THÂN PHẬN CỦA CÔ TIỂU THƯ GIẢ LÀM MỌI NGƯỜI BẤT NGỜ - Trì Niệm + Lục Yến Từ - Chương 356: Tôi và cô so tài

Cập nhật lúc: 2026-04-13 18:21:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, trụ sở tập đoàn Hạ thị.

Ngón tay run rẩy của Hạ Oánh vuốt ve cạnh bàn việc, từ từ xuống chiếc ghế giám đốc bọc da thật.

Cảm giác vững chắc của sự hỗ trợ khiến cô mơ hồ như đang ở đỉnh cao quyền lực.

Trên đường , nhân viên đều cung kính chào hỏi, thỏa mãn lớn sự hư vinh của cô.

"Hạ tổng."

Thư ký khẽ gõ cửa, bưng tài liệu báo cáo sắp xếp của Hạ Minh.

"Anh cả cần tĩnh dưỡng." Cô tao nhã ngắt lời, "Trong thời gian do quyền phụ trách, những việc quan trọng sẽ tự xin chỉ thị."

Ý ngoài lời, thấy tên Hạ Minh nữa.

Thư ký tinh ranh lập tức hiểu ý, cúi : "Xin Hạ tổng chỉ thị."

Tiếng xưng hô tôn kính như chất kích thích tiêm mạch m.á.u, Hạ Oánh cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên.

Nghĩ đến việc một tháng trả quyền lực, cô cố gắng giữ bình tĩnh lật xem tài liệu, trong lòng tính toán thế nào để Hạ Minh mãi mãi giường bệnh.

Từ bệnh viện trở về, Trì Niệm theo Lục Yến Từ về Lục trạch dùng bữa cùng hai cụ.

Trong bữa ăn, Lục Yến Từ đột nhiên nhắc đến chuyện bố năm xưa bỏ từ biệt, khí trong nhà hàng lập tức đông cứng .

"Còn nhắc đến họ gì?" Lục lão thái thái ném thìa xuống, nhưng âm cuối run rẩy, "Bỏ hai em các con biến mất, bao nhiêu năm nay bặt vô âm tín!"

"Đều tại ông già ..." Lục lão gia thở dài, """“Nhất định để lão Tam về kế nghiệp, nó từ bỏ sự nghiệp y học, nên mới…………”

Nói bà xót xa Lục Yến Từ, “Khổ cho hai em cháu, bao nhiêu năm gặp cha .”

Trì Niệm khẽ ho một tiếng, nắm lấy bàn tay nổi đầy gân xanh của Lục lão thái thái.

Nhận thấy tóc mai của bà cụ thêm sợi bạc, cổ họng cô đột nhiên nghẹn .

khuyên sư phụ và sư mẫu về thăm, nhưng nghẹn lời.

“Chuyện cũ qua .” Giọng Lục Yến Từ bình tĩnh đến mức thể nhận bất kỳ sơ hở nào.

“Uyên Uyên lúc đó còn bé tí…” Lục lão thái thái nước mắt như mưa, một khi cánh cửa ký ức mở thì khó mà đóng .

“May mà Niệm Niệm ở đây.” Lục lão thái thái lau nước mắt ở khóe mắt, “Yến

Từ đây lạnh lùng như tảng băng, thờ ơ với thứ.”

“Gặp cháu xong, cả nó sống động hẳn lên, đây đều là công lao của cháu.”

Lão thái thái càng Trì Niệm càng vui, liền dặn giúp việc lấy bộ trang sức phỉ thúy quý giá , tự tay đeo cho cô.

“Lục bà nội, cái quý giá quá…”

Trì Niệm nhận giá trị của bộ phỉ thúy thủy tinh , vội vàng từ chối.

“Đứa ngốc, cháu là nữ chủ nhân tương lai của Lục gia, những thứ sớm muộn gì cũng là của cháu.”

Lão thái thái vỗ nhẹ mu bàn tay cô, “Cái xương già của còn thể ở bên các cháu bao lâu, bây giờ cháu đeo, lòng vui lắm.”

Lục Yến Từ đưa mắt , dịu dàng an ủi, “Bà còn chắt lớn lên nữa mà.”

Nhắc đến chắt, Lục lão thái thái lập tức tươi rạng rỡ, nắm c.h.ặ.t cổ tay Trì Niệm.

“Vậy thì chờ!”

Trì Niệm khẽ gật đầu, nỡ phật ý bà cụ lúc .

Liên tiếp mấy ngày, Lục Yến Từ và Trì Niệm đều bận rộn công việc, chỉ khi đêm khuya thanh vắng mới thể gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/than-phan-cua-co-tieu-thu-gia-lam-moi-nguoi-bat-ngo-tri-niem-luc-yen-tu/chuong-356-toi-va-co-so-tai.html.]

Bệnh tình của Lục Uyên ngày càng hơn, thể giao tiếp đơn giản với .

Dì Lý vui mừng khôn xiết, ăn liền hai bát cơm lớn, ngừng cảm ơn Trì Niệm.

Quán bar Huyền Nhật, động ăn chơi của giới quyền quý ở Kinh Thành.

Sau cánh cửa gỗ mạ vàng, cuộc sống xa hoa đang diễn .

Lục Yến Từ cùng Trì Niệm tham gia một buổi tiệc riêng, khi đẩy cửa bước , ba đàn ông và hai phụ nữ đang say sưa ca hát.

“Lục gia, chị dâu!”

Năm đồng thanh chào hỏi.

Trì Niệm nhận đây đều là bạn học của Lục Yến Từ, tuy từng gặp mặt, nhưng đều Lục Yến Từ nhắc đến.

Những công t.ử là trụ cột của các doanh nghiệp lớn, ít quan hệ ăn với Lục thị.

“Chào .” Cô mỉm chào hỏi .

Cô tỉ mỉ quan sát những trẻ tuổi , trong mắt họ thấy sự đấu đá trong thương trường, ngược còn toát lên vẻ ngây thơ của học sinh. bên cạnh.

Lục Yến Từ lười biếng tựa ghế sofa da, kéo Trì Niệm về phía .

“Đây đều là bạn học của và Hoắc Phong.” Anh giới thiệu từng một.

Hoắc Phong cởi bỏ vẻ tinh thường ngày, đang khoác vai thiếu gia Vương gia, Vương Chiêu, hát vang.

Trì Niệm khẽ , “Trợ lý Hoắc tối nay đúng là khác hẳn ngày thường.”

“Đây mới là sân nhà của .” Lục Yến Từ giọng điệu dịu dàng, đưa tay nắm tay Trì

Niệm, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô.

Sau ba tuần rượu, Trì Niệm quen thuộc với , cầm micro hát tình ca.

Đột nhiên cửa phòng bao đẩy , một luồng ánh sáng trắng chiếu xiên .

Hạ Minh xe lăn từ từ .

“Làm phiền nhã hứng của , phiền thêm một chứ?”

Sắc mặt đổi.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Thương trường Kinh Thành từ đến nay do Lục, Hạ hai nhà chủ đạo, những mặt ai dám dễ dàng đắc tội.

“Tất nhiên là .” Ánh mắt Trì Niệm rơi bó bột chân , trêu chọc :

“Hạ thiếu gia thật nhã hứng, gãy xương cũng quên uống rượu vui chơi.”

Lục Yến Từ nắm c.h.ặ.t cổ tay Trì Niệm, im lặng đến.

“Ở ngoài cửa thấy tiếng hát du dương của Trì tiểu thư, nhịn xin một ly rượu.” Hạ Minh thản nhiên nâng ly, ánh mắt rực cháy chằm chằm Trì Niệm. ve sầu.

Lục Yến Từ lắc ly rượu đỏ cạn, mấy hứng thú.

Sự xuất hiện của Hạ Minh khiến khí trong phòng bao đột ngột đổi.

Mọi từ ánh mắt Trì Niệm ngửi thấy sự mập mờ, lập tức im lặng như tờ.

Vương Chiêu vội vàng đề nghị chơi xúc xắc, “Luật chơi đơn giản, năm viên xúc xắc so điểm lớn nhỏ.”

Hạ Minh là đầu tiên cầm lấy hộp xúc xắc, ánh mắt khóa c.h.ặ.t mười ngón tay đang đan của

Lục Yến Từ và Trì Niệm.

so.”

 

Loading...