Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 349: Lão Bản Bị Chê

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:13:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ khi bước phạm vi rừng Hồng Đô Sơn, tinh thần lực của Thời Mạn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ.

 

Cô vẫn luôn cố gắng bắt lấy ‘tinh thần lực’ của cây đa khổng lồ, nhưng gì.

 

Đây cũng là điều khiến cô âm thầm cảm thấy bất an.

 

thể dùng tinh thần lực để phác họa trong đầu mạng lưới rễ cây lòng đất của những loài thực vật , mặc dù chúng chằng chịt , nhưng Thời Mạn vẫn thể phán đoán chính xác rễ của ai là của ai.

 

cô vẫn thể bắt chính xác vị trí rễ của cây đa khổng lồ.

 

Theo quy mô của cây đa khổng lồ, rễ của nó đáng lẽ vượt ngoài khu vực cốt lõi nơi cây của nó tọa lạc.

 

Và khác với lạc đà khổng lồ, cây đa khổng lồ dường như một chút ‘biến động tinh thần’ nào.

 

Thời Mạn cũng thử dùng tinh thần lực bao phủ một phần tán cây của cây đa khổng lồ, nhưng cảm giác như dùng tay chạm một nền xi măng sức sống.

 

Cho đến khi khu rừng trúc gậy c.h.ế.t và tái sinh ở nơi khác, Thời Mạn mới cảm nhận rõ ràng một luồng ác ý!

 

Cơ thể của Uông Hạnh đột nhiên bắt đầu run rẩy kiểm soát, những bông hoa thỏ ty t.ử tóc cô thậm chí còn ngừng chín và kết quả.

 

“Lão bản… em cảm nhận .”

 

Giọng cô chút run rẩy, hàm răng kiểm soát mà va , cảm giác kinh hãi xuất phát từ bản cô, mà là từ thỏ ty t.ử cộng sinh trong cơ thể cô.

 

“Vừa … em một hạt giống ký sinh một đoạn rễ của nó.” Uông Hạnh kiểm soát sự run rẩy của cơ thể: “Mau , chúng rời ngay lập tức!”

 

Thời Mạn cũng chút do dự.

 

“Rút!”

 

Cùng lúc đó, Tần Kiêu và họ đều lao khỏi phòng họp, tiến về phía Hồng Đô Sơn.

 

Giọng của Uông Hạnh chút ch.ói tai vang lên qua vòng tay liên lạc: “Các đừng rừng! Cây đa khổng lồ hiện đang trong trạng thái kích động, một khi con , nó sẽ lập tức bạo động!”

 

Tần Kiêu và đoàn dừng bên ngoài ranh giới, dán c.h.ặ.t mắt hướng khu rừng.

 

Kỳ Hạo chút nóng nảy vò đầu: “Rốt cuộc là vấn đề gì, khu vực cốt lõi ?”

 

Tôn An Ni cũng nhíu c.h.ặ.t mày: “Chẳng lẽ là vì khu rừng trúc gậy đó? Thứ đó đột nhiên c.h.ế.t nhanh ch.óng mọc ở nơi khác, còn mọc ngay đường của lão bản và họ.”

 

“Không lẽ những khu rừng trúc gậy gặp đường đó đều mọc như ? Đám tre đó đang giám sát lão bản và họ?”

 

Sở Hàm lắc đầu: “ xem ghi chép đây của bộ phận thông tin, đây khi cử thú thuần hóa phản ứng .”

 

Mọi hiểu.

 

May mắn là hai mươi phút , Thời Mạn và Uông Hạnh dẫn theo ba con vật nhỏ đều thuận lợi khỏi khu rừng.

 

Thấy họ đều , mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt đều .

 

“Về trạm gác .” Thời Mạn trầm giọng : “Trong thời gian sắp xếp thú thuần hóa Hồng Đô Sơn nữa.”

 

Cô một tay đỡ Uông Hạnh, cũng chú ý đến sắc mặt của Uông Hạnh trắng bệch bất thường, các mạch m.á.u ở vùng mắt nổi rõ, như thể kích thích gì đó.

 

“Hạnh t.ử chứ?”

 

Uông Hạnh với , một lọn tóc đầu dựng lên, lắc lư như một sợi tóc ngố, như thể đang : Em .

 

Sau khi trở về phòng họp, Thời Mạn đại khái về tình hình của : “Sau khi trong, bắt biến động tinh thần lực của cây đa khổng lồ đó. Tinh thần lực của chạm tán cây mặt đất của nó, giống như chạm một bức tường xi măng.”

 

“Còn những rễ cây của nó trong đất, tinh thần lực của cũng bắt .”

 

“Mãi đến khi khu rừng trúc gậy đó c.h.ế.t tái sinh ở nơi khác, mới đột nhiên cảm giác, là một loại ác ý, nó đang , hoặc đúng hơn là, xem xét.”

 

Thời Mạn hít sâu một , nghiêm túc : “Tình huống chỉ một khả năng, chiều gian của cây đa khổng lồ , cao hơn .”

 

Vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.

 

Từ khi Trang Trang xuất hiện, khái niệm ‘ngưỡng cửa’.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-349-lao-ban-bi-che.html.]

Dưới ngưỡng cửa, là sinh vật chiều gian thấp, ngưỡng cửa, là sinh vật chiều gian cao.

 

Mà trong đội cốt cán, mạnh nhất là Thời Mạn cũng chỉ thể coi là một chân bước qua ngưỡng cửa.

 

Còn những khác chỉ thể mới ‘ thấy’ ngưỡng cửa.

 

vẫn đ.á.n.h giá sai thực lực của cây đa khổng lồ, hiện tại chúng , vẫn đủ sức để đối đầu với nó.”

 

Lòng đều trĩu nặng.

 

“Vậy Hạnh t.ử thế?”

 

Thời Mạn: “Trong cái rủi cái may, Hạnh t.ử một phát hiện khác.”

 

Uông Hạnh lúc cũng hồi phục phần nào, cô hít sâu một : “Em một hạt giống ký sinh thành công rễ của cây đa khổng lồ, nên em cảm nhận cảm xúc của nó, ừm, nếu phản ứng đó thể gọi là cảm xúc.”

 

Ellie ánh mắt rực lửa: “Cây đa khổng lồ đó quả nhiên ý thức?”

 

Uông Hạnh lắc đầu: “Cách 'ý thức' đủ chính xác. Giống như… một dạng tri giác nguyên thủy nào đó vượt qua phạm vi nhận thức của con .”

 

“Trong tri giác của cây đa khổng lồ, con thuộc loại nhãn ‘kẻ thù tự nhiên - thức ăn’, là loại xuất hiện xóa sổ.”

 

“Còn động vật thì thuộc loại ‘thức ăn cộng sinh’, phân, m.á.u thịt của động vật đều thể trở thành chất dinh dưỡng, chúng và cây đa khổng lồ mối quan hệ cùng lợi.”

 

“Tuy nhiên, trong khu vực cốt lõi mà tán cây của nó bao phủ, tất cả các sinh vật khác ngoài nó đều mang nhãn ‘thức ăn’.”

 

kỳ lạ là, nó đối với lão bản tuy ham tấn công, nhưng g.i.ế.c lão bản trong lãnh địa của , cũng coi cô là kẻ thù tự nhiên thức ăn.”

 

Điểm Thời Mạn mới .

 

Cô cũng tò mò, nếu cây đa khổng lồ coi cô là , tại ác ý lớn như với cô?

 

Uông Hạnh ho khan một tiếng, liếc Thời Mạn, giọng nhỏ một chút: “Ừm… dùng cách của con , cây đa khổng lồ lẽ cảm thấy… lão bản sẽ khiến nó khó tiêu…”

 

Khóe mắt Thời Mạn giật giật.

 

Mạnh Tiểu Đao: “Cái cây lớn đó chê chị khó nuốt?!”

 

Kỳ Hạo dùng cùi chỏ thúc bụng , Mạnh Tiểu Đao vội vàng bịt miệng.

 

Thời Mạn tức giận, cô suy nghĩ một chút, “Xem là do ăn quá nhiều chất ô nhiễm, cây đa khổng lồ cảm thấy ăn , hoặc c.h.ế.t địa bàn của nó, sẽ bẩn địa bàn của nó ?”

 

Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh.

 

Cây đa khổng lồ: Đừng đụng tao, đừng gần. jpg

 

Chu Phỉ Phỉ hỏi điểm mấu chốt: “Vậy những cây trúc gậy đó là lính gác của cây đa khổng lồ?”

 

“Coi như là .” Uông Hạnh gật đầu: “Toàn bộ rừng Hồng Đô Sơn đều là địa bàn của nó, rễ của nó giống như mạch m.á.u của cơ thể , thể chuyển và phân phối dinh dưỡng theo ý của nó.”

 

“Khu rừng tre đó chính là nó dùng để chặn đường, nó đuổi lão bản ngoài.”

 

Thời Mạn: “Vậy thì thủ đoạn của nó cũng khá ôn hòa nhỉ… xông lên đ.á.n.h ngay.”

 

Uông Hạnh thẳng thắn : “Thực là sợ đ.á.n.h lão bản chảy m.á.u.”

 

Thời Mạn: Rất , cảm nhận cây đa khổng lồ chê đến mức nào .

 

mà…” Uông Hạnh chuyển lời, nhíu mày : “Em còn ‘ thấy’ một chút ký ức, ừm, coi như là ký ức , cây đa khổng lồ hiện tại đúng là đang trong trạng thái kích động, nhưng vì chúng .”

 

“Mà là xông khu vực cốt lõi chúng , và còn đốt một ngọn lửa trong khu vực cốt lõi của nó, đốt đứt một rễ của nó.”

 

Thời Mạn lập tức tinh thần: “Người nào?”

 

Uông Hạnh lắc đầu: “Không , nhưng nhóm đó trốn thoát.”

 

Mọi , sự việc bỗng trở nên thú vị.

 

Đây là từ đột nhiên xuất hiện một nhóm , thể sâu khu vực cốt lõi của cây đa khổng lồ, một việc lớn như , còn rút lui ?

 

 

Loading...