Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 240: Cái Đầu Của Cố Vi Dân!
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:07:35
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sinh vật chẳng qua là cỗ máy sinh tồn của gen, mà sinh sản là v.ũ k.h.í duy nhất của gen để chống cái c.h.ế.t.”
“Gen Vị Kỷ”
Thời Mạn dửng dưng với màn vận động đôi trong căn phòng nhỏ, cô gây tiếng động nào mà đến cửa, ánh mắt lướt qua khắp phòng, xác nhận thứ ba.
Ánh mắt cô dừng mặt một nam một nữ trong phòng.
Động tĩnh của hai quả thật lớn, cho cảm giác c.h.ế.t cũng ‘yêu’, Thời Mạn d.ụ.c vọng giữa hai , ngược một sự điên cuồng.
Gương mặt của hai , Thời Mạn cách đây lâu xem qua trong tài liệu hình ảnh mà Tịnh Thổ truyền đến, chính là hai ban phước trực đêm nay ở tháp chuông.
Hướng biến dị của đàn ông rõ ràng là về sức mạnh, thể thấy qua những tư thế nâng đỡ độ khó cao mà thực hiện.
Còn phụ nữ, ban đầu dễ phán đoán, nhưng khi cô đột nhiên xoay eo một trăm tám mươi độ để ôm hôn đàn ông, Thời Mạn hiểu , hẳn là dị hóa về phương diện xương cốt.
Cô hứng thú gì với ‘phim đóng’, đang chuẩn rời thì máy bay lái mà cô cố tình đặt gầm bàn lúc gặp Hoàng An Nhân đó hình ảnh truyền về.
Đây là một nước cờ Thời Mạn cố tình để , dùng để giám sát cha con Hoàng An Nhân.
cuộc trò chuyện giữa hai cha con thực sự chẳng gì đặc biệt, hơn nữa Hoàng An Nhân dường như thật sự tin rằng con gái là cứu thế chủ, một lòng mơ mộng hão huyền rằng sẽ trở thành đại hùng cứu rỗi nhân loại sự phò tá của con gái.
Sau khi Thời Mạn và Trương Khải Minh rời , Hoàng An Nhân cho Hoàng Minh Châu ăn cơm xong liền đến văn phòng việc, Hoàng Minh Châu cũng trở về phòng của .
Sau đó xuất hiện là lúc hai cha con ăn cơm xong, ai về phòng nấy.
Mà bây giờ, trong màn hình, một cánh cửa mở , bóng dáng một cô bé xuất hiện.
Là Hoàng Minh Châu!
Sau khi ngoài, cô bé đầu tiên là đóng cửa phòng , đó lê dép ngoài.
Thời Mạn điều khiển máy bay lái theo , tuy máy bay lái mini tiếng động nhỏ, nhưng Thời Mạn chắc khả năng cảm nhận của lũ trùng thế nào, lo rằng một chút động tĩnh nhỏ cũng sẽ khiến chúng chú ý.
Bên Tần Vĩ Sơn nhắc nhở: “Lão bản, chú ý ẩn nấp, cô lên lầu , hình như đang về phía cô!”
Trong lòng Thời Mạn chuông báo động vang lên, cô lặng lẽ đến gần vị trí tường bảo vệ ở mép tháp chuông.
Khoảng nửa phút , tiếng bước chân vang lên, Hoàng Minh Châu từ một cầu thang khác lên.
Cô bé mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ, tay còn ôm một con thú nhồi bông capybara, trông cô bé giống như đang nhắm Thời Mạn, mà thẳng về phía căn phòng nhỏ .
Thời Mạn ở vị trí góc chéo dựa lan can đối diện với căn phòng nhỏ, còn Hoàng Minh Châu từ phía bên trái chéo của Thời Mạn qua, Thời Mạn thể rõ mặt cô bé vẫn còn nụ ngây thơ trong sáng của trẻ con.
Chỉ là nụ đó hề đổi, ngay cả độ cong của khóe môi cũng như đo bằng thước kẹp, càng càng cảm giác phi nhân.
Hoàng Minh Châu ở cửa phòng, mắt chớp chằm chằm hai trong phòng.
Hành vi của hai đó hề dừng vì sự xuất hiện của Hoàng Minh Châu.
Cảnh tượng thực sự khiến khó chịu về mặt sinh lý, hai lớn chuyện đó mặt một đứa trẻ…
Thời Mạn phản ứng gì lớn, cô chỉ nhíu mày, Hoàng Minh Châu rốt cuộc gì, cách khác, con Trùng Mẫu cô gì?
Trong mắt Thời Mạn, ba mắt chẳng qua là những con côn trùng, động vật chân đốt khoác da .
Lăng kính nhân tính quy luật tự nhiên, chính là một sự kiêu ngạo và thành kiến đối với bản chất của sự sống, nông cạn như một trang giấy mỏng.
Trong thế giới tự nhiên, sự sinh sản giữa các sinh vật là một bản năng, tồn tại cái gọi là hổ.
Đối với nhiều sinh vật, sinh sản thậm chí còn là ‘sứ mệnh’ quan trọng hơn cả sinh mạng, ví dụ như sự hồi quy của cá hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-240-cai-dau-cua-co-vi-dan.html.]
Thời Mạn vẫn luôn chú ý từng cử động của Hoàng Minh Châu, cuối cùng, Hoàng Minh Châu động.
Chính xác mà , là tóc của cô bé là… xúc tu đang động?
Xúc tu đó độ dày tương đương với sợi tóc, trong môi trường tối gần như thể thấy, nếu Thời Mạn thị lực tăng cường, e rằng cũng phát hiện .
Xúc tu đó vươn về phía đôi nam nữ trong phòng, mà hai trong phòng cuối cùng cũng dừng động tác.
Ngay đó, họ đồng loạt ngẩng đầu lên, ánh mắt họ xúc tu đó mang theo một sự cuồng nhiệt kỳ dị.
Giây tiếp theo, xúc tu đó đ.â.m trán họ.
Cơ thể hai đồng loạt cứng đờ, theo sự rút về của xúc tu, hai trực tiếp ngã xuống đất.
Hoàng Minh Châu cũng đầu mà rời .
Thời Mạn thể thấy tiếng thở của hai đó, chắc là c.h.ế.t, nhưng cô hiểu tác dụng của việc xúc tu đ.â.m não là gì?
Nhìn chằm chằm bóng lưng của Hoàng Minh Châu, trong đầu Thời Mạn lóe lên một ý nghĩ.
Nếu trong tháp chuông còn nơi nào tìm kiếm, chính là phòng ngủ của Hoàng Minh Châu!
Nơi nghỉ ngơi của hai cha con chính là hai căn phòng đối diện với khu vực tiếp khách đó, phòng của Hoàng An Nhân trong tầm của máy bay lái, ống kính thể quét thấy tình hình bên trong lúc ông đóng mở cửa, thấy khác ở trong.
Hơn nữa, Thời Mạn cũng cảm thấy, cho dù Cố Vi Dân đưa , nếu còn sống, cũng khả năng giấu trong phòng ngủ của Hoàng An Nhân.
Ngược là Hoàng Minh Châu…
Con Trùng Mẫu sẽ gì trong phòng ngủ?
Học cách ngủ của con ?
Thời Mạn lặng lẽ hít sâu một , nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t hơn một chút, theo theo?
Cuộc đấu tranh tư tưởng chỉ diễn trong vài giây, Thời Mạn quyết định theo !
Mà Tần Vĩ Sơn và những khác từ hình ảnh đang di chuyển nhận ý đồ của Thời Mạn, trái tim mỗi đều treo lên tận cổ họng.
Trên Hoàng Minh Châu chính là Trùng Mẫu!
Sự tồn tại dị hóa cấp SS! Tuy sức chiến đấu của bản nó vẫn rõ, nhưng sinh vật thể xếp hạng SS, liệu dễ đối phó ?
bây giờ ai dám lên tiếng, sợ động tĩnh bên họ sẽ lộ qua khuyên tai liên lạc, khiến Thời Mạn phát hiện.
Rất nhanh, cô bé trở về phòng ngủ của , cửa phòng “két” một tiếng mở , cô bé bước .
Trong khoảnh khắc cửa phòng sắp đóng , Thời Mạn gần như di chuyển với tốc độ tức thời lách .
Lưng cô dựa bức tường lạnh lẽo, dám bất kỳ hành động thừa thãi nào, cách giữa Hoàng Minh Châu và cô quá ba mươi centimet.
May mắn là, cho đến khi Hoàng Minh Châu đóng cửa , cũng phản ứng bất thường nào, chắc là phát hiện Thời Mạn.
Trái tim đang treo lơ lửng của Thời Mạn, từ từ hạ xuống một nửa.
trái tim của Tần Vĩ Sơn và những khác, càng treo lên tận cổ họng.
Sau khi Thời Mạn lách , sự chú ý của cô tập trung Hoàng Minh Châu, nhưng Tần Vĩ Sơn và họ qua ống kính của khuyên tai liên lạc thấy hình ảnh góc rộng, vì họ ngược còn rõ cảnh tượng trong phòng cả Thời Mạn.
Ở phía đối diện với Thời Mạn, một cái đầu đang mở mắt, chằm chằm côĐó là… Cố Vi Dân!