Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 148: Quốc Bảo Cấp Hai Và Cơn Lũ Bùn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:38
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Mạn vốn định đến tọa độ của đàn bò Yak , bắt mấy con bò mới đến thành phố H.
hiện tại tình hình đổi, cô rẽ sang tỉnh Q, bất kể là thành phố H điểm tọa độ bò Yak đều cần đường vòng, dựa theo lộ trình thì thành phố H ngược xếp lên .
Mọi tranh thủ ban đêm nghỉ ngơi, cho dù là ở trong Tịnh Thổ Hào, vẫn sắp xếp nhân viên phiên gác đêm, dù thì, quần thể nấm di chuyển theo cho một bài học nhớ đời.
Chỉ sợ gặp loại dị hóa tương tự, nhốt bọn họ tại chỗ động đậy .
Người gác đêm là Uông Hạnh và Ngải Lỵ, là nhân viên phi chiến đấu, phần lớn thời gian các cô ở xe, hai chủ động xin , chia sẻ áp lực, hy vọng các thành viên thể nghỉ ngơi nhiều hơn.
Ngoài hai cô , còn Sữa Bò và Đệ Đệ thành tiến hóa, hưng phấn đến mức ngủ .
Một đêm trôi qua, sóng yên biển lặng, các thành viên cũng đều tỉnh .
Chu Phỉ Phỉ và Tôn An Ni tới ca, bảo hai tranh thủ ngủ.
Khu vực lái, Sở Hàm thế vị trí lái, Thời Mạn khen ngợi khả năng học tập của IQ cao nữa .
Đoàn tàu tồn tại chân ga và phanh, chỉ tay cầm điều khiển chính và tay cầm phương hướng, khi hiểu rõ công dụng tương ứng của các thiết đài điều khiển chính là thể lái .
Sở Hàm quen nhanh, đoàn tàu lao vùn vụt về hướng thành phố H.
Trên vùng hoang dã , Tịnh Thổ Hào giống như một con rồng bạc.
Thời Mạn phong cảnh lướt qua bên ngoài, chỉ một đêm thôi, nhiệt độ hồi ấm gần ba mươi độ, từ âm bảy mươi độ biến thành âm bốn mươi độ.
Nhìn từ bên ngoài, cả đồng cỏ vẫn băng phong, gì bất thường.
Lại chạy thêm nửa giờ nữa, Thời Mạn thấy tiếng va đập lung tung ở toa , cửa khu vực lái đập rầm rầm.
Cô lập tức dậy, mở cửa, suýt chút nữa Sữa Bò đ.â.m ngã ngửa.
Nhóc con rõ ràng đ.á.n.h giá sai thể hình hiện tại của .
“Meo meo meo meo!!!” Tiếng kêu của Sữa Bò nôn nóng, thậm chí màng đến Thời Mạn, cứ lao khu vực lái, tặng cho cái đầu của Sở Hàm hai đ.ấ.m.
Tống Yến từ phía đuổi tới.
Hắn và Thời Mạn thấy phản ứng của Sữa Bò, lập tức :
“Bác sĩ Sở, tốc vọt tới!”
“Sở Hàm, mở tốc độ cực hạn!!”
Khoảnh khắc hai dứt lời, Sở Hàm đẩy tốc độ lên cao nhất, cảm giác đẩy lưng mãnh liệt khiến hai một mèo ghế suýt chút nữa ngã lăn .
Phía toa xe cũng vang lên tiếng kinh hô.
Nhóm Thời Mạn định hình, về phía cửa sổ bên , những khác trong xe cũng chú ý tới, núi tuyết bên đang sạt lở với tốc độ mắt thường thể thấy , bão tuyết cuộn lên, giống như thác nước trút xuống, nhấn chìm con đường phía bọn họ.
Kéo dài trọn vẹn ba phút, Tịnh Thổ Hào mới chạy khỏi phạm vi sạt lở, tốc độ chậm .
Mọi xe lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Sữa Bò chen khu vực lái, cái đuôi to dựng lên, quét qua quét , kêu meo meo kiêu ngạo.
Thời Mạn xoa xoa đầu mèo của nó: “Cục cưng nhà lập công !”
Sở Hàm cũng thở phào: “Vẫn là để Sữa Bò ở khu vực lái , cảnh báo nguy hiểm của nó, lúc mấu chốt thể cứu mạng.”
Thời Mạn gật đầu, đúng là may nhờ Sữa Bò, nếu bọn họ thật sự chôn vùi bên , cho dù phòng thủ của Tịnh Thổ Hào đầy đủ, nhỡ xông thì ?
Tống Yến lúc thế vị trí của Thời Mạn, ghế phụ lái, đồng thời đảm nhiệm chức vụ thợ mát-xa trưởng cho Sữa Bò đại vương.
“Nhiệt độ hồi ấm nhanh ch.óng trong thời gian ngắn, bên tỉnh Q vốn là đất đóng băng vĩnh cửu cao nguyên, đoán là độ định của bề mặt đất giảm xuống, mới gây vụ sạt lở .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-148-quoc-bao-cap-hai-va-con-lu-bun.html.]
Tống Yến xong, Sở Hàm bổ sung: “Chỉ là sạt lở còn thể tránh , chỉ sợ mặt đất sụt lún, hình thành hồ nhiệt dung, chúng mau ch.óng rời khỏi tỉnh Q, dự đoán mấy ngày hồi ấm , môi trường sinh thái ở đây sẽ mất cân bằng kịch liệt.”
“Chỉ riêng sự đổi địa mạo, cũng đủ để chúng mệt mỏi ứng phó.”
Thời Mạn gật đầu, “Vậy thì chỉ chạy nhanh hơn chút thôi.”
Một giờ đó, trải qua ba sạt lở, trong đó một còn là lũ bùn đá, , là lũ bùn đá tuyết.
Ngay cả Thời Mạn cũng cảm thấy tim đập chân run, thật, nếu Tịnh Thổ Hào, chỉ dựa xe RV bọn họ tuyệt đối chạy thoát .
Mọi xe đều dám lơ là, vẫn luôn ghé cửa sổ, quan sát địa mạo môi trường xung quanh.
“ thấy tháp sắt đường dây điện , còn biển quảng cáo, bên thành phố H, chúng đây là khỏi tỉnh Q chứ?”
Thời Mạn chú ý c.h.ặ.t chẽ xung quanh, chỉ một giờ thôi, nhiệt độ mà tăng thêm mười độ, Tịnh Thổ Hào dừng .
Tống Yến từ khu vực lái tới.
“ xem kinh vĩ độ, đối chiếu bản đồ, nơi hẳn là thảo nguyên Vân Cái, ở nơi giao của ba tỉnh, cách đường chim bay đến thành phố H chỉ hai trăm cây , chúng tiếp tục , là khảo sát tại chỗ một chút?”
Thời Mạn trầm ngâm: “ thả máy bay lái xem tình hình xung quanh .”
Chu Phỉ Phỉ cũng tới: “Cùng , chúng mỗi một hướng.”
Hai chiếc máy bay lái bay , hình chiếu 3D xuất hiện trong toa xe, chốc chốc bên trái, chốc chốc bên .
Rất nhanh, hình chiếu bên phía Chu Phỉ Phỉ xuất hiện màu sắc khác biệt.
“Khoan , dừng một chút!” Uông Hạnh vội vàng , “Chị Chu, chị điều khiển máy bay xuống thấp một chút, gần chỗ hoa đỏ hoa xanh .”
Cùng với sự di chuyển của máy bay lái, rõ những bông hoa màu xanh tím và đỏ rực rỡ kiêu sa , chúng thắp sáng thế giới cao hàn hoang lương.
Loài hoa đó một mọc thẳng, cao một mét, phủ đầy lông tơ màu trắng xám, giống như phủ một lớp sương mỏng, lá gốc mọc thành cụm hình hoa sen, theo sự đổi của góc độ, loáng thoáng lấp lánh ánh bạc.
Đẹp đẽ nhất vẫn là đóa hoa nó nở , đỉnh rút một chùm hoa, thưa thớt rủ xuống 5-8 tràng hoa hình cái bát.
Cánh hoa mỏng như lụa, màu sắc chuyển từ xanh chàm sang tím violet, hoặc là màu đỏ tươi độ bão hòa cực cao, ở trung tâm giống như mực loang.
Nhìn từ xa, giống như từng con bướm, khẽ run rẩy trong gió.
“Cái cũng quá ...” Mạnh Tiểu Đao lẩm bẩm : “Hoa như giả , là hoa gì thế?”
Tống Yến: “Là Hồng Hoa Lục Nhung Hao (Meconopsis punicea) và Tổng Trạng Lục Nhung Hao (Meconopsis racemosa/Blue Poppy).”
Mạnh Tiểu Đao: “Hả?”
Tống Yến ngắn gọn súc tích: “Loài thực vật ‘ tù’, quốc bảo cấp 2.”
Mọi hiểu cả .
Uông Hạnh kích động : “Đây là Lục Nhung Hao hoang dã, chúng chỉ , mà còn là tạng d.ư.ợ.c quan trọng, Hồng Hoa Lục Nhung Hao thể kháng viêm bảo vệ gan chống oxy hóa, còn thể dùng cả cây t.h.u.ố.c. Tổng Trạng Lục Nhung Hao dùng hoa và rễ t.h.u.ố.c, trị ho điều tiết miễn dịch và chống mệt mỏi, đều là đồ đấy!”
“Hơn nữa nghi ngờ chúng dị hóa , Lục Nhung Hao bình thường mọc to đến thế !”
Đã dị hóa , thì...
Đương nhiên là lấy nó a!!
Mục đích chuyến của bọn họ một trong đó chính là hái thực vật dị hóa mà!!
Mạnh Tiểu Đao xoa tay hầm hè: “Để để ! Quang minh chính đại hái quốc bảo cấp 2 a, chuyện nghĩ cũng dám nghĩ!”
“Kích thích~~”