Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 417: Rác Rưởi Thì Nên Ở Trong Thùng Rác

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:20:02
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trận chiến phản công đầu tiên của nhân loại, đại thắng!

 

Thời Mạn cường thế bóp c.h.ế.t Shiva, cũng dựng ngón tay giữa với Cao Vĩ Độ.

 

‘Thần’ trong lòng đám phản đồ nhân loại cứ thế lấp lánh đăng tràng, đó một cái đại chiêu cũng tung , quang tốc đá khỏi sân.

 

Những khổng lồ và A Tam còn trong Thánh Thành tín ngưỡng trong lòng sụp đổ, chút sức lực phản kháng cuối cùng cũng còn, như gà đất ch.ó sành, quân Tịnh Thổ càn quét nghiền ép.

 

Chiến đấu bên tuyến Tây và tuyến giữa cũng ngừng truyền đến tin chiến thắng, giữa những khổng lồ vốn dĩ cảm ứng quần thể, hiện tại Shiva tương tự như ‘Trùng Mẫu’ ẹo , đủ để khiến lòng quân bọn chúng đại loạn, hiện tại chiến cục tuyến Tây và tuyến giữa trực tiếp mở chế độ thu lưới, đ.á.n.h ch.ó mù đường!

 

Mà bên phía Thánh Thành, chiến cục kết thúc.

 

Lính quân y và quân hậu cần đang dọn dẹp chiến trường, đội công kiên Thất Sát và quân Tịnh Thổ chia hai đợt, lượt tiến về phía Tây và Trung bộ, hình thành thế bao vây với bên tuyến giữa và tuyến Tây.

 

Trong khu an , những sống sót từng luân lạc thịt súc, chịu đủ giày vò khi tin chiến tranh kết thúc, phe đại thắng, chỉ cảm thấy như đang mơ.

 

Không ít hậu tri hậu giác lớn to, nhưng theo sát đó chính là bàng hoàng và sợ hãi.

 

Những coi là thức ăn nuôi nhốt , đều là nước ngoài, đến từ khắp nơi thế giới.

 

Trong bọn họ, đại đa quốc thổ chìm nghỉm, nhà nước còn.

 

Đợt sống sót hơn một vạn , trong đó Hạ Quốc chiếm một phần mười.

 

Khác với sự bàng hoàng của những khác, Hạ Quốc giờ phút trong lòng chỉ kích động, cho dù là ở tận thế, nước của bọn họ, đồng bào của bọn họ, vẫn từ bỏ bọn họ.

 

Sau khi ký kết hợp đồng cư dân, nạn Hạ Quốc ưu tiên thông qua Cổng Tùy Ý di chuyển.

 

“Đi, qua cánh cửa ... chúng , chúng thể về nhà ?”

 

“Đối diện thật sự là Hạ Quốc... là nhà của chúng đúng ?”

 

,” Lính quân y kiên nhẫn giải thích: “Đi qua là đến nhà , tổ quốc của chúng vẫn còn, tịnh thổ của nhân loại cũng vẫn còn.”

 

“Đi thôi, sẽ đồng bào ở đối diện tiếp ứng , yên tâm .”

 

“Về nhà là an .”

 

Từng nạn Hạ Quốc nước mắt tuôn đầy mặt, hoặc kích động hoặc cấp thiết, bọn họ cảm kích cúi chào cảm ơn từng chiến sĩ, thậm chí kìm lòng quỳ xuống dập đầu.

 

Về nhà! Cuối cùng cũng thể về nhà !

 

Bọn họ tăng nhanh bước chân, cấp thiết nhưng trật tự qua Cổng Tùy Ý.

 

Mà những nạn nước ngoài còn chỉ thể ngậm nước mắt chờ mong , cầu xin, bàng hoàng, bọn họ còn chờ đợi bọn họ sẽ là cái gì?

 

Thế giới nát thành thế , bọn họ dám ở mảnh đất ác mộng như địa ngục nữa, nhưng Hạ Quốc sẽ nguyện ý tiếp nhận bọn họ ?

 

Nếu cự tuyệt ngoài cửa, bọn họ nên về ?

 

Bàng hoàng sợ hãi cũng chỉ bọn họ, còn mấy chục Hạ Quốc cũng giữ , thể tiến Cổng Tùy Ý. Chẳng những cửa, đó khi chiến đấu kết thúc, đồng bào khác đều tiêm t.h.u.ố.c tịnh hóa t.h.u.ố.c điều trị gì đó, chỉ bọn họ coi như khí.

 

“Tại cho chúng ? Chúng cũng là Hạ Quốc mà...”

 

“Cầu xin các , về nhà! đây nữa!”

 

năng lực, năng lực tái sinh của mạnh, đám A Tam thích nhất cắt thịt , về cũng thể cống hiến!”

 

“Cho chúng về nhà , cầu xin các , đều là đồng bào, các nên đối xử bình đẳng !!”

 

Lính quân y xung quanh lúc vẻ mặt lạnh lùng.

 

Đội trưởng quân y tới, đám , khinh thường nhạo một tiếng, với những khác: “Đám nước ngoài tiến hành đăng ký theo giá trị tội ác , vấn đề gì thì ký hợp đồng cư dân hạng ba, di chuyển về Tịnh Thổ.”

 

Có một nước ngoài hiểu tiếng Hạ Quốc đều lộ vẻ kích động.

 

Mấy chục tên Hạ Quốc ngó lơ càng hoảng hơn: “Tại đám nước ngoài đều thể di chuyển? Tại chúng thể!!”

 

“Tại ?” Đội trưởng quân y vốn dĩ để ý đến đám , dù chuyện với c.h.ế.t cũng là lãng phí nước bọt, cô nhạo lên từng cái tên và thông tin: “Vương Đại Xuyên, năm năm tước quốc tịch Hạ Quốc, trốn nước ngoài, từng tham gia nhiều vụ buôn bán nội tạng và buôn bán nhân khẩu.”

 

“Chu Lệ, xưng là tổ sư bà bà giới đa cấp, ít đầu sỏ đa cấp đều do một tay cô đào tạo .”

 

“Quý Hải Minh, biệt danh Hải gia, trùm ma túy...”

 

“Uông Sô, từng nhậm chức trung khu, đó vì tội phản quốc phê chuẩn bắt giữ, trốn xa nước ngoài...”

 

...

 

“Các sẽ thật sự cho rằng, tận thế đến , những chuyện vi phạm pháp luật kỷ cương các trong quá khứ, liền xóa bỏ bộ, ai nữa chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-417-rac-ruoi-thi-nen-o-trong-thung-rac.html.]

 

Đám nháy mắt mặt còn chút m.á.u.

 

Không đợi bọn họ phát điên thét ch.ói tai cầu xin tha thứ, một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên từ xuống đè xuống, giống như một bàn tay vô hình trực tiếp ấn đầu bọn họ đập xuống đất.

 

Tiếng bước chân vang lên, tất cả chiến sĩ đều theo bản năng dừng bước chân và động tác, hành lễ chú mục với tới.

 

“Lão bản!” Đội trưởng quân y lập tức kính lễ, thần sắc khó giấu kích động.

 

Người của tiểu đội nòng cốt sải bước tới.

 

Bởi vì chê chỗ quá bẩn, Sữa Bò đều chịu xuống đất đường, một cục to đùng xổm kiểu gà mái ấp trứng đầu Thời Mạn, từ xa giống như một cái mũ mèo lông xù màu trắng siêu ấm áp.

 

Những khác của tiểu đội nòng cốt bên cạnh hoặc phía cô, ánh mắt đều ý chằm chằm đám rác rưởi đè bẹp mặt đất .

 

Thời Mạn gật đầu với đội trưởng quân y, “Vất vả , gặp ở nhà.”

 

Đội trưởng quân y kích động gật đầu liên tục: “Không vất vả vất vả! Lão bản mới thật sự là vất vả!”

 

Thời Mạn , ánh mắt cô từng dừng đám rác rưởi đầy giá trị tội ác đỏ đến chảy m.á.u , với các chiến sĩ một câu ‘Gặp ở nhà’, liền về phía Cổng Tùy Ý.

 

Ngay khoảnh khắc bóng dáng cô sắp màn sáng Cổng Tùy Ý, cô tùy ý nghiêng đầu một cái, xương cổ phát một tiếng “rắc” nhẹ thể thấy.

 

Phảng phất như một chỉ lệnh xử quyết tiếng động.

 

Sau lưng cô, mấy chục sống sót giá trị tội ác đỏ ch.ói mắt , đầu lâu của bọn họ trong cùng một khoảnh khắc một cự lực vô hình túm lấy, mạnh mẽ vặn một cái!

 

Răng rắc!!!

 

Một tiếng xương nứt giòn tan chỉnh tề như một, khiến ghê răng, thế tất cả tiếng thét ch.ói tai và cầu xin tha thứ.

 

Những cái đầu ngạnh sinh sinh vặn xoay ba trăm sáu mươi độ, xương cổ nát thành cặn, da và cơ bắp vặn vẹo thành hình dạng bánh quẩy đáng sợ, đầu giống như một đoạn túi vải rách mềm oặt, rũ xuống vai với góc độ trái ngược cấu tạo sinh lý.

 

Đây vẻn vẹn là biểu hiện giả dối.

 

Sức mạnh kinh khủng hơn đồng thời bùng nổ trong sọ não và l.ồ.ng n.g.ự.c bọn họ, chuẩn xác và cuồng bạo chấn nát đại não, tim, nội tạng thành hồ nhão trong nháy mắt! Bất kỳ cái gọi là năng lực tái sinh nào, mặt sự hủy diệt mang tính vật lý, triệt để , đều trở thành một trò nực .

 

Tất cả chỉ xảy trong một phần trăm giây.

 

Những sống sót nước ngoài khác giống như con gà bóp cổ, tiếng thét ch.ói tai im bặt, chỉ còn sự sợ hãi vô biên.

 

Bóng dáng Thời Mạn biến mất trong cửa ánh sáng, chỉ để một câu hời hợt.

 

“Rác rưởi, thì nên ở trong thùng rác.”

 

Các thành viên tiểu đội nòng cốt nhạo quét mắt qua đống t.h.i t.h.ể mất mạng trong nháy mắt , phảng phất như chỉ là nghiền c.h.ế.t mấy ổ rệp, theo sát phía bước cửa ánh sáng.

 

Ánh sáng của Cổng Tùy Ý chậm rãi tiêu tán.

 

Chỉ để đầy đất c.h.ế.t lặng, cùng hai loại cảm xúc cực đoan khác biệt sự kính sợ ăn sâu xương tủy của những sống sót, và sự sùng bái sục sôi dâng trào của các chiến sĩ Tịnh Thổ.

 

Đội trưởng quân y vội vàng : “Mau kéo t.h.i t.h.ể mấy thứ rác rưởi xuống đốt !”

 

“Thật là, thế mà còn phiền lão bản tay giải quyết đám , lúc đầu nên kéo mấy thứ rác rưởi vòng bảo hộ a ~ để bọn chúng trực tiếp ẹo luôn ! Còn sống thêm lâu như , uổng phí khí Lam Tinh của chúng !”

 

Tịnh Thổ.

 

Việc đầu tiên nhóm Thời Mạn khi trở về chính là, hít sâu! Điên cuồng hít sâu!

 

A ~ cái khí ngọt ngào c.h.ế.t tiệt ! Đây mới là nơi nên hít thở!

 

“Vất vả !” Bác sĩ Lưu và những khác đều đón bọn họ ở bên Cổng Tùy Ý, bác sĩ Lưu tiến lên, đó... ông lùi mấy bước mang tính chiến thuật, nín thở, bế khí!

 

Thời Mạn híp mắt: “Tư thế lùi mấy bước của ông mất lịch sự đấy.”

 

Bác sĩ Lưu: “... thu hồi câu vất vả lúc nãy, nên là ‘mệnh khổ ’ mới đúng, ngờ chiến trường chuyến là đ.á.n.h hố phân!”

 

Thời Mạn: Ψ(◣?◢)Ψ Hả?

 

Những khác: (?▂?) Hả ~

 

Thời lão bản vung tay lên: “Bắt ông cho ! Hố phân đúng ! Có phúc cùng hưởng họa cùng chịu! Hôm nay ướp lão Lưu cho ngấm vị để trợ hứng cho !”

 

Mạnh Tiểu Đao: “Giao cho em! Em rửa tay!!”

 

Tất cả đều thấy nhân vật hai bác sĩ Lưu luôn nổi tiếng là ‘vững vàng’ đầu bỏ chạy, biểu cảm khoa trương thành meme!

 

Các đừng qua đây a!!!!

 

 

Loading...