Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 269: Lười Nghe Mày Hú Như Heo
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:09:51
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Tiểu Đao đầu tiên bảo cô dùng tay đ.ấ.m cửa sắt, dùng hết sức lực, Ninh Sương nghiến răng, quyết tâm, tay trái nắm thành quyền đ.ấ.m mạnh lên.
Cửa sắt hề hấn gì, tay trái Ninh Sương run rẩy, khớp ngón tay trực tiếp rách da, sưng đỏ bầm tím, cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng hề kêu một tiếng.
Mạnh Tiểu Đao: “A… chị … chứ, chị đ.ấ.m thật quá đấy.”
Chu Phỉ Phỉ vỗ một cái gáy Mạnh Tiểu Đao, cô kiểm tra tay của Ninh Sương, cũng cạn lời: “Tay cô chắc chắn gãy xương , bảo cô dùng hết sức đ.ấ.m là cô đ.ấ.m, cô đây là lấy trứng chọi đá .”
Ninh Sương đau đến ngũ quan sắp méo xệch, nước mắt lưng tròng, cô , mà là đau đớn sinh lý, nước mắt kiểm soát .
“Đối với cũng khá tàn nhẫn đấy.” Thời Mạn gật đầu, với Chu Phỉ Phỉ: “Dùng t.h.u.ố.c của nhà .”
Chu Phỉ Phỉ gật đầu, t.h.u.ố.c thông thường chữa tay của Ninh Sương, thời gian sẽ dài.
phòng thí nghiệm của Hồng Đào nhiều loại t.h.u.ố.c mới, t.h.u.ố.c về chấn thương xương và ngoại thương tiến triển lớn nhất, Chu Phỉ Phỉ tiên bôi t.h.u.ố.c cho Ninh Sương, loại t.h.u.ố.c đó dạng xịt, mùi giống Vân Nam Bạch Dược, xịt lên xong, nhanh hết đau.
Chu Phỉ Phỉ đưa chai t.h.u.ố.c cho cô, băng bó cố định cho cô.
“Xịt liên tục ba ngày, tay cô sẽ nữa.”
Ninh Sương gật đầu cảm ơn, tò mò bàn tay trái băng như cái bánh chưng, chỉ lộ đầu ngón tay.
“Ăn cái .”
Ninh Sương Thời Mạn vị đại lão bản , ánh mắt dừng hai cây rau chân vịt tươi ngon mà cô đưa qua.
Phía vang lên tiếng nuốt nước bọt.
Trời mới bọn họ bao lâu thấy rau củ, đừng là rau củ, tận thế thiên tai, các dải cây xanh trong thành phố đều ăn sạch.
hai cây rau chân vịt mắt, xanh mướt, giòn tan, dám tưởng tượng ăn miệng sẽ ngon đến mức nào!
“Cảm, cảm ơn.”
Mặc dù cảnh tượng đại lão bản đột nhiên đưa hai cây rau chân vịt trừu tượng, nhưng đó là rau chân vịt, vitamin siêu quý giá! Ninh Sương gần như nhớ nổi bao lâu vệ sinh thuận lợi.
Ừm, ăn còn no, thực cũng chẳng gì để đóng góp cho nhà vệ sinh.
Ninh Sương nhận lấy rau chân vịt, trân trọng c.ắ.n một miếng, miệng, cô dừng , rào rào như thỏ, hai cây rau chân vịt đều bụng.
Sau đó, vẻ mặt cô chút vi diệu, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Là ảo giác ?
Tại khi ăn hai cây rau chân vịt , cô cảm thấy một sức lực dùng hết?
Thời Mạn : “Bây giờ cô thể đ.ấ.m cái cửa sắt đó , đừng dùng cú đ.ấ.m thẳng.”
Ninh Sương nghĩ đến thủ của Thời Mạn và những khác mà cô chứng kiến hai ngày nay, tim bắt đầu đập loạn xạ, cô đến bên cửa sắt, hít sâu một , một quyền đ.ấ.m lên.
Nắm đ.ấ.m của cô đau nhói, nhưng , cửa sắt còn hề hấn gì nữa, mà xuất hiện một vết lõm rõ rệt.
Trong phòng vang lên một tràng hít khí lạnh.
Đều là những thu nhận trợ thủ của Ninh Sương phát .
Ninh Sương thể tin bàn tay của , ngơ ngác Thời Mạn, “Lão bản, sức mạnh của …”
Những khác cũng Thời Mạn, ánh mắt cuồng nhiệt.
Thời Mạn họ: “Muốn trở nên mạnh mẽ ?”
Đáp án là chắc chắn!
Ai mà !!!
Bản chất của tiến hóa, chính là sùng bái sức mạnh.
Thời Mạn và họ thể ở Tinh Hỏa Cảng vệ sĩ cho khác, trật tự và tự cứu của Tinh Hỏa Cảng, vẫn dựa Ninh Sương và những khác.
Đây cũng là thử thách mà Thời Mạn dành cho Ninh Sương, cô thể định đại cục .
Sự hỗ trợ vũ lực cần thiết cô cho, và tầng lớp quản lý của Tinh Hỏa Cảng cũng ký hợp đồng cư dân tạm thời.
Ngoài , bên nhà cũng bắt đầu hành động, mặc dù thể liên lạc qua video, nhưng truyền tin nhắn văn bản thì vấn đề gì.
Sự hỗ trợ vũ lực tiếp theo sẽ điều đến từ căn cứ Tinh Hỏa - Cổ Phương, nhưng vì thận trọng, quân đội Cổ Phương sẽ đợi bên ngoài sương mù, tùy tiện tiến .
Theo thông tin moi từ miệng của đám ô hợp Mạt Thế Bang và Tam Hợp Hội, 10 giờ tối nay, những hoàng tộc đó sẽ cử đội thu gom t.h.i t.h.ể đến.
Và bên Tần Kiêu và những khác cũng tin tức, thánh t.ử và thánh nữ tối nay cũng một bữa tiệc rượu, còn nhiều nhân vật lớn đến tham dự.
Nếu may mắn, họ thể còn kịp tham gia bữa tiệc rượu .
8 giờ 12 phút tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-269-luoi-nghe-may-hu-nhu-heo.html.]
Phà vận chuyển ở bến cảng động tĩnh, và chiếc xe van ở bờ sông bên , Tần Kiêu gửi tin nhắn trong nhóm chat của đội nòng cốt: “Họ xuất phát .”
Thời Mạn: “OK, ở giám sát, Bạo Long và họ rút về.”
Cuộc gọi kết thúc.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, đoàn xe của đội thu gom t.h.i t.h.ể lên bờ qua phà vận chuyển, từng chiếc xe tải đông lạnh lớn lái , chạy băng băng trong thành phố c.h.ế.t ch.óc.
Đội thu gom t.h.i t.h.ể giữa đường chia thành năm đội, lượt về phía các cứ điểm của các bang phái.
Đội thu gom t.h.i t.h.ể 1, dẫn đầu là một chiếc xe việt dã độ , cửa sổ và những nơi khác đều hàn thêm ống thép.
Phía còn 2 chiếc xe tải đông lạnh lớn.
Mỗi đội thu gom t.h.i t.h.ể, về cơ bản đều cấu hình .
Trên chiếc xe việt dã của đội thu gom t.h.i t.h.ể 1, gã đàn ông vạm vỡ lái xe : “Hình như lắm, đường thấy một bóng ?”
“Nóng chứ !” Một gã béo ở hàng ghế ngậm một cây tăm, ngón tay mập mạp như củ cà rốt đặt ngoài cửa sổ: “Hôm nay nhiệt độ tăng , ban ngày ngoài quá hai phút là thể lột da, buổi tối cũng nóng c.h.ế.t , mày xem nhiệt kế , bây giờ nhiệt độ ngoài trời 40 độ .”
“Thế cũng hợp lý, nóng thì nóng, nhưng mặt trời, thường chắc chắn sẽ nhân lúc tối bờ sông lấy nước.”
“Chậc, mày quan tâm họ ngoài gì, khi ban ngày c.h.ế.t nóng hết ?”
Những khác ở hàng ghế cũng phát tiếng ác ý, gã đàn ông lái xe gì.
Lúc , ghế phụ gã béo đá mạnh một cái: “Tiểu hắc quỷ, lát nữa mày dỡ hàng, ?”
Người ở ghế phụ làn da ngăm đen, mái tóc xoăn nhỏ bám sát da đầu, mũi to môi dày, nhưng đường nét ngũ quan thiên về châu Á, chắc là con lai.
Thiếu niên lai ừ một tiếng, gã đàn ông lái xe nhíu c.h.ặ.t mày, chút mắt : “Việc dỡ hàng nên phiên ? Lần nào cũng để Tiểu Long , công bằng chứ?”
“Công bằng?” Gã béo khẩy.
“Nó một thằng con lai tạp chủng, đảo Thiên Đường là phúc tám đời , Khang sư phụ, ông lo cho , đừng tưởng ông từng vệ sĩ cho thánh t.ử thánh nữ, mà ở đây vẻ~”
Gã béo mặt đầy vẻ chế giễu: “Các vệ sĩ khác đều ở bên cạnh thánh t.ử thánh nữ ăn sung mặc sướng, chỉ ông điều xuống đội thu gom t.h.i t.h.ể của chúng những việc bẩn thỉu mệt nhọc ?”
“Thật sự nghĩ là nhân vật gì !”
Khang Nhạc còn gì đó, thiếu niên lai tên Tiểu Long ở ghế phụ lắc đầu với .
Cửa sổ xe đang mở, gió thổi ào ào trong, tiếng cũng theo đó truyền .
Những xe , một chiếc máy bay lái siêu nhỏ sớm từ trời rơi xuống, như một con nhện, bám bên cửa sổ.
Bên ngoài siêu thị nơi Mạt Thế Bang đóng quân.
Đoàn xe dừng ở khu kho hàng.
Đèn đường bên ngoài kho hàng sáng lên, gã béo và đồng bọn xuống xe , xuống xe bắt đầu c.h.ử.i bới.
“Mẹ nó, đám ch.ó c.h.ế.t Mạt Thế Bang c.h.ế.t hết ? Sao còn mở cửa cho tao!”
Gã béo tới, đá liên tục cửa cuốn của kho hàng, camera giám sát mà c.h.ử.i rủa, mười câu thì chín câu dính đến bộ phận s.i.n.h d.ụ.c.
Trên chiếc xe việt dã, Tiểu Long định xuống xe, Khang Nhạc giữ : “Không , hai chúng đừng phía , đến xe vận chuyển phía .”
Tiểu Long gật đầu, cả đội thu gom t.h.i t.h.ể chỉ chú Khang đối xử với , tự nhiên tin tưởng đối phương.
Khang Nhạc là vệ sĩ, khả năng cảm nhận nguy hiểm vốn mạnh hơn thường.
Mấy lái xe vận chuyển phía cũng xuống xe, khi tắt máy, điều hòa còn tác dụng, trong xe ngột ngạt, bằng xuống xe.
Khang Nhạc và Tiểu Long tiến mà lùi, khiến mấy cảm thấy kỳ lạ, hai họ vốn là những nhân vật bên lề của đội thu gom t.h.i t.h.ể, “Gã béo lát nữa và Tiểu Long phụ trách dỡ hàng và lái xe.”
“Được.” Tài xế ném chìa khóa cho , về phía .
Và một hồi đá mạnh của gã béo, cửa cuốn cuối cùng cũng động tĩnh, từ từ mở lên, khi khí lạnh từ bên trong tràn , cơn tức của gã béo cũng giảm một nửa, chỉ là khi thấy trong cửa cuốn, vẫn nhíu mày.
Vậy mà ai quen mặt.
“Thằng cháu Ngô Ứng Long ?”
“Đi đầu t.h.a.i .”
Gã béo cô gái ở phía nhất, cô mái tóc ngắn như ch.ó gặm, sạch sẽ, trông xinh , ý nghĩ xa của gã béo nảy sinh, thấy đối phương về phía .
“Ồ, tiểu mỹ nữ trông lạ quá, thằng cháu Ngô Ứng Long hưởng thụ thật…”
Bằng…
Thời Mạn trực tiếp tặng một viên kẹo lạc.
Lười mày hú như heo.