Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 309: Đừng Nói Là Lại Biến Dị Nữa Nhé?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:12:30
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời khắc mấu chốt, Tống Yến và Tần Kiêu thể hiện sự quyết đoán tuyệt vời và khả năng ứng biến nguy hiểm.

 

“Dùng trực thăng!”

 

“Tất cả di chuyển đến toa 2.”

 

Hai đồng thanh.

 

Mọi nhanh ch.óng di chuyển qua, đồng thời Tần Kiêu lệnh cho Sơn Miêu và Ellie trực thăng, bảo họ thả dây an xuống.

 

Dây an nhanh ch.óng rơi xuống.

 

“Hồng Chuẩn! Quỳnh Ba!”

 

Không cần nhiều, Hồng Chuẩn hiểu ý ngay, cô lệnh cho Quỳnh Ba, ngậm lấy dây an , bay trong xe.

 

Tại cửa toa 2, Tống Yến nắm lấy dây an , Quỳnh Ba lập tức bay , ngậm lấy dây an do chiếc trực thăng khác thả xuống, bay từ cửa xe bên .

 

Tất cả đồng đội chia hai bên, một tay nắm dây an , một tay nắm lấy vật cố định khác trong xe.

 

“Sơn Miêu! Ellie bay hết tốc lực!!”

 

Theo lệnh đưa , Tịnh Thổ Hào di chuyển nhanh trong cồn cát, đồng thời phía chéo còn hai chiếc trực thăng lực kéo, giúp chống lực hút của cát chảy.

 

Mười phút , Tịnh Thổ Hào cuối cùng cũng thoát khỏi cát chảy, những cồn cát nhấp nhô, lao về phía xa.

 

Mà ở phía đoàn tàu, vòng xoáy do cát chảy tạo thành nhấn chìm từng con lạc đà, con lạc đà khổng lồ từ cổ trở xuống đều chìm trong biển cát, nó ngửa đầu phát tiếng kêu bi thương phẫn nộ.

 

Ngoài cửa sổ xe là phong cảnh đổi, sa mạc, màn đêm, vầng trăng tròn khổng lồ.

 

Trong xe, tất cả đều bệt xuống, há miệng thở dốc từng ngụm lớn.

 

Giây tiếp theo, sự chú ý đều tập trung một đầy m.á.u, trong mắt tràn đầy lo lắng.

 

Tống Yến khó khăn bò tới, hai tay mỏi đến mức gần như nhấc lên nổi, lấy một ống t.h.u.ố.c điều trị cao cấp, định tiêm thì Thời Mạn đập một cái hất .

 

Thời Mạn phun một ngụm bọt m.á.u, đôi mắt xung huyết chằm chằm , cổ họng khàn đặc như vịt đực kêu cạp cạp: “ cảm ơn nhé...”

 

Tống Yến: “Lương còn phát, cô đừng c.h.ế.t...”

 

Thời Mạn c.h.ử.i , Sở Hàm giật lấy ống t.h.u.ố.c từ tay Tống Yến, đ.â.m một mũi cổ Thời Mạn.

 

Thời Mạn trợn trắng mắt.

 

Mấy cái tên nhãi con ...

 

“Lãng phí quá...”

 

Cô chỉ là sử dụng tinh thần lực quá độ, với tố chất cơ thể hiện tại của cô, chút sụp đổ tối đa vài tiếng là hồi phục, t.h.u.ố.c điều trị cao cấp đối với việc phục hồi tinh thần lực cũng chẳng tác dụng mấy, tiêm cái gì! Tiêm cho chính các ! Có hiểu tính kinh tế (P/P) hả!

 

Thời Mạn phàn nàn đám ‘nghịch t.ử’ nữa, tinh thần lực của cô đúng là tiêu hao quá lớn, trong đầu nhận âm báo thành nhiệm vụ, tinh thần Thời Mạn thả lỏng, cô với đồng đội một tiếng, chịu nổi nữa, cô ngất một lát.

 

Thời Mạn ngủ , những khác xác nhận cô , lúc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Trên họ cũng vết thương lớn nhỏ, nhưng thực đều nghiêm trọng, dù đối với các thành viên tiểu đội cốt cán, thể coi là nghiêm trọng chắc chỉ rớt đầu và giống như Tống Yến m.ổ b.ụ.n.g, ruột lòi thắt nơ bướm.

 

Họ chủ yếu là kiệt sức.

 

Tịnh Thổ Hào dừng , giảm tốc độ, mấy Sơn Miêu lái trực thăng đáp xuống cồn cát phía , khi thu trực thăng ba lô viên nang, họ nhanh nhẹn nhảy lên Tịnh Thổ Hào đang chạy.

 

Cuộc đại đào thoát khỏi đàn lạc đà , bốn họ coi như là nhàn nhã nhất, Sơn Miêu lập tức đến đầu xe, Lam Hùng xuống.

 

Hồng Chuẩn, Ellie, Đại Tráng cũng giúp sát trùng vết thương cho đồng đội, hoặc lau mặt đưa nước.

 

Hết cách, một trận đại chiến, ngoài mệt , còn bẩn.

 

Trên là cát và m.á.u.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-309-dung-noi-la-lai-bien-di-nua-nhe.html.]

cũng may nguy cơ coi như vượt qua.

 

Nhìn vầng trăng khổng lồ ngoài cửa sổ xe, kìm thở hắt một dài.

 

Mạnh Tiểu Dao: “Lần đầu tiên thấy mặt trăng to thế ...”

 

“Ai mà chẳng đầu tiên thấy, còn đầu tiên thấy con lạc đà to thế kìa...” Lam Hùng nhịn : “ là thái quá.”

 

đột nhiên cảm thấy may mắn vãi.” A Cát mở miệng , “Nếu lúc đến mà gặp con lạc đà quái vật , khi tạch từ đời nào , căn bản gặp mặt mấy chú em .”

 

A Cát xong nhịn rùng một cái.

 

Trước đó em gặp sa mạc chỉ là đàn lạc đà dị hóa, hy sinh t.h.ả.m trọng .

 

Nếu lúc đó đến là con lạc đà khổng lồ , khẳng định chạy thoát.

 

Mọi nghĩ đến con lạc đà đó đều còn sợ hãi.

 

Uông Hạnh thở dài: “Thật còn bao nhiêu con quái vật kiểu nữa.”

 

Câu thôi thấy nặng lòng.

 

Tôn An Ni lúc : “Quản nó còn bao nhiêu, chúng cứ đ.ấ.m c.h.ế.t chúng là ! Lão bản bây giờ trở nên mạnh như , chúng cố gắng đuổi kịp cô ! Sớm muộn gì cũng ngày, để đám sinh vật dị hóa thấy chúng đầu bỏ chạy!”

 

!” Chu Phỉ Phỉ gật đầu thật mạnh, trong mắt là ý chí chiến đấu hừng hực: “Chỉ cần chúng đủ mạnh, sẽ lúc đám sinh vật bỏ chạy khi thấy bóng dáng chúng !”

 

“Không sai! Lần sống sót, vẫn là chúng ! Không ?” Bạo Long nhe răng , thuận tiện nhổ hai ngụm cát.

 

! Họ sống sót !

 

“Cái đó, tuyên bố một chuyện nhé!” Mạnh Tiểu Dao lúc dậy, mày phi sắc vũ: “ xui xẻo tám ! Thêm cuối cùng nữa thôi, là sẽ hóa thành vua may mắn !”

 

Mọi thấy lời đều bật , cũng bắt đầu hùa theo: “Hạo t.ử, mau kéo nó đuôi xe, hai đón gió tiểu, chân nó, bọn lập tức may mắn nhập thể !”

 

“Sữa Bò , để Sữa Bò đại vương tè mặt Tiểu Dao một bãi, nhanh nhanh nhanh, mau cho bọn chút vận may nào!”

 

“Cút ! Cố ý do con tính nhé!” Mạnh Tiểu Dao c.h.ử.i đổng.

 

Trên tàu, bầu khí căng thẳng dần tan biến, từ lúc nào, tiếng ngáy vang lên.

 

...

 

Thời Mạn mơ một giấc mơ, trong mơ cô dường như biến thành một con lạc đà, đang từng miếng từng miếng ăn cái gì đó, cô rõ, đợi cô tập trung kỹ, đó là từng cái đầu .

 

Thời Mạn trong nháy mắt bừng tỉnh.

 

Lọt tai là tiếng ngáy đan xen của đồng đội, n.g.ự.c nặng trĩu, là Sữa Bò.

 

Thấy cô tỉnh , Sữa Bò lập tức vươn đầu tới cọ cọ.

 

Thời Mạn vốn định xoa đầu mèo một cái, giơ tay lên thì thấy bẩn như con ma lem.

 

Cô đặt Sữa Bò xuống, rón rén nhà vệ sinh, định rửa ráy cho .

 

Đột nhiên, Thời Mạn ý thức điều gì đó.

 

Khoan , cô đối kháng tinh thần với con lạc đà khổng lồ, cũng ăn mất một phần vật ô nhiễm đối phương.

 

Giấc mơ ...

 

Thời Mạn nghĩ đến cái đầu phát sáng trong suốt của khi ăn sứa, sắc mặt đại biến.

 

Lần cô sẽ biến dị nữa chứ!

 

Ăn lạc đà thì sẽ biến dị thành cái giống gì?

 

Thời Mạn lập tức trong gương!

 

 

Loading...