Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 194: Trên Không Bằng Già, Dưới Không Bằng Trẻ, Áp Lực Của Thế Hệ Kẹp Giữa

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:58
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khu Cốt Lõi Tịnh Thổ.

 

So với lúc nhóm Thời Mạn rời , Khu Cốt Lõi cũng ít đổi.

 

Tuy nhiên những đổi , bác sĩ Lưu sớm nộp báo cáo bằng văn bản cho Thời Mạn, nhưng tận mắt chứng kiến là một cảm giác khác.

 

Vốn dĩ vẻ ngoài của Khu Cốt Lõi thể thiết lập bằng một nút bấm, bức tường cao vốn chắn ngang giữa Khu Cốt Lõi và Khu 2 biến mất, đó là rừng trúc bao quanh, cư dân thuộc Khu Cốt Lõi vẫn thể trong, nhưng dùng rừng trúc thế tường cao, thể xóa bỏ nhiều cảm giác ngăn cách về mặt tâm lý.

 

Mà bên trong Khu Cốt Lõi vẫn là những con phố mô phỏng cổ trang kiểu Trung Hoa, nhưng vì đủ loại công nghệ đen của Tịnh Thổ, Khu Cốt Lõi mang cảm giác cực kỳ Cyberpunk Trung Hoa.

 

Xe RV lái về Khu Cốt Lõi.

 

Vừa xuống xe, Thời Mạn thấy nhiều .

 

Chu lão, Tần Vĩ Sơn, Tiêu Tiếu, Hồng Đào, Hách lão gia t.ử… tất cả đều chạy đón bọn họ.

 

“Tiểu Mạn, đường vất vả .”

 

Chu lão vui mừng Thời Mạn, đ.á.n.h giá từ xuống , xác nhận cô thương, lúc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Sữa Bò cũng chạy đến bên cạnh ông cụ, ủi ủi ông cụ, suýt chút nữa ủi Chu lão ngã chổng vó.

 

“Sữa Bò, đừng nghịch.” Thời Mạn thấp giọng mắng.

 

Sữa Bò kêu meo một tiếng, lực ủi nhẹ một chút, đầu dụi Chu lão.

 

Ông cụ híp mắt, một chút cũng chê Sữa Bò dính m.á.u cóc thối hoắc, vuốt ve Sữa Bò mấy cái nỡ buông tay, trong mắt tràn đầy ánh sáng hiền từ: “Ây da, Mimi nhà lớn thế .”

 

“Meo~” Sữa Bò bất mãn ông già một cái, đầu bỏ cho sờ nữa.

 

Lại gọi nó là Mimi, ông già thối mãi nhớ tên của Đại vương Meo Meo!

 

“Chúng chỉ đến xem cháu thôi, đường các cháu đều mệt , về nhà nghỉ ngơi , tối nay chúng tiệc tẩy trần ăn mừng, thế nào?”

 

“Được ạ.” Thời Mạn : “ các ông đừng uống rượu nữa nhé.”

 

Hách lão gia t.ử: “Uống hai lạng thôi cũng ?”

 

Thời Mạn nhịn : “Được , miễn cưỡng cho phép các ông uống một lạng.”

 

Hách lão gia t.ử thở dài, lầm bầm: “Biết thế bốn lạng .”

 

Mọi đều nhịn ha hả.

 

Tần Kiêu và cha con Tần Vĩ Sơn , cả hai đều bình tĩnh, Tần Vĩ Sơn : “Đi tắm rửa , thối c.h.ế.t .”

 

Tần Kiêu ừ một tiếng: “Bố ở ?”

 

“Ở trong căn nhà thằng nhóc Tống Yến phân cho, con cũng ở trong đó, ngay cạnh nhà lão bản.”

 

“Được.”

 

Thời Mạn thực sự tắm ngay lập tức, nhưng cô đau đầu một chuyện khác.

 

Cũng may, Tống cố vấn bây giờ ngày càng hiểu chuyện.

 

Những khác Tịnh Thổ Hào về một bước, cũng tắm rửa sạch sẽ từ sớm.

 

“Thiếu gia và Đệ Đệ giao cho , đưa chúng nó hồ bên khu biệt thự tắm.” Tống Yến , với cái thể hình to lớn của Sữa Bò và Đệ Đệ bây giờ, tắm ở nhà thể hành c.h.ế.t mệt, chi bằng cho chúng nó hồ bên .

 

cái hồ ở Khu Cốt Lõi cũng tuyệt đối an .

 

“Được.” Thời Mạn cũng ghét bỏ con mèo bẩn nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-194-tren-khong-bang-gia-duoi-khong-bang-tre-ap-luc-cua-the-he-kep-giua.html.]

 

Mọi hẹn tối nay tụ tập, ai về nhà nấy, còn về thành viên mới, Lưu bác sĩ - vị đại tổng quản ở đây, tự nhiên sớm sắp xếp thỏa.

 

Lâu lắm mới về nhà cũ, Thời Mạn cửa một lúc, mới sải bước phòng tắm.

 

Khoảnh khắc nước nóng dội lên , cả cô thở phào một dài.

 

Thời Mạn tắm đủ một tiếng đồng hồ, chà xát mấy , đúng là bẩn thật.

 

Một tiếng , da cũng tắm đến nhăn nheo, cô thần thanh khí sảng bước khỏi phòng tắm, gương chuẩn sấy tóc, mái tóc dài ướt sũng, cô cảm thấy phiền phức, nghĩ ngợi một chút, tìm cái kéo, xoẹt xoẹt mấy nhát, một cái đầu ch.ó gặm mới toanh lò.

 

Sau khi cắt tóc dài , Thời Mạn cảm thấy đầu nhẹ mấy cân, cả sảng khoái hẳn.

 

Nếu cạo trọc đầu cảm giác an , cô cũng quả đầu đinh cho , đến lúc đó gội đầu chắc chắn tiện hơn, lấy miếng vải lau mạnh hai cái chừng sạch.

 

Trong đầu Thời Mạn mạc danh kỳ diệu hiện cảnh tượng một cái đầu trọc cầm dải vải dài đ.á.n.h bóng cho đầu , thành công chọc chính .

 

Sau khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ, cô về thẳng phòng, ngã xuống giường, trùm chăn ngủ.

 

Xung quanh đều là thở quen thuộc, tràn đầy cảm giác an , nhanh, cô chìm mộng .

 

Trong nhà ăn của Hứa lão gia t.ử, Mạnh Tiểu Đao đang ăn cá khô nhỏ chiên giòn do ông cụ , ông cụ cầm cái muôi sắt đuổi theo gõ: “Ăn ăn ăn! Sao mà quản cái mồm thế, bảo cái để dành cho Tiểu Mạn mà!”

 

“Ây da, ông ngoại đừng đ.á.n.h! Đừng đ.á.n.h nữa! Phần của chị Mạn cháu động , đây là phần của thằng Hạo! Ông để phần cho nó còn nhiều hơn cho cháu, ai mới là cháu ruột của ông đây!”

 

Hứa lão gia t.ử tức đến thổi râu trừng mắt: “Phần của thằng Hạo là tính cả Đệ Đệ nữa, nó còn một đứa em trai nuôi, mày nuôi cái gì!”

 

“Cái gì cơ, cứ như nó nuôi Đệ Đệ ? Rõ ràng là Đệ Đệ nuôi nó!”

 

Mạnh Tiểu Đao ăn thêm một muôi sắt, im re.

 

Bà Hứa ở bên cạnh ngất.

 

mà cá nhỏ thế ạ?” Mạnh Tiểu Đao vẫn còn chép miệng thèm thuồng.

 

“Béo Hổ dẫn bọn Nam Nam bắt đấy.” Bà Hứa giải thích.

 

Mạnh Tiểu Đao trợn mắt há hốc mồm: “Béo Hổ? Nam Nam? Mấy đứa nhóc tì đó á? Bọn nó bắt cá ở ? Khu Cốt Lõi chúng chỉ cái hồ nhân tạo bên khu biệt thự thôi đúng ? Trong đó còn cá?”

 

“Thì cá trong đó đấy.” Hứa lão gia t.ử giải thích: “Mấy con cá mèo … ồ, tiếng địa phương bọn ông gọi là cá mèo, tên khoa học hình như gọi là cá thè be (cá bống đục/cá phong), mấy con cá vốn lớn , nhưng giáo sư Cát bọn họ nghiên cứu , hình như cũng dị hóa .”

 

“Bây giờ cá trong hồ nhân tạo thành từng đàn từng đàn, kích thước đổi mấy, nhưng khả năng sinh sản quá mạnh. Thời gian , sắp xếp đ.á.n.h bắt mấy .”

 

“Béo Hổ mấy đứa nhỏ cũng vẫn luôn giúp đỡ, cháu đừng coi thường mấy đứa nhóc , tiền đồ lắm đấy, bọn nó theo Tiểu Siêu và Đan Đan mấy chuyến nhiệm vụ .”

 

đấy.” Bà Hứa gật đầu: “Bà và ông ngoại cháu cũng mấy chuyến, nhưng bọn bà đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi bằng trẻ tuổi, nhưng cũng may kéo chân , ông ngoại cháu còn đ.á.n.h một con chuột tre mang về, con đó nhiều thịt, thịt thơm lắm.”

 

Mạnh Tiểu Đao trợn mắt há hốc mồm.

 

Khá lắm, khá lắm.

 

Cái cuộc sống bằng già, bằng trẻ cuối cùng đại đao cũng c.h.é.m tới đầu !

 

“Cháu nỗ lực gấp bội …”

 

Mạnh Tiểu Đao lẩm bẩm một , đó thấy ông ngoại nhẹ nhàng vác một tảng thịt lớn, bếp nấu ăn.

 

Cái dáng vẻ hổ hổ sinh phong đó, giống một ông già bệnh tật?

 

Ồ, Mạnh Tiểu Đao quên mất, ông ngoại hồi trẻ từng lính, thời trẻ cũng đầy sức lực.

 

Rất , bây giờ thực sự là bằng già !!!

 

 

Loading...