họ rõ ràng tin tưởng Trác Thiên Tài hơn.

 

“Tận nhân sự thiên mệnh thôi.” Ông cụ Chu thở dài.

 

Tần Vĩ Sơn gật đầu: “Bên phía Trác Thiên Tài phái lẻn tuyến 6, bộ phận đó rắp tâm bất lương, ông xem khi nào thì xử lý bọn họ?”

 

Đáy mắt ông cụ lóe lên một tia sát khí.

 

“Mấy ngày nay tập trung lực lượng đẩy mạnh khu 3 , bộ phận đó nếu gây chuyện, bỏ tối theo sáng thì thôi, nếu dám động tác nhỏ, trực tiếp xóa sổ!”

 

 

Loading...