Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 442: Bỏ Trốn, Hành Trình

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:20:28
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Mạn ngay ngày thứ hai khi trở thành minh chủ ! Bỏ! Trốn!

 

Sáng sớm, trong khu trung tâm tiếng gầm của lão Lưu thể sánh ngang với mãnh thú đổ bộ cho đồng loạt bật dậy khỏi giường.

 

Chỉ thấy cửa phòng của Thời lão bản dán một tờ giấy ghi chú màu hồng ch.óe, chữ rồng bay phượng múa, còn vẽ cả biểu tượng cảm xúc:

 

— Thế giới rộng lớn như , bà đây trẻ trung xinh , đương nhiên dưỡng lão sớm, đây đó ngắm nghía chứ (?▽?)~ (Tái b.út: Làm việc? Không thể nào, cả đời cũng thể việc!)

 

— Lão Lưu, hậu phương yêu, yêu dấu, yêu sâu sắc, đáng tin cậy nhất của , phó minh chủ tuyệt vời nhất. Sau gánh nặng của liên minh giao cho ông nhé! Vùng lên ! Cháy lên ! Hãy để nhân loại run rẩy vì ông!

 

sẽ gửi đặc sản chống rụng tóc cho ông, hun! (╯3╰)

 

Lão Lưu chằm chằm tờ giấy ghi chú, huyết áp tăng vọt, tức đến mức tại chỗ biểu diễn hiện tượng con thoái hóa về tổ tiên: “Thời!!! Mạn!!! Con ranh con !!! Quay đây cho !!!”

 

Sức xuyên thấu của giọng đó thể sánh ngang với còi báo động phòng ~

 

Hứa lão gia t.ử xách cái muôi thủng , lão Lưu đang nổi điên, nội dung: “Ôi chao, thôi kệ . Mạn Mạn vất vả như , để con bé ngoài chơi một chút thì ~”

 

Mạnh Tiểu Đao ngáp dụi mắt lảo đảo tới, thấy tờ giấy ghi chú liền văng một câu c.h.ử.i thề.

 

“Đệt! Chị bỏ trốn !”

 

“Anh em! Chị em! Còn ngủ gì nữa! Bệ hạ buông xuôi ! Giang sơn cần nữa !!”

 

Mọi lập tức vây , thấy tờ giấy ghi chú, biểu cảm là vô cùng đặc sắc.

 

Mọi đều đến, thấy tờ giấy ghi chú, vẻ mặt mỗi mỗi khác.

 

Tống Yến mặt đen , đầu bỏ , ngón tay gõ vòng tay liên lạc lách cách như sắp tóe lửa: “Cô ? Tọa độ! Ngay lập tức! Bây giờ!”

 

Sở Hàm và Tần Kiêu cũng đang hỏi Turing.

 

Thế nhưng Turing, kẻ bình thường thích khoe mẽ mặt nhất, lúc kiên quyết giả c.h.ế.t.

 

 

Tháng thứ hai Thời Mạn ‘bốc khỏi nhân gian’.

 

Dưới sự dẫn dắt mạnh mẽ của Đại Hạ và sự hỗ trợ của các loại công nghệ đen của Tịnh Thổ, xã hội loài về cơ bản khôi phục trật tự, thứ đều vẻ vô cùng phồn thịnh.

 

Các loại sản phẩm công nghệ mới, năng lượng mới liên tục tung , văn minh nhân loại như tên lửa lao về phía .

 

Bắc Mỹ, thành phố tựa lưng sông băng, đường nhựa sửa chữa chỉnh, uốn lượn dọc theo dãy núi Chugach, vòng qua từng vịnh biển xanh biếc.

 

Cảng biển đám ô nhiễm tàn phá tan hoang trong đại chiến cũng khôi phục dáng vẻ ban đầu.

 

Một tàu cá lớn khi cải tạo đang đậu ở cảng, chuẩn khơi.

 

Tuy nhân loại và các sinh linh khác trong tự nhiên đạt ‘năm nguyên tắc chung sống hòa bình’, nhưng quy tắc cơ bản ‘mạnh yếu thua’ vẫn còn vững chắc.

 

Chỉ là bây

 

giờ con xuống biển bắt ít tôm cá cua sò, hệ rủi ro đối mặt cao hơn đây bao nhiêu —dù bạn cũng bao giờ thứ bạn vớt lên trong lưới là một nhà triết học bạch tuộc đeo vòng cổ ngọc trai, chuẩn giao lưu vật lý thiện với bạn .

 

May mắn là, các sinh vật trí tuệ trong đại dương về cơ bản sẽ đến gần khu vực sinh sống của con , tất nhiên, trừ một kẻ du côn đại dương .

 

bây giờ con cũng học khôn, đối với những sinh vật dị hóa rõ ràng khai trí, ánh mắt toát vẻ ‘ dễ chọc ’, thường chọn chiến lược nhượng bộ ‘đại ca mời ’, hai bên hiện đang ở trong một trạng thái hài hòa tinh tế ‘ngươi phạm , phạm ngươi, nếu ngươi phạm , lẽ sẽ chọn báo cảnh sát tìm minh chủ quan tòa’.

 

Cho nên tàu cá khơi, chủ yếu cũng chỉ đ.á.n.h bắt một ‘giống loài thông thường’ tiến hóa trí tuệ cao cấp.

 

Tuy nhiên, động thực vật bây giờ kích thước như tiêm hormone, đặc biệt là tôm he, tôm krill Nam Cực, những con tép riu , con nào con nấy cũng to bằng bàn tay, ăn cũng khá .

 

Một chiếc xe nhà di động đậu bên vịnh, bên cạnh dựng một tấm bạt che, bên đặt một chiếc ghế tựa.

 

Một cái khay nướng siêu lớn đang kêu xèo xèo, đó là những con tôm to hơn bàn tay cắt đôi, ở giữa chất đầy sốt tỏi vàng ươm, thơm nức mũi. Bên ngoài tấm bạt còn đào một cái hố lửa nhỏ, hố đặt một cái vỉ nướng sắt, đó trải đầy hàu, sò điệp, nước sốt đang sôi ùng ục.

 

Cùng với tiếng xèo xèo của đồ nướng là tiếng nhạc.

 

Người phụ nữ ngân nga hát, tay chân nhanh nhẹn xử lý nhím biển, bỏ nội tạng, giữ phần trứng béo ngậy, đập một quả trứng khuấy đều đổ , đó cẩn thận đặt lên vỉ nướng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-442-bo-tron-hanh-trinh.html.]

“Xong xuôi~ Hoàn hảo~”

 

Cô xoa tay, tác phẩm của : “Mình đúng là thiên tài!”

 

Con mèo béo bên cạnh sớm kìm , mắt đầy chữ ăn.

 

“Ê ê ê, cái muối, mi ăn ! Ăn cái , nè, phiên bản muối đặc chế cho mi! Nóng đó! Con heo con mi vội gì chứ!”

 

Heo con… , Sữa Bò mặc kệ, ngoạm lấy một con tôm nướng to gần bằng cánh tay Thời Mạn, vèo một cái nhảy lên nóc xe nhà di động, xuống bắt đầu nhai ngấu nghiến, ăn ngon lành.

 

Thời Mạn lắc đầu, gọi trong xe: “Turing! Đừng giả c.h.ế.t! Mở cho một bộ phim ăn cơm!”

 

Một con robot nhỏ từ từ bò khỏi xe, cái đầu màn hình sáng lên, hiện một khuôn mặt thanh niên đầy oán khí, ánh mắt u oán thể vắt nước mướp đắng.

 

Thời Mạn vẻ mặt ghét bỏ: “Không cái mặt mướp đắng của ngươi, nhanh lên, mở phim ! Có mắt chút !”

 

Sau đó, một bản nhạc nền ma mị cực kỳ kinh điển, khắc sâu DNA vang vọng khắp vịnh biển:

 

— Vì tất cả nỗi đau cố chấp của tình yêu~

 

— Vì tất cả vết thương cố chấp của hận thù~

 

— Ta phân biệt yêu và hận là như ~

 

— Máu và nước mắt cùng tuôn rơi~

 

— Tim tan nát hóa thành tro bụi~

 

— Đôi tay run rẩy thể ngừng, thể tha thứ~

 

Thời Mạn suýt nữa thì nghẹn c.h.ế.t, ngẩng đầu lên liền thấy màn hình xuất hiện khuôn mặt đặc trưng của Hồng Thế Hiền, đang tà mị với cô, câu kinh điển: “Cô thật lẳng lơ~”

 

Thời Mạn: “Ngươi đủ đó Turing! Đừng quá đáng! Điều ảnh hưởng nghiêm trọng đến khẩu vị ăn cơm của !”

 

Khuôn mặt của Hồng Thế Hiền lập tức biến mất.

 

Con robot nhỏ phịch xuống đất như đình công, khuôn mặt của Turing hiện , u oán như một Tà Kiếm Tiên: “Sao, “Sự quyến rũ của việc về nhà” cũng thể đ.á.n.h thức nỗi nhớ nhà của cô ? Cô đám đồng đội của cô phiền phức đến mức nào ! Đặc biệt là ba gã đàn ông đó! Ngày nào cũng phiên k.h.ủ.n.g b.ố ! là AI! Các đốt mùa đông đừng lôi !”

 

Thời Mạn miệng nhét đầy một miếng thịt sò điệp, nóng đến mức hít hà liên tục, giọng cũng rõ ràng: “Nhớ nổi… một chút nào, đốt cái b.úa đông gì chứ—xì—, thơm thật—”

 

Turing nhảy dựng lên, chỉ trỏ cô: “Cô thì trốn việc nhàn hạ ! Cô thì ngoài chơi bời ! Cô đang sống những ngày tháng gì ?!

 

Vừa hướng dẫn viên thời gian, chuyên gia giới thiệu ẩm thực, lập kế hoạch lộ trình cho cô, lão Lưu từ xa bắt trâu ngựa xử lý mấy chuyện vặt vãnh của liên minh!

 

Còn đối phó với những cuộc gọi đòi mạng của ba gã đàn ông đó!

 

Dòng dữ liệu khổng lồ của Liên minh Nhân loại mỗi ngày đều qua bộ não điện t.ử của ! Tóc của lão Lưu chắc rụng hết, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t máy vì việc quá sức!”

 

“Ôi chao, yên tâm ~ Vấn đề lớn~” Thời Mạn húp sạch nước sốt thơm ngon trong vỏ sò điệp nướng, thản nhiên xua tay với nó, giọng điệu cặn bã muối vị: “ tin thực lực của ngươi! Ngươi là siêu AI·Turing vô sở bất năng trời đất mà~ Không c.h.ế.t vì mệt ~ Cùng lắm là c.h.ế.t máy thôi~”

 

“Với ,” cô cầm một con tôm lớn đầy tỏi, hùng hồn , “ du lịch vòng quanh thế giới còn mang theo ngươi, là để ngươi thực hiện ước mơ cuối cùng du lịch công phí việc từ xa ! Cuộc đời máy móc hạnh phúc đội lốt công việc nghỉ dưỡng , chẳng lẽ còn đủ để ngươi c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, lóc t.h.ả.m thiết với ?”

 

Thời Mạn xong, vội vàng bắt đầu thưởng thức món tôm nướng tỏi của , may quá, suýt nữa thì cháy.

 

Turing: Một chút cũng may! Tôm của cô cháy, nhưng CPU của lão t.ử thật sự cô đốt cháy !

 

Thời Mạn và Turing đang cà khịa , cô đột nhiên suỵt một tiếng, hiệu cho Turing, đó hình chiếu ảnh của Turing vèo một cái biến mất.

 

Thời Mạn chạm khuyên tai, mặt xuất hiện một chuỗi dòng dữ liệu, ngũ quan của cô điều chỉnh một chút, đây là công nghệ dịch dung mới , thực sự đổi ngũ quan của , mà là một loại đ.á.n.h lừa thị giác.

 

Chủ yếu là khuôn mặt của Thời Mạn bây giờ cả nhân loại đều , mặt khác cô vẫn che đậy một chút, nếu sẽ quá ‘gây phiền phức’.

 

Khoảng mười phút , một chiếc xe Jeep độ đậu bên đường.

 

Từ xe Jeep bước xuống ba đàn ông và một phụ nữ, họ cao ráo, mặc một bộ đồ tác chiến, bây giờ đồ tác chiến khá phổ biến, coi là trang phục hàng ngày, ban đầu họ còn cầm v.ũ k.h.í, khi thấy khuôn mặt rõ ràng là phương Đông của Thời Mạn, họ tỏ chút do dự.

 

Người phụ nữ tóc vàng mắt xanh, trông dáng một cô nàng nóng bỏng kiểu Mỹ lên tiếng hỏi: “Người Hạ Quốc?”

 

Thời Mạn gật đầu: “Chào các bạn, ăn chút gì ?”

 

 

Loading...