Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 434: Ngoại Truyện - Lịch Sử Đen: Ai Mà Chưa Từng Có Một Tuổi Thơ Dữ Dội?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:20:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đều tuổi dậy thì thường kèm với những cơn đau, nhưng "cơn đau" tuổi dậy thì của Mạnh Tiểu Dao, là thực sự tác động lên cơ thể, pha chút nước nào.

 

Cậu gã bố súc sinh ngắt quãng tìm rắc rối, đ.á.n.h, phản kháng, đ.á.n.h, phản kháng, phản kháng thất bại, tiếp tục đ.á.n.h.

 

Ngày hôm nay, Mạnh Tiểu Dao một nữa đ.á.n.h thất bại với gã bố tồi tệ .

 

Mạnh Tiểu Dao buồn bực, tuổi mụ mười lăm , ném truyện tranh trung nhị thì chính là độ tuổi giải cứu thế giới, nhưng vẫn đ.á.n.h gã bố súc sinh .

 

Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ thi đại học, Mạnh Tiểu Dao xổm bên ngoài trường thi, đợi lâu, đợi đến khi thi xong, thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám thí sinh.

 

"Chị Mạn Mạn!" Mạnh Tiểu Dao giống như con khỉ, nhảy cẫng lên trong bồn hoa bên ngoài trường thi, hai tay giơ cao, hết cách , lùn quá.

 

Thời Mạn cà nhắc bước , khi thấy , nụ nhếch lên nơi khóe miệng thu về, môi mím c.h.ặ.t: "Cậu bố đ.á.n.h ?"

 

Mặt trái Mạnh Tiểu Dao sưng vù, dấu tay, nhét chai coca hết lạnh tay Thời Mạn, ngông nghênh : "Ông mới bố em , cái gì gọi là em ông đ.á.n.h! Em là đ.á.n.h với ông , cho chị xem cái là gì..."

 

Cậu xòe tay , trong lòng bàn tay một túm tóc lớn, khoe khoang : "Em giật của ông đấy, đáng tiếc em đủ sức, đợi em lớn thêm chút nữa, nhất định sẽ lột da đầu ông !"

 

Miệng Thời Mạn , từ từ giơ ngón tay cái lên với .

 

Mạnh Tiểu Dao đắc ý, bạn bè gì, ở trường cũng bạn bè thầy cô yêu thích, thành tích cũng chẳng , nếu chị Mạn Mạn giúp bổ túc thì Mạnh Tiểu Dao e rằng ngay cả cấp ba phổ thông cũng thi đỗ, chỉ thể học trung cấp hoặc trường nghề.

 

Thực lúc mới lên cấp hai, thành tích tệ, nhân duyên cũng , nhưng chịu nổi gã bố súc sinh chỉ đến quán của ông ngoại quậy phá, còn đến trường học của quậy.

 

Thầy cô cũng từng mặt giúp , nhưng chỉ bố c.h.ử.i mắng mặt, còn suýt nữa đ.á.n.h.

 

Gã bố súc sinh của giống như một con ma da, bản chìm trong nước bẩn, cũng kéo những khác xuống nước c.h.ế.t đuối cùng gã mới cam tâm.

 

Có một bố côn đồ như , thầy cô kính nhi viễn chi, bạn bè xa lánh là chuyện bình thường. Mạnh Tiểu Dao cảm thấy ngoài gì, đổi , cũng sẽ tránh xa vũng độc như .

 

Rất nhiều lúc, Mạnh Tiểu Dao đều cảm thấy, bản ' hổ là' giống của bố , lẽ trong xương tủy cũng thừa kế sự tham lam vô độ và vô liêm sỉ của ông .

 

Cho nên dù chính là một cục nợ, là một rắc rối, nhưng vẫn tham luyến sự ấm áp ông bà ngoại dành cho , rời khỏi ngôi nhà đó.

 

Vừa nghĩ đến việc rời xa ông bà ngoại, Mạnh Tiểu Dao sẽ kìm nhè, buồn đến mức như c.h.ế.t .

 

Còn chị Mạn Mạn, chỉ chị Mạn Mạn là bạn .

 

Ồ, còn Ultraman!

 

chị Mạn Mạn năm nay thi đại học, chị chị thi thật xa, bao giờ nữa. Mạnh Tiểu Dao buồn, vì bạn bè sắp . Mạnh Tiểu Dao vui, vì chị Mạn Mạn cuối cùng cũng thể rời khỏi vũng lầy.

 

Chị Mạn Mạn giống , nhưng giống.

 

Ông bà ngoại là thật sự thương , dù quan hệ huyết thống, hai ông bà vẫn sẵn sàng như cây đại thụ, bảo vệ , chăm sóc , che mưa chắn gió cho .

 

Sau khi bà ngoại của chị Mạn Mạn qua đời, chị còn nào nữa. Mà những quan hệ huyết thống của chị , thậm chí còn bằng lạ.

 

Cậu chỉ cần đối mặt với một gã bố súc sinh.

 

Chị Mạn Mạn t.h.ả.m hơn, đối mặt với một đám súc sinh, hơn nữa đám súc sinh đó còn giống như cứt, dính lấy chị , vứt .

 

May mắn là, cuối cùng chị cũng thể trốn thoát !

 

Mạnh Tiểu Dao vui vẻ bao lâu.

 

Ngày điểm thi đại học, Mạnh Tiểu Dao giúp ông ngoại dọn hàng xong, liền vội vàng chạy đến tòa nhà cũ nhà chị Mạn Mạn tìm chị .

 

Lúc gần mười giờ tối , Mạnh Tiểu Dao giờ Thời Mạn chắc về , đám họ hàng súc sinh của chị sống ở khu chung cư cao cấp đối diện, ban ngày sai bảo chị như trâu ngựa, cứ bắt chị trông con, hầu cho họ.

 

Chỉ buổi tối, chị mới về bên tòa nhà cũ .

 

Khi Mạnh Tiểu Dao tìm thấy Thời Mạn, chị đang ôm con mèo đôn đá bảo vệ ở sân thượng, trông như sắp diễn màn bay , như c.h.ế.t quách cho xong.

 

Mạnh Tiểu Dao dọa cho tim đập thình thịch, chuyện nhảy lầu kinh nghiệm, "Chị Mạn Mạn, chị bình tĩnh, độ cao nhảy xuống c.h.ế.t !"

 

" cảm ơn ." Thời Mạn ném cho một ánh mắt cạn lời, ôm Sữa Bò từ đôn đá xuống.

 

Con mèo nhỏ kêu nũng nịu lẳng lơ, chút sợ hãi nào.

 

Mạnh Tiểu Dao thuận thế đón lấy Sữa Bò, còn kịp vuốt hai cái cho tay, Sữa Bò hừ hừ chui khỏi lòng chạy mất.

 

"Chị, thế? Không thi chứ?"

 

Thời Mạn bệt xuống đất, nhưng lời khiến Mạnh Tiểu Dao đang ở độ tuổi trung nhị thể hiểu nổi.

 

"Không ! Tại chọn trường ! Điểm của chị Mạn Mạn rõ ràng thể chọn trường hơn mà!"

 

"Họ ép chị chọn cái thì chị chọn ! Sao lúc chị ngoan ngoãn lời thế! Trước đây ít nhất chị còn phản kháng một chút chứ!"

 

Mạnh Tiểu Dao chỉ tiếc rèn sắt thành thép, lớn tiếng kêu gào: "Họ đây là vi phạm pháp luật tội phạm!" Ừm, cũng cái tính là vi phạm pháp luật tội phạm , dù cứ hét lên như : "Chúng tìm chú cảnh sát, , là chị gọi điện cho thầy cô! Chị Mạn Mạn thành tích như , nhà trường đảm bảo tỷ lệ lên lớp chứ! Thầy cô chắc chắn sẽ mặc kệ !"

 

"Điện thoại gọi , vô dụng." Thời Mạn im thin thít.

 

Mạnh Tiểu Dao hiểu, tại vô dụng?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-434-ngoai-truyen-lich-su-den-ai-ma-chua-tung-co-mot-tuoi-tho-du-doi.html.]

chuyển ý nghĩ, dường như hiểu .

 

Ba của chị Mạn Mạn súc sinh thì súc sinh, nhưng ngoại trừ cả , hai còn dường như đều ' tiền đồ', quan hệ cũng rộng.

 

"Vậy còn bên chú cảnh sát..."

 

Thời Mạn cúi gằm đầu, thở dài: "Cậu quên , ông chú quản lý khu vực chúng em kết nghĩa với hai ."

 

Mạnh Tiểu Dao cũng lên tiếng nữa, khi bà ngoại chị Mạn Mạn qua đời, ba gia đình đối với chị thao túng tâm lý (PUA) thì là đ.á.n.h mắng, họ đ.á.n.h mắng cũng 'chừng mực', tát hỏng não, đau để dấu vết.

 

Có mấy đ.á.n.h ác quá, Thời Mạn cũng từng thử tìm chú cảnh sát mách thầy cô, nhưng kết quả mà.

 

Việc nhà, quản .

 

Phụ giáo d.ụ.c con cái, đ.á.n.h bệnh gì, ' cũng tiện quản'. Số nhiều lên, liền biến thành đứa trẻ thật lời, thật bất hiếu, thật lương tâm, thật là bộ tịch, thật là chuyện bé xé to, ăn cơm nhà khác mà ơn, tiềm chất của kẻ ăn cháo đá bát.

 

Thế giới của lớn, bẩn thỉu khiến chùn bước.

 

Mạnh Tiểu Dao cảm thấy ngạt thở.

 

Cậu thấy tiếng thở dài của chị Mạn Mạn: "Cậu xem nếu sinh sớm một năm thì bao, ít nhất còn thể ngoài thuê kiếm học phí sinh hoạt phí, mấy ông chủ bây giờ tuân thủ pháp luật quá, còn thiếu mấy tháng nữa mới 18, cứ khăng khăng nhận ."

 

"Livestream , cái điện thoại nát của gọi điện còn nghẽn sóng."

 

"Mấy hôm hỏi vay nặng lãi, nhưng bọn họ thế mà nghi ngờ câu cá." Thời Mạn sầu não: "Đã cho vay nặng lãi , còn cái tâm thái , lớn mạnh !"

 

Mạnh Tiểu Dao đồng cảm.

 

Hai cùng thở ngắn than dài.

 

"Chị Mạn Mạn, chị hận các của chị ?"

 

Thời Mạn nghĩ nghĩ, "Lúc họ đ.á.n.h , mắng , hận."

 

" họ vẫn cho tiền, để học hết cấp ba, cũng để tiếp tục sống trong căn nhà của bà ngoại."

 

" cứ nghĩ... lẽ... họ vẫn một chút xíu, coi nhà?"

 

Mạnh Tiểu Dao nhớ, khi chị Mạn Mạn lời , thần sắc mờ mịt, nhưng trong mắt ánh sáng bàng hoàng, đó là một loại khát vọng.

 

Mạnh Tiểu Dao hiểu loại khát vọng đó, khát vọng , khát vọng tình yêu, khát vọng một mái nhà.

 

Rõ ràng đang ngâm trong nước độc, nhưng vẫn tự lừa dối chắt lọc một chút vị ngọt từ trong đống nước độc đó.

 

...

 

"Giấc mơ của thà mơ còn hơn." Biểu cảm Thời Mạn vặn vẹo, ngón chân đang bấu c.h.ặ.t xuống đất.

 

Năm đó cô ngu xuẩn cho rằng nhà họ Thời chút tình với cô, cho nên vẫn sẵn lòng đưa tiền cho cô học hết cấp ba, còn sẵn lòng cho cô ở trong tòa nhà cũ.

 

Thực tế, tiền đó vốn là cô đưa, căn nhà cũng là bà ngoại để cho cô.

 

Chuyện cũ quá ngu xuẩn và hèn nhát, Thời Mạn chỉ cần nhớ đoạn ký ức đó đều cảm thấy đầu óc cửa kẹp .

 

"Trọng điểm chẳng lẽ là Ultraman cứu mạng ch.ó của tâm tâm niệm niệm, hóa chính là Hạnh T.ử !"

 

"Phía mơ nhiều chuyện rách nát của gì?"

 

Thời Mạn hiểu, cô tỏ vẻ lịch sử đen tối thể đầu, quá khứ hèn nhát của cô thể trực tiếp chôn vùi ! A, đột nhiên hiểu sự bi phẫn khi m.ô.n.g Tần Kiêu nổ tung .

 

Mạnh Tiểu Dao thở dài như ông cụ non: "Chuyện to tát gì , ai mà từng một tuổi thơ bi t.h.ả.m chứ ~ Chị ~ Chị chị bây giờ xem ~ Chuẩn nữ chính đại chủ văn mạt thế còn gì!"

 

"Đó là con đường chị qua!" Mạnh Tiểu Dao đ.ấ.m đ.ấ.m vai, chỉ Thời Mạn: "Còn em, là chứng kiến chị từng bước lên đỉnh cao!"

 

Hay cho một chứng kiến!

 

Thời Mạn như , "Vậy chứng kiến chị Hạnh T.ử của học vấn thế nào ?"

 

"Sinh viên ưu tú Đại học Nông nghiệp, học liên thông cử nhân thạc sĩ tiến sĩ, là một trong những học trò của cụ Hách đấy nhé, còn , đứa em trai ngu xuẩn của , bỏ học cấp ba, tròn lên, vẫn là một học sinh cấp hai."

 

Đồng t.ử Mạnh Tiểu Dao chấn động: "Bỏ học cấp ba trách em ! Không nên trách thế giới !!"

 

Thời Mạn gật đầu: " , cho nên để trợ lực cho theo đuổi tình yêu, sẽ bảo lão Lưu và Turing nắm bắt xây dựng giáo d.ụ.c thời đại mới!"

 

Thời lão bản nở nụ hiền từ: "Chỉ là bằng cấp ba thôi, chắc chắn thành vấn đề , đúng ?"

 

Mạnh Tiểu Dao khiếp sợ, Mạnh Tiểu Dao trầm mặc, Mạnh Tiểu Dao khó tin!

 

Không ... Cậu cũng là công thần giải cứu thế giới mà! Tại dùng việc học để trừng phạt ! Thế giới xác định là giải cứu ? Tại đối với ngược là ngày tận thế giáng lâm !

 

Thời Mạn tiếng kêu gào của thằng nhóc thối .

 

A, như tiếng nhạc tai tạm sáng.

 

Tiếp theo đến lượt ai ?

 

 

Loading...