Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 439: Ngoại Truyện - Giao Thoa Quá Khứ (2): Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Dưới Ánh Đèn Đường
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:20:24
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần mười giờ, Thời Mạn phát xong tờ rơi.
Bà dì già gửi cho cô một cái lì xì, đồng thời còn tặng cô một quả táo.
"Hôm nay là cái lễ Giáng Sinh gì đó của bọn Tây , đám thanh niên các cháu đều thích qua cái lễ Tây , nhưng bình an bình an, ý nghĩa là , ăn quả táo bình bình an an."
Thời Mạn cảm ơn bà dì, liền nhét quả táo túi vội vàng chạy về phía trạm xe buýt.
Cô tra , chuyến xe cuối cùng là mười giờ mười phút, cô chạy nhanh chút chắc là kịp.
Chỉ phát tờ rơi mấy tiếng đồng hồ, kiếm hai trăm tệ, trong lòng Thời Mạn ấm áp, phí tài liệu chỗ dựa , cần mặt dày xin tiền mợ cả nữa.
Lúc đợi xe, Thời Mạn thấy bên cạnh thùng rác mấy vỏ chai nước ngọt, thuận tay liền nhặt, bóp bẹp nhét cặp sách, trong lòng cô tính toán ngày mai nên ngoài dạo dạo nhặt rác nữa , bìa các tông và chai nhựa trong nhà chắc bán một trăm tệ .
Còn mấy bộ đề thi thật, cô thực sự thèm.
Ngoài còn thể chợ hải sản mua chút đồ vụn về cơm mèo cho Sữa Bò, ừm, cô cũng thể ăn. Cái vẫn là Mạnh Tiểu Dao cho cô , thành phố S là nội địa, cho nên giá hải sản đều rẻ.
Đặc biệt là cái gì mà cá hồi, dù trong siêu thị bán đắt lắm.
ở chợ đầu mối hải sản chuyên dụng, loại thịt vụn cá hồi đó cực rẻ. Bây giờ ngoài chợ một con cá diếc cũng hai mươi tệ, bên đó mười tệ thể mua một túi to thịt vụn cá hồi!
Thịt siêu nhiều! Còn béo ngậy!
Sau khi bà ngoại qua đời, là cô sống cùng gia đình mợ cả, thực tế, cô cùng lắm là ăn bữa trưa ở nhà mợ cả, nhà mợ cả sẽ đặc biệt để phần cơm cho cô, hoặc là đồ ăn thừa của họ, lúc đồ ăn thừa, Thời Mạn chính là cơm thừa chan nước mỡ.
Hơn nửa năm nay da mặt cô thực cũng luyện .
Trương Xuân Hà đối với cô là cho ba gậy cho một quả táo ngọt, châm chọc khiêu khích là tránh khỏi, nhưng một tháng sẽ một hai ngày cho cô lên bàn ăn cơm, Thời Mạn sẽ nắm bắt cơ hội ăn thịt thật lực.
Tuy sẽ mắng vài câu mắt cạn c.h.ế.t đói đầu thai, nhưng cả, thịt ăn miệng mới quan trọng.
Cô thực sự đói, lúc ngủ còn đau do tăng trưởng, đau đói.
Thời gian từng chút trôi qua, Thời Mạn cảm thấy vận may hôm nay của đại khái dùng hết , cô nén đau bật dữ liệu di động tra xem chuyến xe cuối cùng còn bao lâu nữa thì đến, kết quả hiển thị chuyến xe đường gặp sự cố .
Cô tính toán cách, cảm thấy... là đạp xe đạp công cộng về? Chỉ vài chục cây , coi như rèn luyện thể.
Dù cái đất Dung Thành xưa nay cuộc sống về đêm phong phú, thiếu gì cú đêm rạng sáng mới ngoài dạo.
Dọc đường tiện thể nhặt chai nhựa, ngày mai nhặt rác nữa, trực tiếp chợ hải sản.
Thời Mạn là , quét một chiếc xe đạp công cộng liền đạp về nhà.
Cuộc gọi nhỡ của Uông Xuân Hà điện thoại cô như thấy, ước chừng là gọi điện đến mắng cô, nghĩ đến là chuyện đống sách bò và ruột vịt lộ , tính sổ .
Dù Thời Mạn thừa nhận là , bữa cơm đó cô ăn.
Thời Mạn đạp mười mấy phút , ở ngã tư gặp đèn đỏ dừng , đồng thời cũng chú ý tới một chiếc xe bên cạnh cũng đang đợi đèn đỏ.
Không rõ gọi là hãng gì, nhưng chắc là đắt, đây bạn học qua, hình như mấy triệu tệ .
Thời Mạn cẩn thận dịch xe đạp một chút, sợ cẩn thận quẹt , cô bán thận cũng đền nổi.
Cửa sổ xe lúc hạ xuống, nam sinh ghế cô : "Lớp trưởng."
Thời Mạn sang, quen mắt, ồ, nhớ , bạn cùng lớp, hình như họ Bạch.
Tên gì cô quên , nhưng thành tích , thi tháng , suýt chút nữa cô cướp mất vị trí đầu cả lớp.
Thời Mạn gật đầu, coi như chào hỏi.
Nam sinh : "Cậu chuẩn về nhà ? Bây giờ muộn quá , là lên xe , bố tớ đưa về, nếu một nữ sinh ở bên ngoài an ."
"Không cần , cảm ơn chú dì, nhà cháu sắp đến ."
Thời Mạn cảm ơn xong, đợi đối phương trả lời, trực tiếp đổi làn đường.
Cô quá chấp nhận lòng của lạ, thanh cao đề phòng, mà là cảm thấy nợ ân tình khó trả. Cô dư thừa tinh lực để trả, càng năng lực kinh tế để gánh vác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-439-ngoai-truyen-giao-thoa-qua-khu-2-cuoc-gap-go-dinh-menh-duoi-anh-den-duong.html.]
Tuy nhiên đêm nay dọc đường đúng là đủ 'đặc sắc'.
Cô đạp đến đoạn đường tiếp theo, đoạn đường bộ, ngay cả xe cũng , ồ, một chiếc xe Jeep, dừng ở ven đường, cách cô một trăm mét.
Thời Mạn đạp trong làn đường xe đạp, chỉ thấy phía vang lên tiếng động cơ ch.ói tai, là đám đua xe bắt đầu ngoài phát điên lúc nửa đêm .
Một cái bóng lướt qua từ phía , tiếp theo chính là tiếng lốp xe ma sát mặt đất và tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Chiếc mô tô đột nhiên trượt bánh, mô tô trực tiếp văng ngoài, mô tô rầm một tiếng đ.â.m m.ô.n.g chiếc xe Jeep, m.ô.n.g xe đ.â.m rụng cản , phía cũng lõm một miếng.
Trên xe bước xuống một đàn ông, cao lớn thẳng tắp, bước nhanh về phía gã mô tô, trực tiếp tiến hành các biện pháp cấp cứu.
Anh đầu hét lên với xe: "Tống Yến, gọi 120!"
Trên xe phản hồi.
Người đàn ông cứu nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng tình hình của gã mô tô lắm, bây giờ buông tay, e rằng đợi xe cứu thương đến là đời nhà ma .
Anh chú ý tới Thời Mạn đang đạp xe qua: "Bạn học, phiền cháu giúp gọi 120, báo cảnh sát một chút!"
Thời Mạn thực quá lo chuyện bao đồng.
Cách nhà còn đạp hơn hai mươi cây nữa cơ.
mà... thôi bỏ , cô vẫn gọi điện gọi 120, đó báo cảnh sát.
Sau khi gọi điện xong, cô liền chuẩn , đó bốn mắt với ghế phụ lái xe Jeep.
Người đó tuổi tác trông lớn hơn cô bao nhiêu, ánh mắt âm trầm, xương lông mày một vết rách chảy m.á.u, khóe miệng bầm tím, giống như tham gia vụ đ.á.n.h ẩu đả nào đó, tóc cũng cạo thành đầu đinh, trông như tội phạm cải tạo lao động .
Trông vẻ dễ chọc, cũng giống .
Thời Mạn dời tầm mắt, hối hận gọi điện thoại .
Sau khi báo cảnh sát, cảnh sát bảo cô đợi tại chỗ, cô phiền.
Nói thật lòng, cô chẳng thiện cảm gì với đám đua xe, loại đua xe tự đua c.h.ế.t , cô luôn cảm thấy là ông trời đang thu hồi rác rưởi.
120 đến nhanh hơn xe cảnh sát.
Thời Mạn thấy xe cứu thương bước xuống hai áo blouse trắng.
"Tiểu Sở chú ý đầu của bệnh nhân..."
"Hầy, bảo tối nay đừng uống Vượng T.ử ..."
"Cái đó bên cần một cùng, là ai gọi 120?"
" qua đó ." Người đàn ông cứu mở miệng , gật đầu với Thời Mạn: "Cảnh sát đến sẽ với họ, cảm ơn cháu, bạn học. Thời gian còn sớm nữa, mau về nhà ."
Thời Mạn ừ một tiếng, cô cũng chỉ là gọi cuộc điện thoại, rước rắc rối , đạp xe đạp luôn.
Cô loáng thoáng thấy cuộc đối thoại của đàn ông và thiếu niên xe phía .
Lo chuyện bao đồng.
Tống Yến, là cấm túc còn đủ ?
Chuyện bao đồng của khác đủ cho lo, đến quản ? Tần Kiêu, họ Tần, họ Tống, hai quan hệ gì ?
Sự tranh cãi phía , Thời Mạn thấy nữa, cũng để ý.
Cô và bọn họ chỉ là vội vàng gặp mặt một , bèo nước gặp , từng nghĩ tới còn thể giao tập gì.
...
Hậu trường đại hội cầu.
Tôn An Ni hứng thú bừng bừng truy hỏi: " thật sự ngờ tới nha, hóa từ sớm đây chúng từng giao tập, cô thế mà từng phát tờ rơi cho lớp học tán thủ nhà ! Sau đó thì ?"