Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 167: Sinh Vật Ô Nhiễm: Tiểu Báo Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:30
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hang động đỉnh núi vốn dĩ cũng chẳng tính là lớn, báo tuyết và Niuno kẹt ở cửa hang.

 

Kẻ thấy Thời Mạn leo lên xong, còn xổm tại chỗ thở dốc, lộ vẻ mặt mất kiên nhẫn, vươn móng vuốt cào Thời Mạn trong hang.

 

Niuno nãy giờ vẫn tỏ thiện lập tức nhe răng, gầm lên một tiếng với báo tuyết, gạt phăng móng vuốt của nó .

 

Báo tuyết cũng há mồm gầm , nhưng tai cụp xuống kiểu tai máy bay, đầu rụt về phía .

 

Thời Mạn thấy thế, vuốt ve Niuno trấn an.

 

“Được , đừng quậy.” Thời Mạn xong, về phía báo tuyết.

 

Thân hình của kẻ to hơn Niuno nhiều, nó kẹt ở cửa hang, động đậy một cái cũng khó.

 

Thời Mạn sự lo lắng trong thần thái của nó, lờ mờ, cô thấy trong hang tiếng ư ử truyền .

 

Niuno cũng nghiêng đầu trong, chỉ là Niuno ngẩng đầu, báo tuyết liền phát tiếng gầm nhẹ mang tính đe dọa.

 

Ý tứ rõ ràng.

 

Thời Mạn thể , nhưng Niuno thì .

 

Nghe thấy tiếng ư ử đó, Thời Mạn liền đoán bên trong là cái gì .

 

“Tao xem thử, hai đứa mày ở bên ngoài thành thật chút, đ.á.n.h .”

 

Báo tuyết khi dị hóa rõ ràng thông minh hơn, thể hiểu tiếng , cái đuôi to như cái chày gỗ động đậy.

 

Thời Mạn một cái, suýt chút nữa móc mất hồn.

 

Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, cái đuôi đó thật đấy.

 

dám nhiều, sợ tổ tông nhỏ nhà ghen, tính ghen của Niuno lớn lắm.

 

Thời Mạn trong hang, nhưng hề lơi lỏng cảnh giác, ánh sáng của đèn pin cường độ mạnh, tình hình trong hang hiện rõ mồn một.

 

Chỉ thấy trong đống cỏ khô rõ ràng đang hai con thú nhỏ thoi thóp.

 

Chính là báo tuyết con.

 

Trong đó một con còn phản ứng gì mấy, con thì vẫn còn kêu, nhưng tiếng kêu cũng nhỏ như tiếng muỗi.

 

Thời Mạn rảo bước tới.

 

Kiểm tra con báo tuyết nhỏ còn động tĩnh , ngửi thấy mùi lạ, báo tuyết nhỏ tỏ căng thẳng, trong miệng phát tiếng phù phù.

 

Thời Mạn thấy bộ dạng da bọc xương của nó, đoán chừng là đói thành thế .

 

Thân hình hai con báo tuyết nhỏ chỉ như con mèo con, qua vẻ dị hóa.

 

Mà con báo tuyết lớn bên ngoài khi dị hóa, cơ thể quá to lớn, hang động, chỉ thể trơ mắt con đói, thảo nào nó chạy cầu cứu.

 

Khóe mắt Thời Mạn liếc thấy bên cạnh một thiết định vị điện t.ử, cô nhận cái , xem một phim tài liệu về động vật thả về tự nhiên, những động vật đó cái thứ .

 

Thời Mạn bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào con báo tuyết lớn bên ngoài tỏ thiết với con , còn tìm cầu cứu, nếu hồi nhỏ nó cũng con nuôi lớn, đến tuổi bán trưởng thành mới thả về tự nhiên, thì thông .

 

Thời Mạn nghĩ , nhưng tay chân cũng nhàn rỗi.

 

cách nuôi báo tuyết con, cũng báo tuyết con giai đoạn ăn thịt sống , nhưng trong ba lô của cô trứng rắn, thứ đó cũng là khi dị hóa, Niuno thích nhất, ăn chắc là đại bổ.

 

Thời Mạn lấy một quả trứng rắn, gõ mở một lỗ, dùng vỏ trứng bát đặt bên miệng báo tuyết con, nhóc con quả nhiên đói lả , cắm đầu vỏ trứng l.i.ế.m láp nhanh ch.óng, trong cổ họng phát tiếng gừ gừ.

 

Thời Mạn lúc mới chuyển sự chú ý sang con báo tuyết nhỏ còn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-167-sinh-vat-o-nhiem-tieu-bao-tuyet.html.]

Vừa cô để ý thấy, bụng nhóc con dường như phập phồng một cái, Thời Mạn đặt tay lên bụng nó, cơ thể vẫn mềm mại, cũng hô hấp yếu ớt.

 

Vẫn còn sống, nhưng yếu đến cực điểm , ngay cả sức tự chủ ăn uống cũng còn!

 

Thời Mạn nhíu mày, sầu, cái cứu kiểu gì đây?

 

Thời Mạn đang định kết nối từ xa cầu cứu Ngải Lỵ, đột nhiên, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.

 

Ting ting, phát hiện sinh vật ô nhiễm “Báo Tuyết Bạch Tạng”, ký chủ thể chọn “Thanh Trừ Thu Hồi” hoặc “Tịnh Hóa”.

 

Mời ký chủ suy nghĩ kỹ, đó đưa lựa chọn.

 

Thời Mạn kinh ngạc, đây vẫn là đầu tiên cô gặp sinh vật ô nhiễm, bề ngoài, con báo tuyết nhỏ chút dấu vết ô nhiễm hoặc dị hóa nào.

 

Mà gợi ý hệ thống đưa cũng đáng suy ngẫm.

 

Lần bắt cô đưa lựa chọn, vẫn là lúc Tịnh Thổ Hào xuất hiện.

 

Có thể tưởng tượng, nếu chọn “Thanh Trừ Thu Hồi” thì kết cục của con báo tuyết nhỏ , chắc chắn là xóa sổ.

 

“Tịnh Hóa” ý gì?

 

Tại bắt cô suy nghĩ thận trọng? Là vì “Tịnh Hóa” sẽ mở một con đường khác, là, sẽ gây ảnh hưởng đến bản cô?

 

Không tại , cảm giác quen thuộc kỳ quái đó dâng lên trong lòng.

 

Cứ như là, lựa chọn tương tự cô cũng từng trải qua, chỉ là cô của lúc đó, chọn cái còn .

 

Thời Mạn do dự quá lâu, tình trạng của con báo tuyết nhỏ , cũng cho phép cô suy nghĩ quá nhiều thời gian.

 

Thời Mạn hít sâu một , trả lời trong lòng: “ chọn “Tịnh Hóa”.”

 

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên:

 

Ký chủ chọn “Tịnh Hóa”, “Tịnh Hóa” sẽ tiêu hao 100W điểm tích lũy, Dị thực cấp A (25/100), Sinh vật dị hóa cấp A (10/10).

 

Xét thấy lượng dị thực cấp A của ký chủ đủ, “Tịnh Hóa” chỉ thể khởi động đến cấp 2, “Tịnh Hóa” diện cần cấp 3.

 

“Tịnh Hóa” cấp 2 thành công, “Báo Tuyết Bạch Tạng” thuần phục, mời ký chủ nhanh ch.óng khởi động “Tịnh Hóa” cấp 3, và đảm bảo trạng thái sinh mệnh của “Báo Tuyết Bạch Tạng”.

 

Thời Mạn: “...”

 

100W điểm tích lũy mất , khiến cô tối sầm mặt mũi.

 

bây giờ hối hận cũng kịp nữa, “Tịnh Hóa” khởi động, con báo con nãy còn thoi thóp trong nháy mắt như tiêm nguyên khí, cái bụng nhỏ phập phồng kịch liệt, trong miệng phát tiếng kêu ngao ngao, bốn chân đạp loạn xạ, cái mũi nhỏ ngửi lung tung, đòi tìm đồ ăn.

 

Thời Mạn nén cơn đau gan, gõ một quả trứng rắn đặt mặt con nhóc .

 

Khá lắm, đây là cứu một tổ tông về !

 

Cô vội vàng kiểm tra kho hàng một chút, phát hiện sinh vật dị hóa cấp A coi là nguyên liệu thu là Đông Trùng Tằm Nhộng, mà dị thực cấp A, thì là mấy loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm đào thảo nguyên đó.

 

Mấy loại thảo d.ư.ợ.c đó đa đều để trong ba lô viên nang của Ngải Lỵ và Uông Hạnh, chỗ cô để nhiều, cho nên chỉ lấy 25 cây.

 

Trong lòng Thời Mạn thầm lẩm bẩm, xem cái “Tịnh Hóa” còn một lợi ích, chính là xác định phẩm cấp của động thực vật.

 

Thời Mạn con báo tuyết nhỏ ăn đến mức đầu cũng ngẩng lên, cái bộ dạng lông xù của đối phương, quả thực khiến con sen ngứa tay, Thời Mạn chỉ thể tự khuyên trong lòng: Thôi kệ, coi như thu nhận một đàn em cho Niuno .

 

Lựa chọn do đưa , còn thể trách con mèo nhỏ ?

 

Thời Mạn về phía con báo tuyết nhỏ còn , lòng tham trong nội tâm rục rịch, nên dùng l.ồ.ng bắt thú nhỉ?

 

Nghĩ đến hình của con mèo lớn bên ngoài, nếu thể thú cưỡi, thì quả thực quá uy vũ bá khí!

 

 

Loading...