Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 186: Gấu Không Nên Ăn Cứt A!!
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:50
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi rời Tịnh Thổ, Hồng Đào xin Thời Mạn ít t.h.u.ố.c tiêm trị liệu sơ cấp để nghiên cứu. Thời Mạn tuy ở Tịnh Thổ, nhưng thứ trong Tịnh Thổ cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Bên phía bác sĩ Lưu mỗi ngày đều tổng hợp tình hình gửi cho cô, tác dụng lớn nhất của t.h.u.ố.c tiêm trị liệu sơ cấp, phía Hồng Đào đưa liệu chính xác.
Đối với bình thường, một ống t.h.u.ố.c tiêm trị liệu sơ cấp, thỏa thỏa là thần d.ư.ợ.c cứu mạng, chỉ cần bạn còn một thở, treo mạng về là tuyệt đối thành vấn đề.
Hồng Chuẩn và Lam Hùng thương quá nặng, t.h.u.ố.c tiêm xuống xong, dấu hiệu sinh tồn của hai rõ ràng hồi phục, ý thức nhanh tỉnh táo, nhưng kéo theo đó là cơn đau kịch liệt.
Thời Mạn nhường chỗ, Chu Phỉ Phỉ vị bác sĩ chuyên khoa xương khớp tới, kiểm tra mức độ tỉnh táo của hai , đó nhanh ch.óng : “Vết thương của hai đang lành nhanh ch.óng, nhưng tình trạng lệch xương của hai quá nghiêm trọng, cần giúp hai nắn xương về vị trí cũ .”
“Quá trình sẽ đau, hai ráng nhịn.”
Chu Phỉ Phỉ xong, đợi hai phản ứng tay. Kỳ Hạo và Mạnh Tiểu Đao qua giúp giữ c.h.ặ.t hai .
Hết cách , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, tranh thủ khi t.h.u.ố.c phát huy tác dụng mà nắn xương về vị trí cũ, xương của hai sẽ mọc lệch.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan liên tiếp vang lên, nhưng nhanh chỉ còn tiếng rên rỉ kìm nén và tiếng thở dốc kịch liệt. Tốc độ Chu Phỉ Phỉ cực nhanh, thủ pháp cực chuẩn, nhanh xử lý xong vấn đề xương cốt của hai .
Sau cơn đau kịch liệt, kéo theo đó là cảm giác ngứa ngáy, căng tức, đau nhức khi các chức năng cơ thể nhanh ch.óng phục hồi, xương thịt mọc .
Cảm giác đó cũng dày vò kém, là một kiểu t.r.a t.ấ.n khác.
mắt của Hồng Chuẩn và Lam Hùng ngày càng sáng, đáy mắt là ý chí cầu sinh kinh .
Khoảng nửa giờ , tình trạng hai rõ ràng định , Chu Phỉ Phỉ cũng kiểm tra một chút: “ xem tài liệu t.h.u.ố.c tiêm giáo sư Hồng đưa, tình trạng thế của hai họ còn thêm hai ngày nữa, xương mới mọc còn khá giòn, chỗ lành cũng chắc chắn, hai ngày cơ bản là vấn đề gì.”
Thời Mạn gật đầu, Tống Yến một cái.
Tống cố vấn thành thục lấy hợp đồng Tịnh Thổ , trưng bày mắt Hồng Chuẩn và Lam Hùng. Hai đương nhiên dị nghị gì ( cũng , Thời lão bản sẽ cưỡng chế thi hành), ấn dấu tay.
Thời Mạn xem bảng cơ thể của hai , ngoài dự đoán, khi gia nhập Tịnh Thổ, tố chất cơ thể của Hồng Chuẩn và Lam Hùng nhờ các loại BUFF chồng lên trực tiếp đuổi kịp Đại Tráng và Bạo Long.
Cả hai bên đều xuất từ lực lượng tác chiến đặc biệt, điểm lạ.
Chỉ là, điều khiến Thời Mạn bất ngờ là Thiên phú đặc biệt của hai .
Hồng Chuẩn - Thiên phú đặc biệt: “Không Tiêu” - Thánh thể luyện ưng bẩm sinh, lực áp chế thiên bẩm với chim săn mồi, 50% xác suất thuần phục.
“Ưng Thị” - Thị lực và khả năng bắt chuyển động của đại bàng, động tĩnh đều thoát khỏi mắt cô, buff thị lực cho đội (cận thị viễn thị say bye bye~).
Lam Hùng - Thiên phú đặc biệt: “Nhục Thuẫn” - Thánh thể tanker bẩm sinh, một cơ bắp do bột protein, là phòng ngự tuyệt đối, là tường đồng vách sắt chắn đồng đội, phòng ngự đội +1.
Đánh giá của cả hai đều là: S
Ngoài , giao diện bảng dữ liệu của hai , bên cạnh c.h.ủ.n.g t.ộ.c ‘Nhân loại’ còn một cái nhãn nhỏ (Đang tiến hóa).
Thời Mạn nắm một quy luật, dường như chỉ cần từng vật lộn sinh t.ử với sinh vật dị hóa và từng cận kề cái c.h.ế.t, chỉ cần thể vượt qua, là thể bước trình tự tiến hóa.
Tần Kiêu là dựa bản vượt qua cửa ải , cho nên khi loại bỏ giun hút m.á.u họ Man , tỉnh thành tiến hóa.
Còn Hồng Chuẩn và Lam Hùng là qua sự hỗ trợ của t.h.u.ố.c tiêm trị liệu, nên hai họ vẫn đang ở trạng thái ‘Đang tiến hóa’.
Cho nên, nguy hiểm và cơ hội luôn song hành a…
Trong lúc suy tư, phương xa cũng truyền đến động tĩnh.
“Lão bản, bác sĩ Sở bọn họ lái Tịnh Thổ Hào qua , chúng thể di chuyển.”
Thời Mạn gật đầu, dù thế nào thì cứ về Tịnh Thổ Hào , hiện tại cấp độ phòng thủ của xe RV tụt xuống SA , Thời Mạn ở bên trong cũng thấy xót ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-186-gau-khong-nen-an-cut-a.html.]
Hai thương binh nặng khiêng lên Tịnh Thổ Hào, Sở Hàm, Uông Hạnh, Ellie đều đón họ ở cửa.
“Vất vả .” Ánh mắt Sở Hàm quét qua từng đồng đội, xác nhận đều lành lặn, lúc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Uông Hạnh : “Mọi đều đói nhỉ, bọn em chuẩn cơm nước xong cả ! Bác sĩ Sở xuống bếp, mùi vị ngon lắm!”
Nhóm Thời Mạn sờ bụng, đúng là đói thật!
Mọi đồng loạt về phía khu ăn uống, khi thấy từng đĩa đồ ăn ngon bàn, sâu rượu trong bụng sớm nhịn .
Sở Hàm đại tiệc nấm, Thời Mạn phát hiện thế mà còn canh xương hầm, cô ngạc nhiên: “Đây là thịt heo , thế?”
“Bọn em đ.á.n.h đấy!” Uông Hạnh hì hì: “Lão bản đều ngoài mạo hiểm , ba bọn em giữ nhà cũng thể mát ăn bát vàng , khéo hôm qua heo rừng ngang qua, bọn em liền phối hợp thịt một con.”
“Còn bắt bốn con nhỏ nữa cơ, bốn con heo rừng con đó kích thước khác gì heo bình thường, dị hóa , bọn em nhốt chúng ở toa xe đuôi , hai đực hai cái, nếu nuôi sống thì trại heo của chúng hi vọng !”
Tất cả đều giơ ngón tay cái với ba .
Làm lắm!
Ba rõ ràng chỉ bắt heo rừng đơn giản như , Thời Mạn để ý thấy lượng thực vật dị hóa cũng tăng lên ít.
Họ ở bên ngoài mạo hiểm nhiệm vụ, nhưng nhóm Sở Hàm cũng hề kéo chân , mỗi đều đang dốc hết sức giúp đỡ việc.
Thời lão bản an ủi a, khi biểu dương nhân viên vài câu, cô cắm đầu ăn như hổ đói.
Hết cách , quá đói, tay nghề bác sĩ Sở quá .
“Kỳ lạ, là do tay nghề Sở quá trâu bò , heo thiến sẽ hôi tanh ? Sao thịt heo rừng ăn thơm thế?” Mạnh Tiểu Đao ăn đến mồm miệng bóng nhẫy, no đến mức nổi, liệt ghế ợ liên tục.
Bên cạnh còn tiếng rôm rốp vang lên, là Niuno và Đệ Đệ đang nhai xương, khúc xương lớn cứng rắn vô cùng, nhưng hai đứa nó thể dễ dàng c.ắ.n thành bã.
Xương là Sở Hàm đặc biệt để cho hai bảo bối, khi hầm canh vớt , bỏ muối, còn canh xương hầm thú cưng chuyên dụng cho chúng, cũng thêm muối.
Ngoài , còn con sâu bự mà bảo bối Niuno thích nhất.
Sở Hàm nướng chín nhộng trùng đông, thứ đó nướng chín thơm phức, ngửi cứ như gà nướng .
Nếu no nuốt nổi nữa, Kỳ Hạo cao thấp gì cũng giành một miếng với Đệ Đệ.
“Tay nghề cũng thường thôi, chắc là do nguyên nhân bản nguyên liệu.” Sở Hàm lắc đầu : “Động thực vật khi dị hóa đều sẽ tươi ngon đặc biệt.”
“ .” Sở Hàm về phía Thời Mạn, chút bất đắc dĩ : “Lão bản, khi nghỉ ngơi cô nhất nên xem Hùng Nhị và Bách Vạn bọn nó một chút.”
“Sao thế?” Thời Mạn đang ôm bát canh uống: “Đánh ?”
“Đánh … thì cũng tính là đ.á.n.h , chỉ là thói quen ăn uống của Hùng Nhị thể cần uốn nắn chút.” Sở Hàm thôi, thấy Thời Mạn qua, bổ sung hỏi một câu: “Cô ăn no ?”
Thời Mạn uống xong ngụm canh cuối cùng, gật đầu.
Bác sĩ Sở cố gắng uyển chuyển : “Hùng Nhị chút đam mê với chất thải bài tiết của Bách Vạn, chúng cố gắng ngăn cản, nhưng nó thể kiềm chế.”
Thời Mạn: “……”
Mọi : “……”
Cái gì cơ? Cái thứ gì?
Trong đầu Thời Mạn ong ong, cô nhớ Thiên phú đặc biệt của Hùng Nhị nhỏ là “Sát Thủ Ong Mật” chứ ăn cứt a!!!