Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 457: Ngoại Truyện: Hôn Lễ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:20:43
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Địa điểm tổ chức hôn lễ của Lam Hùng và Đao Mẫn định tại khu trung tâm.

 

Bây giờ cả khu trung tâm đó đổi tên thành Tịnh Thổ Nguyên Địa, thuộc về lãnh địa riêng của Thời Mạn, là quê hương vui vẻ của cô~ mở cửa cho ngoài.

 

Hôm nay vì là ngày cưới của Lam Hùng, nên Tịnh Thổ Nguyên Địa đón ngày mở cửa đầu tiên.

 

Những mời đến tham dự hôn lễ ngoài một quen cũ của tiểu đội cốt cán, còn đoàn hữu của Đao Mẫn.

 

Dương Xuyên và Hùng Bôn, hai tên hề , nhập vai xuất thần, trực tiếp hóa thành “cha già đưa dâu”, thấy Đao Mẫn mặc áo cưới kiểu Trung Quốc bước , lập tức “oà” một tiếng nức nở, chặn ở cửa phòng trang điểm hát một màn bi kịch.

 

Đao Mẫn hai họ đến mức ngón chân co quắp, suýt nữa thể tại chỗ đào một căn hộ ba phòng ngủ. “Hai đủ đấy!” Cô hạ giọng, má ửng hồng, “Có mất mặt !”

 

Tôn An Ni và Chu Phỉ Phỉ, những chịu trách nhiệm trang điểm, nín đến run tay, suýt nữa đ.â.m b.út kẻ mắt lông mày của Đao Mẫn. Tôn An Ni cố gắng giữ vững tay, an ủi: “Mẫn Mẫn bình tĩnh! Ngày vui nên động thủ! Cứ để họ , nước mắt họ chảy, phúc khí để cho em, em sẽ ngày ngày ha ha!”

 

Chu Phỉ Phỉ cũng vội vàng tiếp lời: “ đúng, cái gọi là gì? Cái gọi là giúp em hết nước mắt của cả đời !”

 

Đao Mẫn cũng e thẹn, chủ yếu là hai gào quá nhập tâm, cô cảm động trong lòng, hận thể nhét hai tên trở bụng để tái tạo.

 

Kết quả, chuyện vẫn xong.

 

Một tiếng gào còn kinh thiên động địa hơn, thể coi là cấp sử thi, đột nhiên tham gia chiến trường!

 

Mọi đồng loạt đầu, chỉ thấy chú rể Lam Hùng chen chúc ở cửa, khuôn mặt thường ngày khá thật thà lúc nhăn nhó thành một cục, nước mắt nước mũi tèm lem, y hệt một con gấu lệ hai trăm mấy cân!

 

Tiếng gào của uy lực kinh , Tôn An Ni và Chu Phỉ Phỉ đồng thời run lên, may mắn , may mắn , son môi chỉ lệch một chút, vẽ cho Đao Mẫn thành môi xúc xích.

 

Lam Hùng lanh lảnh, tình cảm dạt dào, trực tiếp át vía Dương Xuyên và Hùng Bôn còn quên trời quên đất. Tiếng của hai “ em nhà gái” dần yếu , cuối cùng chỉ thể lau mặt, nên lời, lặng lẽ rút lui – , thật sự , sự khác biệt giữa tuyển thủ chuyên nghiệp và nghiệp dư chính là rõ ràng như .

 

Đao Mẫn: “…”

 

Đao Mẫn lặng lẽ giơ tay, che mặt, thật sự nỡ .

 

Sơn Miêu mấy sớm đến xem náo nhiệt, thấy ai nấy đều đến run vai, ngả nghiêng.

 

Tôn An Ni và Chu Phỉ Phỉ nín đồng cảm Đao Mẫn.

 

Không , hai em mít ướt , còn một chồng còn mất mặt hơn đang chờ em.

 

“Mẫn Mẫn… hu hu… em, em quá!!” Lam Hùng sụt sịt mũi, nghẹn ngào tỏ tình, “Anh cuối cùng cũng cưới em … hu hu hu… cảm ơn em đồng ý lấy hu hu hu…”

 

Đao Mẫn tức buồn , chút e thẹn trong lòng cũng sắp cho bay hết. Cô bất đắc dĩ tiện tay lấy một chiếc khăn đỏ bên cạnh đưa cho lau nước mắt: “Được đừng nữa, ngày vui, xem cái bộ dạng gấu .”

 

Không ngờ Lam Hùng nhận lấy khăn, theo thói quen định xì mũi, sắc mặt Đao Mẫn đại biến, nhanh như chớp giật , mắng: “Đây là khăn trùm đầu của em! Anh gì!!”

 

“À? Ồ ồ…” Lam Hùng ngơ ngác, nước mắt vẫn lã chã rơi, “Hu hu hu… vui… …”

 

Đao Mẫn cạn lời, chỉ nhét cái đồ mất mặt kẽ đất.

 

Mọi chú rể to lớn vùi đầu vai cô dâu, đến mức lưng gấu co giật, hôn lễ bắt đầu, hiệu ứng chương trình đạt đỉnh.

 

Cảnh tượng kinh điển cấp sử thi , ghi quả thực với khán giả. Với tư cách là MC kiêm nhiếp ảnh gia chính (tự phong) của hôn lễ , Turing sớm điều khiển mấy chiếc máy lơ lửng, điên cuồng 360 độ góc c.h.ế.t, ngay cả bong bóng mũi của Lam Hùng cũng cận cảnh HD.

 

Chu Phỉ Phỉ xem giờ, định Thời Mạn cục cưng nhà còn đến, thấy bên ngoài xôn xao.

 

Một cái đầu lén lút thò từ góc tường, đầu còn một con mèo Niuno cũng tò mò kém.

 

“Hô~ đang ?” Mắt Thời Mạn sáng rực, “Ta đến đúng lúc quá! Mau tránh tránh ! Để ghi khoảnh khắc lóc bi thương tuyệt của gấu! Sau đây đều là lịch sử đen cấp gia bảo đấy!”

 

“Lam Hùng! Nhanh nhanh nhanh! Nhìn bên ! Cười với chị một cái? Ồ đúng, một cái! Giữ nguyên! Ây da cái bong bóng mũi to thổi đấy~ Perfect~ Nice~ Tuyệt vời!”

 

Thời Mạn chụp ảnh Lam Hùng lia lịa, trực tiếp cắt ngang cơn của Lam Hùng.

 

“Lão bản!” Lam Hùng ồm ồm gọi một tiếng, cố gắng cứu vãn chút hình tượng, tiếc là giọng mũi nặng, chút uy h.i.ế.p nào.

 

“Đừng ngại mà!” Thời Mạn chụp càng hăng, “Ta còn chờ lấy mấy tấm ảnh nhè của ngươi lì xì, phát cho cháu trai cháu gái tương lai của nữa~ đảm bảo chúng nó từ nhỏ kho biểu cảm phong phú!”

 

Đừng Lam Hùng, ngay cả Đao Mẫn cũng cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng gào thét: Lão bản! Xin ! Để chút thể diện cho cha của con ! Sau địa vị gia đình còn ?

 

Không khí hiện trường nhất thời sôi động đến cực điểm, những khác cũng theo đó chụp ảnh lia lịa, Thời Mạn thành công khuấy động khí lên đến đỉnh điểm, giấu sâu công và danh, lui về phía , nhường cơ hội ‘xông pha’ cho những thích náo nhiệt hơn như Mạnh Tiểu Đao và Kỳ Hạo.

 

Cô lén thở phào nhẹ nhõm, đó thấy một tiếng nhẹ quen thuộc.

 

Tiếng đó nhẹ, như một chiếc lông vũ.

 

đầu thấy Tần Kiêu.

 

Hôm nay đến tham dự hôn lễ, lão Tần hiếm khi cởi bỏ bộ đồ tác chiến màu đen vạn năm đổi, đó là một bộ lễ phục tư lệnh màu trắng cắt may vặn. Lễ phục nổi bật vóc dáng cao lớn thẳng tắp của , vai rộng eo thon, đường nét dứt khoát, huy chương treo n.g.ự.c lấp lánh ánh đèn, cả trai đến ch.ói mắt.

 

“Ngươi ?” Thời Mạn nheo mắt, cố ý hỏi.

 

“Có ?” Tần Kiêu hỏi .

 

“Ta thấy .”

 

Tần Kiêu bèn mặt, nụ nhẹ, hạ giọng : “Hôn lễ bắt đầu, tính là đến muộn.”

 

“Đương nhiên muộn, hôn lễ của Lam Hùng thể đến muộn ?” Thời Mạn xong, chút chột bổ sung một câu: “Turing cái đồ thiểu năng đó hại .”

 

Tần Kiêu phối hợp “ừm” một tiếng, biểu cảm nghiêm túc tỏ vẻ đồng ý.

 

Thời Mạn lập tức ngẩng cao đầu, trong nháy mắt tự tin hẳn lên, cảm thấy tìm đồng minh đáng tin cậy nhất! Quả nhiên, lúc mấu chốt vẫn là lão Tần đáng tin nhất!

 

Những khác trêu chọc chú rể và cô dâu, cô và Tần Kiêu trốn ở phía chuyện riêng.

 

“Cơ thể mới dùng thế nào?” Thời Mạn từ xuống : “Turing tên đó, ăn bớt vật liệu, lấy đồ dỏm đồ cho ngươi chứ?”

 

“Rất , chỉnh, bất kỳ khó chịu nào.” Tần Kiêu gật đầu, cử động cổ tay hiệu. Bộ thể nhân tạo mới là do Thời Mạn giám sát Turing, nghiêm ngặt theo dữ liệu cơ thể đây của chép tinh xảo một một, thậm chí ở một phương diện còn tối ưu hóa.

 

còn nợ cô một lời cảm ơn.” Anh nghiêng đầu Thời Mạn, “Cảm ơn cô…”

 

Tên của cô lướt qua đầu lưỡi , cuối cùng mới nỡ thốt : “A Mạn.”

 

A Mạn, mới là cách gọi cô trong mấy kiếp .

 

Không Thời Mạn, Tiểu Mạn, lão bản.

 

Thời Mạn chống nạnh, huých một cái: “Người nhà cả, mấy lời ~ còn khách sáo như , thu phí đấy!”

 

Hôn lễ bắt đầu trong một bầu khí náo nhiệt, Thời Mạn với tư cách là chứng hôn, tự nhiên lên sân khấu phát biểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-457-ngoai-truyen-hon-le.html.]

 

Trong tiếng nhạc xập xình, Thời Mạn bước nhanh lên lễ đài.

 

“Khụ khụ.” Cô nhận lấy micro, giả vờ gõ hai cái, “Alo alo? Nghe thấy ? Nghe thấy thì đang thể tạm dừng một chút nhé.”

 

Dưới sân khấu lập tức vang lên một tràng .

 

Lam Hùng sụt sịt ngẩng đầu, mắt đẫm lệ lên sân khấu.

 

Thời Mạn nhướng mày, bắt đầu màn trình diễn của : “Đầu tiên, trịnh trọng tuyên bố, hôm nay đây chứng hôn, ép! Chủ yếu là một con gấu nào đó dọa , nếu đến, nó sẽ ôm chân đến thiên hoang địa lão. nghĩ cái quần mới của minh chủ liên minh của khá đắt, thể để nó bẩn, nên đến.”

 

Dưới sân khấu là một trận vang, ít bắt đầu đập bàn.

 

Cô lướt mắt qua sân khấu, đầu tiên về phía Đao Mẫn hôm nay đặc biệt khí xinh : “Đao Mẫn , , nó mà nữa, em cứ lấy khăn trùm đầu bịt miệng nó! Dù cái khăn dùng một , thiếu thứ hai, bảo vệ môi trường.”

 

Đao Mẫn che miệng đến run rẩy.

 

về phía Lam Hùng mắt đẫm lệ: “Đồng chí Lam Hùng, cũng chỉ ôm vợ , đừng chặn cửa phòng trang điểm nữa nhé. Ngoài , Dương Xuyên và Hùng Bôn hai học hỏi , là thật tình, hai như diễn viên nghiệp dư, còn thu phí!”

 

Dương Xuyên và Hùng Bôn b.ắ.n đạn lạc: “???” Chúng biểu diễn miễn phí còn chê chuyên nghiệp?

 

“Được ,” Thời Mạn giơ tay, hiệu bớt , “Không nhiều nữa, đại diện cho Tịnh Thổ Nguyên Địa, đại diện cho tiểu đội cốt cán, đại diện cho chính , chúc hai bạn , giống như nước mắt của Lam Hùng hôm nay, dồi dào, ngớt… khoan, ví von hình như đúng, – là hạnh phúc mỹ mãn, luôn tươi ! Mỗi ngày đều ngọt ngào như mật!”

 

định “cảm ơn”, sân khấu “oà” một tiếng –

 

Lam Hùng .

 

Lần còn t.h.ả.m thiết hơn, lau nước mắt lao về phía , miệng lẩm bẩm: “Lão bản… hu hu… cảm ơn , lạy một lạy nhé…”

 

Thời Mạn sợ đến mức micro run lên: “Đừng! Ta còn chuẩn lì xì! Không thích hợp !”

 

Đao Mẫn nhanh tay lẹ mắt, một tay túm c.h.ặ.t đàn ông mất mặt của , tức buồn gầm nhẹ: “Anh tỉnh táo ! Đây là hôn lễ! Không chúc Tết! Lạy cái gì!”

 

“Không … chúc Tết cũng lạy, em thật sự cho rối trí …”

 

Mọi điên , ngả nghiêng, nước mắt cũng .

 

Turing hiểu chuyện mà zoom gần ống kính, cho khuôn mặt nhăn nhó, nước mắt nước mũi tèm lem của Lam Hùng một cảnh cận cảnh siêu nét kéo dài mười giây, chuẩn lưu giữ vĩnh viễn.

 

Thời Mạn vội vàng nắm lấy cơ hội tổng kết: “Tóm ! Lễ thành! Tung hoa! Nhanh lên! Mấy đến kéo cái bao xuống! Đưa thẳng động phòng! Mục tiếp theo!”

 

Mạnh Tiểu Đao và Kỳ Hạo nín , phối hợp mà một trái một xốc Lam Hùng đang hu hu hu lên, chuẩn xốc .

 

Lam Hùng xốc quên đầu nghẹn ngào hét lớn: “Lão bản! sẽ hạnh phúc! Hu hu hu… nhất định sẽ Mẫn Mẫn hạnh phúc! Hu hu hu hu…”

 

Thời Mạn sân khấu, bộ dạng ngố chân thành của , nhịn ha hả, chút hình tượng.

 

Tần Kiêu vẫn luôn một bên , nín , bước lên vài bước, sáp lưng cô nhắc nhở nhỏ: “Cái đó… hình như… còn bái đường? Cô trực tiếp tuyên bố đưa động phòng ?”

 

Thời Mạn vỗ đầu, “Ây da! Mải xem náo nhiệt quá! Quên mất chuyện chính! Nhanh! Nhanh xốc thằng gấu ngốc đó về đây cho ! Quy trình còn xong!”

 

Hiện trường lập tức một trận hỗn loạn, gà bay ch.ó sủa.

 

MC Turing vội vàng bật nhạc nền cứu nguy, Mạnh Tiểu Đao và Kỳ Hạo tay chân luống cuống xốc Lam Hùng đang mềm nhũn trở .

 

Mặt ai cũng đỏ bừng, hôn lễ thật sự náo nhiệt và vui vẻ từng .

 

Khó khăn lắm mới xong phần bái đường chính thức, cô dâu chú rể bắt đầu từng bàn mời rượu.

 

Mạnh Tiểu Đao, Kỳ Hạo mấy tên đó, sớm xoa tay, tuyên bố hùng hồn sẽ chuốc say Lam Hùng, mỹ danh là: khởi động khi náo động phòng.

 

Tửu lượng của Lam Hùng quả thực , mấy ly bụng mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ, nhưng chịu nổi vợ , Đao Mẫn, mạnh!

 

Đao Mẫn đúng là phận nữ nhi thua kém đấng mày râu, ai đến cũng từ chối, rượu đến ly cạn, uống một cách hào khí ngút trời.

 

Uống đến cuối cùng, ngược là Mạnh Tiểu Đao, tuyên bố sẽ chuốc say chú rể, là đầu tiên chịu nổi, giơ cờ trắng loạng choạng chạy nhà vệ sinh nôn. Kỳ Hạo theo sát phía , cũng bại trận.

 

Đao Mẫn một tay đỡ Lam Hùng đang say, một tay cầm ly rượu, ánh mắt ngạo nghễ quanh: “Còn ai nữa!?”

 

Lam Hùng mặt đầy cảm động và sùng bái vợ , mắt sắp tóe , miệng lẩm bẩm: “Vợ ơi… em giỏi quá… em ngầu quá…” bộ dạng đó, chỉ thiếu điều cầm hai quả cầu cổ vũ cho Đao Mẫn.

 

“Đây là vợ ! Ha ha ha! Vợ ngầu quá!!! Ha ha ha – ợ –” Lam Hùng trợn trắng mắt, say c.h.ế.t .

 

Thôi, cần náo động phòng nữa, chú rể trực tiếp bất tỉnh nhân sự.

 

Đao Mẫn buồn bất đắc dĩ, đành tiếc nuối rời sân, dìu đàn ông mít ướt ‘vô dụng’ của , phòng nghỉ chăm sóc .

 

Tuy nhiên, còn cảnh náo nhiệt của cô dâu chú rể để xem, hiện trường hôn lễ vẫn còn đầy trò .

 

Ví dụ, Mạnh Tiểu Đao khi nôn trong nhà vệ sinh trở về, say rượu thả lỏng bản , bắt đầu ôm chân Uông Hạnh gào .

 

“Hu hu hu, khó quá, thi đại học khó quá –”

 

“Hạnh tỷ… chị ruột của em ơi… em thi đậu, thật sự thi đậu…”

 

“Em là một đàn ông trưởng thành , tại còn trải qua những chuyện ! Có thể hạ thấp yêu cầu một chút hu hu… thi đại học khó quá hu hu hu…”

 

Uông Hạnh một tay che mặt, thật sự nỡ . Mái tóc dài xinh của cô thậm chí vài lọn tự động bay lên, mơ hồ biến thành những sợi dây leo màu xanh đậm, mấy giơ lên mấy cố gắng nhịn xuống ý quất xuống.

 

Kỳ Hạo và những khác vô đạo đức mà vây quanh họ, một nữa bắt đầu video điên cuồng, sợ bạn say rượu quên mất, nhiều ‘ ’ sẽ giúp bạn ghi lịch sử đen tối.

 

Thời Mạn đau cả bụng, cô hiểu: “Thằng nhóc rốt cuộc mà năm nào cũng thi đại học, năm nào cũng trượt?”

 

“Thi đại học bây giờ khó đến ?!”

 

Tần Kiêu: “Các môn văn hóa sự đổi lớn, chủ yếu là ở ba môn Lý Hóa Sinh, đối với Tiểu Đao… ừm, lẽ độ khó lớn một chút.”

 

Thời Mạn tỏ vẻ đồng cảm, may mắn , cô cần chịu khổ học hành nữa!

 

“Thật quá.” Thời Mạn tủm tỉm , ngẩng đầu lên bầu trời.

 

Niuno nhảy lên đùi cô, cứ chui lòng cô.

 

Thời Mạn ôm Niuno lên, hôn một cái thật mạnh.

 

Tịnh Thổ Nguyên Địa đèn đuốc sáng trưng, tiếng và tiếng nhạc vang vọng mãi dứt. Đây là một đêm đầy hy vọng và niềm vui, thuộc về Lam Hùng và Đao Mẫn, cũng thuộc về mỗi đang nỗ lực sống, và nỗ lực .

 

Tương lai, sẽ ngày càng hơn.

 

 

Loading...