Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 264: Không Làm Đồ Tể, Sẽ Là Cừu Non
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:09:46
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo gia gọi cho Chu Phỉ Phỉ, hơn mười giây Chu Phỉ Phỉ mới máy, đầu tiên truyền đến là tiếng nổ lớn ầm ầm, kéo dài mấy tiếng, những tiếng động đó dứt lẫn lộn tiếng la hét và đủ loại tiếng c.h.ử.i rủa như ‘bakayarou’, ‘aishibal’, ‘aigoo aigoo’.
Dương Bản Tân ngoáy tai, ồ hô, hình như gọi muộn .
Hai phút , Chu Phỉ Phỉ : “Chuyện gì? Nói .”
Giọng điệu chút gắt.
Dương Bản Tân dám nữa, cầu cứu vợ, Tôn An Ny éo giọng : “Phỉ Phỉ , bên các đụng độ Tam Hợp Hội ?”
Cái giọng éo , đạo gia nhíu mày nhắm mắt.
Sở Hàm và Tống Yến cũng rùng .
Giọng điệu của Chu Phỉ Phỉ rõ ràng dịu nhiều, cô ừ một tiếng, “Hóa đám tiểu khả ái (ngu ngốc) là Tam Hợp Hội .”
Cô kể tình hình: “Vốn định ôn hòa một chút, nhưng xui xẻo, đụng đám rác rưởi của Tam Hợp Hội đang coi lão đại của Mạt Thế Bang như ch.ó mà chơi đùa.”
“Chúng thấy tiếng ‘bakayarou’ đó, liền… ừm, nhất thời nhịn , tay luôn.”
Bốn Tống Yến: “Hiểu.”
Không một Hoa Quốc nào thấy bốn chữ đó mà nhịn , đó là bản năng huyết thống, dùng vũ lực ngay lập tức.
“Sao còn tiếng nổ?”
“Có một tên tiểu quỷ t.ử định châm t.h.u.ố.c nổ, nhét thẳng miệng .”
“Không nữa, xử lý xong chuyện.”
Cuộc gọi kết thúc, xe việt dã, bốn trao đổi ánh mắt.
Dương Bản Tân: “Hay là… chúng cũng ?”
Sở Hàm nghiêm túc : “Đám ô hợp lượng khá đông, còn một Hán gian, bên siêu thị nổ , chắc chắn sẽ đến chi viện.”
Tôn An Ny: “Đại đao của lão nương đói khát khó nhịn .”
“Nói nhảm gì nữa, mau , muộn là hết mạng để lấy.” Tống Yến kiên nhẫn: “Tên ch.ó Tần Kiêu đó mũi thính lắm, khi mò tới .”
Đạo gia chỉ hai chữ: “Ngồi vững!”
Tống Yến và Sở Hàm ở hàng ghế lập tức kéo dây an , nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn.
Chiếc xe việt dã lập tức biến thành Ferrari của thành phố núi.
Bốn xe khí thế hừng hực, họ hóng chuyện cướp mạng, họ để tưởng nhớ các liệt sĩ!
Lý do chính đáng!
Trong siêu thị, một mớ hỗn độn, tay chân cụt lủn như địa ngục trần gian.
Ba Thời Mạn đầy m.á.u, ba , g.i.ế.c hơn trăm , là cỗ máy g.i.ế.c ch.óc, những còn của Mạt Thế Bang họ như yêu quái.
Ban đầu còn định xem ba Thời Mạn c.h.ế.t như thế nào, Hắc ca sợ đến tè quần.
Ngay cả Ninh Sương bây giờ cũng tê dại, trong lòng chỉ một ý nghĩ, ba thật sự là ?
Phải rằng, của Tam Hợp Hội đó nổ s.ú.n.g họ, nhưng những viên đạn gặp ba họ như thể đường vòng, mà một viên nào trúng!
Không, cũng là trúng! Ninh Sương thấy Thời lão bản mà tay bắt đạn!
Cảnh tượng đó khác gì năm đó cô xem phim kháng Nhật thần thánh xé xác quỷ t.ử!
Ồ, cô tận mắt thấy xé xác quỷ t.ử , nếu thể ngược thời gian, cô thề cô nhất định sẽ xin biên kịch mà cô c.h.ử.i, biên kịch đời thường thực tế, một chút khoa trương nào!
Xé xác quỷ t.ử còn là điều vô lý nhất, đến bây giờ Ninh Sương vẫn thể hiểu, tại t.h.u.ố.c nổ đó nổ tung, của Tam Hợp Hội đều nổ thành mảnh vụn, mà ba vị vẫn bình an vô sự?
Lúc trong siêu thị còn hơn năm mươi của Mạt Thế Bang, nhưng một ai dám động đậy.
Lão đại của Mạt Thế Bang tên là Ngô Ứng Long, lúc Thời Mạn và họ , gã đang học ch.ó bò chui qua háng của Tam Hợp Hội, lúc Thời Mạn đang về phía , bụp một tiếng quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-264-khong-lam-do-te-se-la-cuu-non.html.]
“Lão, lão đại…”
Bằng…
Thời Mạn một phát s.ú.n.g b.ắ.n nổ đầu, gã đó quỳ mặt đám tiểu quỷ t.ử một tiếng ông nội hai tiếng ông nội khiến cô buồn nôn, thể đầy giá trị tội ác đỏ rực, Thời Mạn lười nhảm với loại chân mềm .
Những còn của Mạt Thế Bang che miệng, dám kêu lên, chỉ sợ vị sát thần g.i.ế.c , chĩa s.ú.n.g .
“Còn ai quản sự , đây trả lời.”
Giọng lạnh lùng của cô vang vọng trong siêu thị, bóng đèn sợi đốt công suất thấp đầu phát tiếng rè rè, ban đêm vẫn oi bức, nhiệt độ 35 độ.
trong siêu thị chỉ điện, mà còn cả điều hòa.
Họ đang ở khu kho hàng của siêu thị, bên cạnh những thùng hàng sắt mở toang, ngoài đá lạnh , còn chất đống từng x.á.c c.h.ế.t, giống như heo mổ xong, từng tảng chồng chất lên , phía phủ một lớp đá vụn.
Một đ.á.n.h đến biến dạng loạng choạng dậy.
Người cao một mét bảy sáu, hình gầy gò, xương sườn chắc gãy, cả khom lưng, khuôn mặt sưng vù đến mức nhận , chỉ mắt trái còn mở , đôi mắt toát lên vẻ hung dữ.
Thời Mạn nhớ , lúc lão đại Ngô Ứng Long gọi đám tiểu quỷ t.ử tiểu que là ông nội, gã tuy treo lên đ.á.n.h, nhưng cái miệng c.h.ử.i thì ngừng, chỉ riêng điểm , cũng coi như là khí phách.
Bên ngoài tiếng đập cửa, chắc là những còn của Tam Hợp Hội đến chi viện.
“Phỉ Phỉ, đám bên ngoài giao cho .”
Thời Mạn chỉ đàn ông đó, “Anh theo qua bên cạnh.”
Người đàn ông gật đầu, cà nhắc theo Thời Mạn.
Cửa cuốn sắt của khu kho hàng đập vang lên kèn kẹt, Chu Phỉ Phỉ những còn của Mạt Thế Bang, mặt cảm xúc : “Hai con đường, một là g.i.ế.c các tế trời, hai là cầm d.a.o lên g.i.ế.c c.h.ế.t đám quỷ t.ử và que bên ngoài, ai g.i.ế.c nhiều quỷ t.ử và que, đó sống.”
Những còn đồng loạt gật đầu.
Con đường thứ nhất rõ ràng là đường c.h.ế.t!
Con đường thứ hai liều một phen còn thể sống!
Cửa cuốn sắt mở , hơn năm mươi còn của Mạt Thế Bang như những kẻ liều mạng, gào thét xông ngoài.
Cũng kẻ nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy, nhưng đám Tam Hợp Hội bên ngoài rõ bên trong xảy chuyện gì, cũng cầm v.ũ k.h.í lên là đ.á.n.h.
Chu Phỉ Phỉ và Uông Hạnh ở phía , ai xông đến gần thì thuận tay giải quyết.
Quỷ t.ử que trực tiếp g.i.ế.c, những của Mạt Thế Bang họ uy h.i.ế.p cũng gánh nặng gì, đều là một đám giá trị tội ác đỏ như m.á.u, bình thường chuyện đốt g.i.ế.c cướp bóc cũng ít, thích g.i.ế.c như , thì hãy phát huy hết tác dụng g.i.ế.c quỷ t.ử .
Bên , Thời Mạn bên thùng hàng sắt, ngẩng cằm, trực tiếp hỏi: “Các thu thập những x.á.c c.h.ế.t gì?”
Đừng với cô là tận thế còn chuyện mua bán cơ thể .
Người đàn ông đó ôm lấy vị trí xương sườn, lúc chuyện, trong miệng còn bọt m.á.u, “Là nộp cho khu Động Đình…”
Hắn khó khăn, đợi Thời Mạn hỏi thêm, khai rõ ràng: “ cũng rõ những ‘Hoàng tộc’ đó cần những x.á.c c.h.ế.t gì, nhưng họ coi trọng…”
“Cứ, cứ cách một thời gian, là thu một hàng.”
“Để giao, giao dịch… họ sẽ cho chúng nhiên liệu, v.ũ k.h.í, thức ăn, nước uống và các vật tư khác, ở khu cảng …” đàn ông , để lộ hàm răng dính m.á.u: “Trong mắt những ‘Hoàng tộc’ đó đều là súc vật thôi…”
“Cái gì Mạt Thế Bang, Tam Hợp Hội… chỉ là con cừu đầu đàn trong bầy súc vật thôi… giúp họ giữ bầy cừu…”
“Chúng , đều là súc vật, ha ha ha…”
Người đàn ông , vẻ mặt chút điên cuồng: “Không đồ tể, sẽ là cừu non, ha ha ha…”
Hắn chằm chằm Thời Mạn, đột nhiên ma xui quỷ khiến một câu: “Chúng sai.”
Thời Mạn mặt cảm xúc, ừ một tiếng, “Đi thong thả.”
Cô giơ tay, một phát s.ú.n.g tiễn đàn ông .