Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 374: Con Người Mới Có Đạo Đức, Ta Đâu Phải Người

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:19:02
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng Thời Mạn vẫn nhịn ý định b.ắ.n cho gã thêm một phát.

 

Cô vuốt ve Sữa Bò, nhíu mày : “Phải phiền phức tìm Chìa khóa như ? Ngươi thể phát hiện tín hiệu của chín bản dư thừa đó, thì thể định vị tọa độ ? Rồi từ mặt đất phóng tên lửa gì đó, cho nổ tung chúng nó ?”

 

“Về lý thuyết thì thể, nhưng phát hiện tín hiệu nghĩa là thể định vị chúng.” Turing vẫy đuôi cá, như thể đang rung đùi: “Tương tự chúng nó cũng định vị , nếu , sớm là Hán gian ~”

 

“Lùi một vạn bước mà , cho dù thật sự thể định vị, ngươi tìm tên lửa?” Turing tiếp tục ngậm t.h.u.ố.c: “Mua trong cửa hàng hệ thống ? Với điểm tích lũy hiện tại của ngươi, ngươi cùng lắm chỉ mua một cái bệ phóng.”

 

Thời Mạn khó hiểu nó chằm chằm: “Hệ thống chủ cao quý như ngươi xuất hiện , dùng một quả tên lửa còn cần điểm tích lũy? Những thứ trong cửa hàng đó là tích lũy của quá khứ ?”

 

Sau khi Thời Mạn nhớ kinh nghiệm của chín , bảng cá nhân của cô cuối cùng cũng xuất hiện một mục thiên phú đặc biệt gạch bỏ.

 

“Tên: Thời Mạn

 

Thiên phú đặc biệt: “Điệp Cấu” Mỗi t.ử vong sẽ nén kinh nghiệm thành tấm nền tư duy, tất cả vật sở hữu khi c.h.ế.t sẽ đúc thành vật liệu sinh tồn, thực hiện gập thời gian, xóa bỏ cấu trúc cũ xây dựng sự tồn tại mới. PS: Sau khi tinh thần lực đột phá ngưỡng vật lý, bóp méo luật nhân quả mới thể kích hoạt thiên phú , dùng một .”

 

Ngoài “Điệp Cấu” mất hiệu lực, còn một thiên phú đặc biệt khác, nhưng ở trạng thái ‘’, Thời Mạn cũng thiên phú đó là gì.

 

Thật là vẻ bí ẩn khó hiểu, bây giờ lật bài ngửa , còn che giấu thiên phú còn của cô gì, thể đẻ trứng ?

 

Turing mặt đổi sắc : “Những thứ trong cửa hàng đúng là tích lũy quá khứ của ngươi, nếu bây giờ kết nối hệ thống của Tịnh Thổ, đúng là thể giúp ngươi giải phong, nhưng hệ rủi ro cao tới 87.3%, ngươi chắc chắn mạo hiểm? Lỡ như ngươi tìm Chìa khóa, khác nhanh chân đến , khởi động cuối cùng của ngươi coi như công cốc.”

 

Thời Mạn cảm thấy ê răng, cô nhắm mắt , thở một : “Còn là trí tuệ nhân tạo, hệ thống chủ cao quý nữa chứ. Ngươi cài đặt sẵn một chương trình tự động giải phong cho hệ thống con thiểu năng của ngươi ?”

 

Turing: “Có cài đặt, nhưng mà, ngươi gặp sớm hơn dự kiến, sự xuất hiện sớm của ngươi tạo độ lệch thuật toán 9.4%. Vốn dĩ theo tính toán ban đầu của , chúng ít nhất còn nửa năm nữa mới gặp . Quyền hạn v.ũ k.h.í của hệ thống con lúc đó mới giải phong .”

 

Turing nhún vai: “Biến quá nhiều, giống như kiếp , giống như thể dự đoán sẽ ô nhiễm chọn cách giấu Chìa khóa, sinh mệnh thể luôn dùng sự hỗn loạn để chống logic. Rất thú vị, ?”

 

Thời Mạn: “Bà ô nhiễm , trực tiếp giao nộp Chìa khóa, chuyện thừa thãi giấu gì, như thì chúng đều đỡ giãy giụa, trực tiếp chờ c.h.ế.t còn thẳng thắn hơn.”

 

Turing một cách cao thâm khó lường: “Ai chứ, sinh mệnh luôn tràn đầy kỳ tích và biến , giống như sự tiến hóa của các loài, bao giờ tuân theo quy tắc của con .”

 

“Quy tắc vốn là sự ràng buộc, là trí tuệ nhân tạo, cho dù nạp vô dòng dữ liệu, chữ cái đầu tiên trong mã lõi của là Nhân tạo, cho dù thể nhảy khỏi một phần khuôn khổ, nhưng một phần khác của vẫn ở trong khuôn khổ.”

 

“Trong giao thức nền tảng của , mãi mãi ‘bảo vệ mầm mống nhân loại’.”

 

Nó trầm ngâm 3 giây, dùng khuôn mặt phi giới tính như tranh vẽ đó lộ vẻ mặt tiện tiện: “Nếu kết nối hệ thống Tịnh Thổ, thì khu nhà cũ của ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-374-con-nguoi-moi-co-dao-duc-ta-dau-phai-nguoi.html.]

“Mặc dù tạm thời thể kết nối hệ thống Tịnh Thổ, nhưng chuẩn sẵn Plan B! Kết nối ngoài, quyền hạn tạm thời, gắn mạng nội bộ của đội ngươi.”

 

“Như vẫn thể tiếp tục hành động cùng ngươi, cung cấp đề xuất chiến thuật, phân tích dữ liệu theo thời gian thực, thậm chí—” nó chớp mắt, “—cãi với ngươi.”

 

“Tất nhiên, phương án dự phòng rủi ro cũng chuẩn sẵn.” Giọng nó đột nhiên trở nên bình tĩnh và khách quan, “Nếu xuất hiện bất thường ngoài thuật toán, ngươi thể tùy thời ngắt kết nối thiết ngoài bằng tay. Cách ly vật lý, ép offline, đảm bảo bên thứ ba chiếm quyền, biến thành kẻ thù của các ngươi.”

 

Thời Mạn đáp một tiếng ha ha, coi như đồng ý với Plan B của nó.

 

“Nếu tỉnh Khuẩn đều con mắt cyber của ngươi, trận động đất mấy ngày ngươi chứ.” Thời Mạn khẽ : “Cây Cự Dung đó chạy , nhưng khi nó chạy, một nhóm từng núi Hồng Đô, là của Cứu Thế Quân ?”

 

Turing: “Phủ định, giám sát ngoài nào khác trong phạm vi tỉnh Khuẩn, cũng lệnh như .”

 

“Còn về cây Cự Dung ở núi Hồng Đô, qua tính toán của , Chìa khóa 95.3% xác suất ở nó.”

 

Thời Mạn nhíu c.h.ặ.t mày, “Cơ sở suy đoán là gì?”

 

Turing: “Dựa nhật ký hành vi lịch sử, tạo khi tận thế ập đến từng một chuyến bất thường — bà đột nhiên đến núi Hồng Đô, khi trở về… bà xuất hiện dấu hiệu ô nhiễm thể đảo ngược.”

 

Giọng nó đột nhiên trở nên nhẹ, gần như là tiếng lẩm bẩm của con : “Cái cây đó, lẽ ngay từ đầu là một cái bẫy.”

 

Cây Cự Dung ở núi Hồng Đô thực sự là một vấn đề lớn.

 

bây giờ tìm thấy nó, trở thành việc bắt buộc!

 

Chẳng trách nhiệm vụ liên quan đến nó biến thành null, cũng chẳng trách nhiệm vụ ban đầu của nó là mối đe dọa lớn nhất đối với Tịnh Thổ, bây giờ mối đe dọa còn lớn hơn.

 

Có Turing phụ trợ, việc bàn giao quyền lực ở Cứu Thế Quân và tỉnh Khuẩn sẽ quá nhiều trở ngại, nhưng thành phần nhân sự ở đây quá phức tạp.

 

Những kẻ chỉ tội ác cao thể đưa Tịnh Thổ, điểm sẽ đổi chỉ vì họ giá trị.

 

Giọng Turing mang theo chút ác ý: “Ta vui lòng giúp ngươi gánh cái nồi đen , thành cho cảm giác đạo đức của ngươi.”

 

Thời Mạn khẩy: “Đạo đức? G.i.ế.c vô tội mới gọi là thiếu đạo đức, đối với đám chỉ tội ác đỏ như m.á.u, tận thế g.i.ế.c phóng hỏa, tận thế càng kiêng nể, g.i.ế.c hết bọn chúng, đó gọi là trừng phạt.”

 

“Hơn nữa…”

 

Thời Mạn lười biếng dựa ghế, “Con mới đạo đức, , tự nhiên thể .”

 

 

Loading...