Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 361: Tái Ngộ Bầy Xác Sống
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:13:58
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Mạn bọn họ đương nhiên sẽ lãng phí thời gian, chờ Đao Mẫn bọn họ thu thập cái gọi là tài nguyên.
Tôn An Ny, Đạo gia, Kỳ Hạo, Đại Tráng và Bạo Long ở , đủ để khống chế đồng đội của Đao Mẫn.
Đao Mẫn và Chu Bắc thì Thời Mạn bọn họ mang , trực tiếp đến nơi đóng quân của Đệ Tam Trú Quân Cứu Thế Quân.
Hai họ đưa lên xe nhà, và khi họ lên xe, Thời Mạn đổi nội thất xe về trạng thái khi nâng cấp, để lộ phòng khách như gian lượng t.ử.
Đao Mẫn và Chu Bắc ném lên sân thượng tầng hai, bốn tiểu thú chằm chằm hai họ.
Hai lúc khác gì tù nhân, Đao Mẫn chằm chằm vòng hoa Tơ Hồng cổ tay, ngước mắt bốn con vật đối diện.
Một mèo, một ch.ó, một báo, một gấu, hiện tại chỉ con gấu tay, ngoài việc bỉ ổi, giống , tạm thời phát hiện gì khác, nhưng Đao Mẫn dám lơ là.
Cô nghiêng đầu, thấy con lợn lẳng lơ Chu Bắc đang với Hùng Nhị một vẻ mặt động d.ụ.c, Đao Mẫn suýt nữa kìm lòng nội chiến, trực tiếp xiên c.h.ế.t Chu Bắc.
“Lúc nào , động d.ụ.c thì sẽ c.h.ế.t ?” Đao Mẫn mặt đầy chán ghét.
“C.h.ế.t chứ.” Chu Bắc miệng thì thở dài, ánh mắt si mê: “Chúng những Tân Nhân Loại , sức mạnh phi thường, ai mà trả giá chứ, Mẫn Mẫn cô tuy một sức trâu dùng hết, chẳng cũng mở nắp chai .”
Mặt Đao Mẫn sầm xuống: “Còn gọi bậy tên nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t bây giờ, dù cũng gánh tội .”
Chu Bắc hì hì cô một cái, “ thật sự thích Nhạc Tử, cô tin chứ, đến giờ vẫn còn hận lúc đó…”
Trong mắt Đao Mẫn sát khí lộ rõ, giây tiếp theo…
“Meo gừ”
Tiếng gầm gừ nửa mèo nửa hổ vang lên, Đao Mẫn và Chu Bắc lập tức im lặng, lông tóc dựng .
Hai đối diện với đôi mắt âm dương quyến rũ nguy hiểm của Sữa Bò, rõ ràng đối diện là một chú mèo con, nhưng hai cảm thấy như đang đối mặt với một sinh vật kinh khủng thể tả…
Trong đôi mắt to của Sữa Bò đầy vẻ khinh bỉ đối với hai con thú hai chân , nó tao nhã l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, đuôi lông xù nhàm chán phe phẩy, dường như dời tầm mắt, nhưng ai từng nuôi mèo đều , mèo lạnh lùng sẽ luôn âm thầm watching you~
Sau một lúc im lặng, cảm giác rợn tóc gáy Đao Mẫn dần tan biến, Chu Bắc cũng lén thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vẫn còn sợ hãi, nhỏ giọng hỏi: “…Cô xem… đám rốt cuộc lai lịch gì?”
Đao Mẫn thầm nghĩ, ai mà , nhưng nếu là đám , lẽ thể g.i.ế.c c.h.ế.t tên khốn Bạch Thất ?
Kế trong kế cũng , mượn d.a.o g.i.ế.c cũng , chỉ cần đối phương thể g.i.ế.c Bạch Thất, Đao Mẫn đều nguyện ý hợp tác!
Đột nhiên, chiếc xe nhà đang chạy dừng .
Đao Mẫn và Chu Bắc đang nghi hoặc, thì thấy Thời Mạn dẫn lên.
“Bình tĩnh đừng nóng.” Thời Mạn tới ôm Sữa Bò lên, xuống ghế sofa bên cạnh, chỉ ngoài: “Lát nữa trò , im lặng mà xem.”
Đao Mẫn và Chu Bắc đều lộ vẻ hiểu, hai lên tiếng, ánh mắt hiệu của Chu Phỉ Phỉ, tiến gần lan can hơn một chút.
Xe nhà dừng bãi cỏ bên ngoài đường tỉnh, bên ngoài yên tĩnh, vẫn là sự im lặng kỳ lạ thấy tiếng côn trùng, chỉ vầng trăng tròn to bất thường trời.
Trong xe cũng yên tĩnh, Thời Mạn vuốt mèo, Chu Phỉ Phỉ vuốt báo, Tống Yến chằm chằm, tay nghịch một con d.a.o.
Hồng Chuẩn và Lam Hùng lên tiếng, nhưng vẫn luôn lén lút đ.á.n.h giá Đao Mẫn.
Đao Mẫn cũng cảm nhận ánh mắt của Lam Hùng, cảnh giác qua, Lam Hùng ngây ngô một tiếng, Đao Mẫn khó hiểu dời tầm mắt.
Chu Bắc bên cạnh lưng căng cứng, ánh mắt lén con d.a.o trong tay Tống Yến, luôn cảm thấy con d.a.o đó sắp nhắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-361-tai-ngo-bay-xac-song.html.]
Hai cũng thầm tính thời gian, mười phút , cả hai đều nhạy bén thấy tiếng động.
Âm thanh đó lộn xộn và dày đặc, là tiếng bước chân.
Tiếng bước chân của nhiều !
Đao Mẫn và Chu Bắc ánh mắt ngưng , họ thấy!
Người đông nghịt xuất hiện đường tỉnh, đang nhanh ch.óng di chuyển về phía họ, , , mà là xác sống!
Đao Mẫn và Chu Bắc , trong đầu hai đồng thời hiện lên một cái tên: Bạch Thất!
Ý nghĩ tiếp theo: Đám xác sống chẳng lẽ là đuổi theo họ?!
Đao Mẫn hạ giọng: “Không thể để đám xác sống chạy đến Dung Thị, thi độc chúng tính lây nhiễm cao, x.á.c c.h.ế.t nhiễm dù là thú, đều sẽ đồng hóa, trở thành đối tượng thể khống chế!”
“Người cải tạo trong hang động sức đề kháng với thi độc thấp, tuy gây c.h.ế.t nhưng sẽ sốt cao, thể tiếp tục sản xuất tài nguyên!”
Chu Bắc cũng thể cợt nữa.
Tài nguyên của Dung Thị vô cùng quan trọng, một khi mất , t.h.u.ố.c ức chế thiếu nguyên liệu, cũng sẽ gặp họa!
Thời Mạn giọng điệu bình tĩnh: “Chúng thể truyền bá thi độc .”
Đao Mẫn và Chu Bắc đều lộ vẻ kinh ngạc.
Bầy xác sống cứ thế ngang qua mặt xe nhà, như thể thấy một chiếc xe nhà kỳ lạ như .
Đao Mẫn và Chu Bắc dần nhận điều bất thường, đầu tiên, trong xe rõ ràng đèn, đám xác sống thể chú ý đến.
Thứ hai, để điều khiển x.á.c c.h.ế.t thành xác sống, cách giữa điều khiển và bầy xác thể quá xa, ít nhất lão điên điều khiển bầy xác trong đội tám cũ cách xa nhất quá 100 mét.
hai Đao Mẫn cẩn thận nhận dạng trong bầy xác, bóng dáng của Bạch Thất.
Còn việc Bạch Thất trốn trong bóng tối hành động , điều tạm thời thể .
Đao Mẫn cảm thấy Bạch Thất lẽ ở trong đó, nhưng điều nảy sinh một vấn đề khác, nếu Bạch Thất, thì ai đang điều khiển bầy xác?
Dưới sự bao phủ của tinh thần lực của Thời Mạn, thể phát hiện trong bầy xác quả thực một kẻ khác loại.
Đó là một phụ nữ, tuổi tác bốn mươi.
Thời Mạn : “Hướng tám giờ, phụ nữ mặc áo hoodie màu be, tóc mì tôm, các quen ?”
Đao Mẫn và Chu Bắc theo tiếng tìm kiếm trong bầy xác, mười mấy giây , họ xác định phụ nữ đó.
Đao Mẫn: “Chưa từng gặp.”
Chu Bắc: “Sao là bà ?!”
Mọi về phía Chu Bắc, vội : “Người phụ nữ gặp một , bà là ứng cử viên Tân Nhân Loại, việc trong nhà ăn, mới đến Đệ Tam Trú Quân gần đây thôi!”
“Bà thể năng lực điều khiển x.á.c c.h.ế.t ! Lô t.h.u.ố.c gen Tân Nhân Loại mới nhất vẫn phân bổ đến Đệ Tam Trú Quân!”
Thời Mạn và những khác , xác nhận một điều.
Thời Mạn chậc một tiếng: “Xem tên Bạch Thất đó chỉ năng lực đ.á.n.h cắp thiên phú của khác, mà còn tài ghép thiên phú nữa.”