Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 310: Vũ Trang Tận Răng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:12:31
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Mạn kiểm tra , , xác nhận xác nhận rằng mọc thứ gì kỳ quái, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Phải rằng đặc điểm sinh học đặc biệt nhất của lạc đà chính là cái bướu.

 

Cô thực sự sợ lưng mọc hai cái bướu lạc đà, thế thì đúng là... con bà nó, "độc lạ Bình Dương" cũng bằng!

 

Mặc dù hiện tại cô còn là bình thường nữa, nhưng ơn hãy để cô giữ chút hình dáng con .

 

Tuy nhiên, khi Thời Mạn tắm rửa sạch sẽ, cô vẫn phát hiện một đổi.

 

cánh tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y , chỉ cần dùng sức, những đường nét cơ bắp cánh tay hiện lên cực kỳ rõ ràng.

 

Suốt chặng đường c.h.é.m g.i.ế.c qua, ai trong đội cũng luyện một cơ bắp cuồn cuộn, cơ nhị đầu, cơ bụng sáu múi gì cũng đủ cả.

 

Đã khá lâu Thời Mạn chú ý đến sự đổi dung mạo của . Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt , chỉ là các đường nét trở nên lạnh lùng và cứng cỏi hơn nhiều, làn da từ lúc nào chuyển sang màu lúa mạch khỏe khoắn.

 

Nếu mặc áo khoác , lẽ cô vẫn thể dựa khuôn mặt để lừa , ngụy trang thành một cô gái vô hại.

 

nếu chỉ mặc áo ba lỗ, với những đường nét cơ bắp , đảm bảo chẳng ai tin cú đ.ấ.m của cô là đau.

 

Không kiểu cơ bắp cuồn cuộn phồng to, mà là những đường nét săn chắc, mượt mà tràn đầy sức mạnh.

 

Thời Mạn cảm thấy sức phá hoại từ một cú đ.ấ.m của hiện tại lẽ còn mạnh hơn nhiều so với lúc tiêm t.h.u.ố.c cải tạo gen trung cấp tỉnh .

 

Nghĩ , cô một chiếc áo khoác sạch sẽ bước ngoài.

 

Lúc , các đồng đội cũng lục tục tỉnh dậy, sang các toa xe khác để tắm rửa.

 

May mắn là trong toa xe chế độ tự sạch, nếu thì với cả một toa đầy cát và m.á.u , dọn dẹp cũng đủ khiến đau đầu.

 

"Lão bản dậy ? Cảm thấy thế nào?"

 

Ngải Lỵ chạy đến bên cạnh cô quan sát từ xuống : "May quá, may quá, mắt còn sung huyết nữa."

 

"Ừ, hiện tại cảm giác cũng , chỉ là tinh thần lực tiêu hao quá độ, chắc nghỉ ngơi hai ngày mới hồi phục ." Thời Mạn gật đầu: "Mọi thì , tình hình thế nào?"

 

"Đều cả."

 

Ngải Lỵ , Thời Mạn chằm chằm: "Cứ cảm thấy cô dường như chỗ nào đó đổi."

 

Thời Mạn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định cho Ngải Lỵ về những đổi cơ thể . Vừa xong, dây thần kinh nghiên cứu khoa học của Ngải Lỵ lập tức kích hoạt.

 

"Chúng thí nghiệm !"

 

Thời Mạn: "..." Đột nhiên cảm thấy hối hận vô cùng.

 

Đợi đến khi các đồng đội tắm rửa xong xuôi, lục tục tới, liền thấy Ngải Lỵ đang dùng ánh mắt rực lửa chằm chằm Thời Mạn, còn Thời Mạn thì đang cầm một cái đĩa kim loại tay, vẻ mặt do dự quyết.

 

"Chị... chị gì thế... Á đù vãi chưởng!" Mạnh Tiểu Đao thốt lên kinh hãi.

 

A Cát bên cạnh đồng t.ử rung động dữ dội.

 

Nhóm Chu Phỉ Phỉ tới, thấy Thời Mạn đang nhai kim loại sống rau ráu, ánh mắt cô cứ như thấy ma.

 

Thời Mạn nhai một miệng vụn kim loại, ánh mắt u oán về phía Ngải Lỵ: "Cần nuốt xuống ?"

 

Ngải Lỵ: "Ưm... thôi bỏ , hiện tại rõ dịch vị dày của cô khả năng tiêu hóa kim loại , nhưng lực c.ắ.n và sự đổi trong khoang miệng thì ."

 

Thời Mạn tìm một cái túi, nhổ hết đống vụn kim loại trong miệng .

 

Xung quanh vang lên tiếng "Oa", ngay đó là một tràng pháo tay bốp bốp bốp.

 

Thời Mạn: "..."

 

Nhìn đám đồng đội đang vỗ tay như hải cẩu, khóe miệng Thời Mạn khống chế mà giật giật. Ánh mắt cô rơi xuống con mèo nhỏ, biểu cảm của Sữa Bò cũng khiến cô bật , đôi mắt uyên ương xinh trợn tròn, tai cụp xuống như máy bay.

 

Cái đuôi của Đệ Đệ cũng vẫy nữa, ngây ngốc cô, miệng ch.ó há hốc, đúng chuẩn "mắt chữ O mồm chữ A".

 

Mạnh Tiểu Đao: "Chị, chị đây đúng là vũ trang đến tận răng !"

 

"Lực c.ắ.n và khả năng nhai , thể gặm sống động vật dị hóa cấp S luôn ?" Kỳ Hạo hai mắt sáng rực, trong mắt chút chế giễu nào, chỉ là sự ngưỡng mộ và sùng bái.

 

A Cát: "Răng miệng quá, Yakshi Yakshi (Tốt lắm), Yakshi cực kỳ luôn!"

 

Thời Mạn: "... Mọi đủ đấy."

 

Nói xong, cô về phía Chu Phỉ Phỉ đang đưa tay , gân xanh trán Thời Mạn giật giật: "Làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-310-vu-trang-tan-rang.html.]

 

Chu Phỉ Phỉ gượng: "Muốn thử xem..."

 

"... Thử là qua đời đấy." Thời Mạn hất tay cô nàng .

 

là gan hùm!

 

Muốn thử xem răng cô cứng xương chiến binh của cô nàng cứng hơn ?

 

Ngải Lỵ ở bên cạnh : "Quả nhiên giống như dự đoán, trong thực đơn của lạc đà một loại thực vật tên là cây lạc đà, đó mọc đầy gai nhọn, nhưng lạc đà thể ăn chúng mà hề hấn gì. Đó là bởi vì nó là điển hình của 'răng sắt lợi đồng', vách trong khoang miệng lớp sừng dày như vết chai, răng cửa thể cắt đứt cành gai, nước bọt tác dụng bôi trơn, cấu tạo dày dày ba ngăn, thể nghiền nát gai thành bã."

 

Thời Mạn càng càng thấy , lưỡi tự chủ mà đẩy đẩy má, đẩy lên vòm họng. Cô xác định và khẳng định, niêm mạc miệng của vẫn là niêm mạc bình thường, tuyệt đối mọc vết chai!

 

cô để ý thấy biểu cảm của Ngải Lỵ...

 

Thời Mạn: "... Thật cô vẫn nuốt đống vụn kim loại xuống để thử xem đúng ?"

 

Ngải Lỵ vẻ mặt chột , nhưng miệng vẫn sống c.h.ế.t nhận.

 

Thời Mạn chỉ trỏ mặt cô nàng.

 

Cô cũng sẽ thừa nhận, bản cô cũng thử xem , điều, thử lén là .

 

Lỡ như tiêu hóa , chắc cũng ỉa thôi nhỉ? Chỉ là thể m.á.u me một chút, nhưng chắc , dù gì cơ thể cô bây giờ cũng chẳng , c.h.ế.t .

 

Lùi một vạn bước mà , lỡ như thật sự tiêu hóa , cô thà một âm thầm chịu đựng hậu quả m.á.u me thê t.h.ả.m đó, chứ vết xe đổ của Tần Kiêu.

 

Trước đó khi biến thành sứa, Thời Mạn từng lén lút thử cắt một ngón tay út, cũng khả năng chịu đau của cô lên một tầm cao mới , đau thì đau, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng .

 

Lúc đó cô chỉ cắt một đốt ngón tay.

 

Đốt ngón tay cắt buổi tối, đốt mới mọc buổi sáng, chuyện diễn trong im lặng, ngoại trừ Sữa Bò thì ai .

 

Sữa Bò cũng tiếng ~

 

Cho nên cô vẫn quyết định lén lút , âm thầm lặng lẽ~

 

Thời Mạn ngoài cửa sổ, lúc trời sáng, phía bên đường chân trời là mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng vịt muối.

 

Cuộc đào vong sinh t.ử đêm qua cứ như một cơn ác mộng.

 

Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe đổi, Tịnh Thổ Hào chạy suốt đêm nghỉ, thoát khỏi sa mạc, tiến vùng hoang mạc Gobi.

 

Cảnh quan phong hóa Gobi ánh mặt trời mới mọc dát lên một lớp vàng kim, xung quanh còn đủ loại đá phong hóa hình thù kỳ quái, một tảng đá ánh nắng còn hiện lên màu sắc như ngọc thạch.

 

"Sắp tiến tỉnh Tây Vực ."

 

Tống Yến : "Con đường chúng đang đây là vùng ."

 

Kỳ Hạo cảm thán: "Trước đây vùng thì nguy hiểm, bây giờ, chừng vùng an hơn."

 

Nhớ tới con lạc đà khổng lồ đầy đầu tối qua, vẫn khỏi rùng sợ hãi.

 

"Mọi xem... con lạc đà đó c.h.ế.t ?" Mạnh Tiểu Đao nhỏ giọng hỏi.

 

"Chưa c.h.ế.t." Thời Mạn trả lời khẳng định, cô thể cảm nhận sức sống mãnh liệt của con lạc đà đó, dòng cát chảy tối qua chỉ vây khốn nó mà thôi.

 

"Thật một điểm nghĩ mãi thông." Uông Hạnh lên tiếng: "Con lạc đà khổng lồ đó rõ ràng đưa con thực đơn, những cái đầu nó chính là bằng chứng."

 

" chúng suốt chặng đường , căn bản chẳng thấy một sống nào, thể ngoại trừ những qua khỏi thiên tai, còn cơ bản đều táng trong miệng lạc đà, trở thành vật trang trí ."

 

"Con lạc đà đó to như , nếu tìm kiếm thức ăn, với thể hình và tốc độ của nó, hẳn là thể nhanh ch.óng rời khỏi sa mạc, tìm kiếm con mồi, nhưng tại cứ ở lì trong sa mạc thế?"

 

"Có lẽ là... thể thích nghi với địa hình và môi trường bên ngoài sa mạc?" Mạnh Tiểu Đao phỏng đoán.

 

Kỳ Hạo : "Lạc đà cũng chỉ sống ở sa mạc ?"

 

Các đồng đội đều đang bàn tán.

 

Thời Mạn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên : "Có lẽ là vì an đấy."

 

Mọi về phía cô.

 

Do vấn đề ánh sáng, đôi mắt Thời Mạn biến thành đồng t.ử dựng , cảm giác "phi nhân loại" cô cực kỳ nồng đậm, cô bình tĩnh : "Nó ở trong sa mạc là an , là cấp bậc bá chủ, nhưng rời khỏi sa mạc thì chắc."

 

"Nó rời khỏi sa mạc ngoài kiếm ăn, mà là dám."

 

 

Loading...