Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 99: Nước Ấm Nấu Ếch
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:03:38
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Mạn kiểm tra xong, liền trở chiếc xe Jeep của Sơn Miêu.
Thanh chắn xe lính đang nhiệm vụ nâng lên bằng tay, xe , vài mét dừng , là nữ cảnh sát lúc nãy đuổi theo.
Sơn Miêu và những khác trong lòng giật thót, còn tưởng là việc kiểm tra của Thời Mạn vấn đề gì.
Anh hạ cửa sổ xe, hỏi: “Đồng chí, còn chuyện gì ?”
Nữ cảnh sát kéo khẩu trang xuống một chút, là một luồng khí trắng lớn, cô đưa tay trong xe, trong tay cầm chính là thanh năng lượng.
“Cô gái, đồ ăn cô tự giữ lấy!”
“Cảm ơn món quà của cô, tấm lòng nhận , ấm áp.”
Trên xe, Sơn Miêu và mấy khác đều sững sờ, bất giác về phía Thời Mạn.
Thời Mạn với nữ cảnh sát, “Đây là quà cảm ơn, cảm ơn sự cống hiến của các chị.”
Mũi nữ cảnh sát chút cay, cô thực lạnh và cũng đói, nhưng lúc , tim cô thật sự ấm áp.
“Không , nếu là đây thì thôi, bây giờ…” Cô còn xong, Thời Mạn đẩy tay cô ngoài, trực tiếp đóng cửa sổ xe.
Trước khi cửa sổ xe đóng , Thời Mạn thấy giọng của nữ cảnh sát: “Đồng chí… tên là Lộc Minh Nguyệt, hiệu đặc cảnh 0, đồng chí tên gì ?”
Xe một đoạn, Lộc Minh Nguyệt thấy một cái đầu thò từ vị trí ghế phụ của chiếc xe đó, cô gái vẫy tay với cô.
“Thời Mạn—”
Lộc Minh Nguyệt nắm c.h.ặ.t thanh năng lượng trong tay, lưng thẳng tắp, trang trọng chào một cái theo kiểu quân đội.
Trong xe, im lặng lâu.
Sơn Miêu đột nhiên : “Số hiệu 0 trong hệ thống đặc cảnh khởi động 4 .”
Thời Mạn ý nghĩa của việc khởi động hiệu cảnh sát là gì.
Cô hít một thật sâu, nghĩ đến bàn tay đầy những vết nứt vì lạnh của sĩ quan cảnh sát Lộc.
Trong Hồng Đô Sơn, chỉ sống sót, tị nạn, chỉ những kẻ đầu óc ch.ó má còn nghĩ đến tranh quyền đoạt lợi lúc sinh t.ử, mà còn nhiều dù trong ngày tận thế, vẫn kiên trì niềm tin, lòng mang ngọn lửa của những kẻ ôm củi.
Những , nên chôn vùi lòng núi Hồng Đô Sơn!
Đây mới là lý do Thời Mạn đích đến xem Hồng Đô Sơn, khi băng tuyết tan, Hồng Đô Sơn sẽ đối mặt là mùa xuân, mà là… kiếp nạn t.ử vong!
Sau đó, Thời Mạn thấy nhiều những nơi trú ẩn tạm thời cải tạo từ container dày đặc.
Khói liên tục bốc từ các lỗ thông gió của container, khi xe qua, thỉnh thoảng từ trong container , những khuôn mặt đó đầy vẻ lo âu.
Sơn Miêu thở dài: “Số quá đông, sức chứa của nơi trú ẩn lòng đất của Hồng Đô Sơn hạn, phần lớn chỉ thể sống trong môi trường .”
Thời Mạn thấy xung quanh những nơi trú ẩn vẫn dây cáp, bên trong chắc là một thiết sưởi ấm, nhưng Sơn Miêu cũng , việc cung cấp điện ở đây hạn.
Ban ngày khả năng cao là điện, việc cung cấp điện ban đêm cũng là để c.h.ế.t cóng trong giấc ngủ.
“Nơi trú ẩn lòng đất, tổng cộng 7 tầng, quyền hạn của chỉ thể đưa chị đến tầng -4, đó là khu quản lý tập trung, nhân sự thì, thành phần phức tạp.” Sơn Miêu giải thích.
Thời Mạn gật đầu.
Khoảng mười phút , cô xe của Sơn Miêu nơi trú ẩn lòng đất.
Sau khi chứng kiến các loại công nghệ cao của Tịnh Thổ, nơi trú ẩn mang hướng cyberpunk hoang tàn gây cú sốc quá lớn cho Thời Mạn.
Chỉ là, khi đây, quả thực một khoảnh khắc cảm giác như trở về xã hội hiện đại.
Bên trong đèn chiếu sáng, cũng hệ thống sưởi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-99-nuoc-am-nau-ech.html.]
Sau khi Thời Mạn xuống xe, ước tính một chút, nhiệt độ đại khái cao hơn bên ngoài 30 độ, d.a.o động trong 0°~3°.
Tầng mặt đất đầu tiên ngoài những đang nhiệm vụ thì là các loại nhân viên công tác, ai cũng bận rộn.
“Chị Mạn, Thiết Thử đưa chị đến tầng -4, gặp cấp .”
Thời Mạn gật đầu, theo Thiết Thử một thang máy, tốc độ thang máy chậm, Thiết Thử giải thích cho cô: “Tầng -3 và -4 là khu an trí sống sót, hai tầng đều thể đưa chị dạo, chị Mạn đến tầng nào ?”
“Đều .”
Thời Mạn đột nhiên hỏi một câu: “Các ở tầng nào?”
Thiết Thử dừng một chút, : “Có lúc ở tầng -2, lúc ở bên ngoài.”
Thời Mạn im lặng vài giây: “Ban quản lý thì ?”
Lần đến lượt Thiết Thử im lặng, một cách mơ hồ: “Có lẽ là tầng -5 hoặc -6.”
Thời Mạn lạnh, quả nhiên là những nhân vật lớn cần chịu gió rét.
Bị ảnh hưởng bởi gradient địa nhiệt, càng xuống tầng , nhiệt độ càng định, Thời Mạn trong thang máy ước tính chiều cao của mỗi tầng, ít nhất là 6 mét, bảy tầng trú ẩn lòng đất, tuy đạt đến tầng sâu lòng đất, nhưng nhiệt độ bên ngoài là âm 30°.
Hiệu suất cách nhiệt của đất ở nơi trú ẩn cùng chậm quá trình mất nhiệt, Hồng Đô Sơn thuộc khu vực đất đóng băng vĩnh cửu, nhưng trong môi trường khắc nghiệt, càng xuống càng ấm là đúng.
Cảm giác của Thời Mạn lúc như cho ăn một cục phân.
Cô nghĩ đến bàn tay đầy những nốt cước của Lộc Minh Nguyệt, nghĩ đến thở trắng xóa của lính đang nhiệm vụ.
Thang máy dừng ở tầng -4, Thời Mạn bước khỏi thang máy, trong chốc lát, đủ loại âm thanh ồn ào lọt tai, theo là những mùi hôi thối xộc mũi.
Lạnh, nghĩa là mùi hôi sẽ biến mất.
Nhiệt độ ở tầng -4 đại khái 7 độ, thuộc loại nhiệt độ thể chịu nếu mặc thêm vài lớp quần áo.
Hiện mắt là những chiếc giường tầng khung thép, xếp thành hàng ngang dọc, lối hẹp, nhiều lối đều ngủ. Trên giường tầng treo đầy túi lớn túi nhỏ, xa, ngoài , vẫn là .
Thời Mạn thấy tiếng ho, tiếng của trẻ con, rõ ràng những chuyện lớn, nhưng hàng ngàn cái miệng hợp , giống như một đại hội muỗi.
Sự xuất hiện của Thời Mạn, cũng chỉ khiến một bộ phận nhỏ ngẩng đầu .
Những ánh mắt đó tò mò, tham lam, cũng ẩn chứa địch ý.
Dù , đối với những sống sót lòng đất, mỗi khi thêm một , sẽ chia một phần tài nguyên của họ.
Điều khiến Thời Mạn cảm thấy buồn là, cô thấy đang đ.á.n.h bài.
Thiết Thử cũng thấy, thở dài: “Người buồn chán, sẽ tìm chút trò vui.”
Thời Mạn mặt biểu cảm: “Khi sắp c.h.ế.t, sẽ sức để tìm trò vui.”
Cô một cảm giác hoang đường thể tả.
Cô ở đây thấy những kẻ ôm củi, nhưng cũng thấy một đám ngu tự cứu , cũng thể những tìm trò vui gì sai, chỉ là Thời Mạn họ, chỉ nghĩ đến một câu:
— Nước ấm nấu ếch.
Những sống sót đặt hy vọng Hồng Đô Sơn.
Họ giao phó lòng tin, phần lớn trong họ là bình thường, đưa đến đây trong thời kỳ lũ lụt, đối mặt trực tiếp với sự nguy hiểm của tận thế, lẽ phần lớn trong họ đều nghĩ, thiên tai qua là chuyện sớm muộn.
Họ chỉ cần chờ đợi, nhẫn nại.
Họ cảm thấy trật tự vẫn còn.
Những rõ tình hình cấp bách, ban quản lý của Hồng Đô Sơn cũng rõ ?