Hắn sững sờ một lúc, ánh mắt tối sầm , đôi bàn tay đang nắm lấy tay cũng bất giác nới lỏng đầy gượng gạo.
"Không , chỉ là đồn thổi thôi. Thái t.ử là đại ca , quan hệ giữa và lúc nào cũng ."
"A Từ, thật sự từng nghĩ đến việc tranh giành ngôi vị trữ quân ?"
Hắn rũ mắt, thần sắc u ám rõ, hồi lâu mới lên tiếng: "Không , bao giờ nghĩ đến."
"Được, thì ." Ta khổ trong lòng, hóa đến cuối cùng vẫn chịu thật với .
"Thanh Bình, nếu thể dọn sạch chướng ngại, nàng nguyện ý cùng ?"
Dọn sạch chướng ngại gì cơ? Giữa và là phò mã, là quốc gia, là ân oán của mấy đời , dọn dẹp thế nào cho xuể? Ta trả lời, rút tay về đeo khăn che mặt.
"A Từ, đến đây là để câu mà năm đó kịp — Ta thích ."
Đây là lời tỏ tình muộn màng, coi như để an ủi bản và của thời niên thiếu.
"Ta cũng... đem lòng yêu nàng..."
Ta chạy biến , mặc cho lời của tan trong bóng đêm.
Đêm yến tiệc hôm , phò mã ăn mặc cực kỳ long trọng, dù thì cũng là ngày cả nước chúc mừng mà. Trong cung rộn ràng vui sướng, ngay cả binh sĩ giữ thành cũng ban rượu.
Ta đến muộn, khiến phò mã cuống quýt giậm chân. Tạ Từ còn muộn hơn, lúc xuống vẫn thấy , chỉ vị sứ thần áo trắng cùng là đang ngừng mời rượu các đại thần.
Phò mã uống cạn một ly rượu, hớn hở với : "Công chúa, hôm nay lẽ sẽ bất ngờ đấy."
"Ồ? Bất ngờ gì cơ?"
"Công chúa cứ chờ xem, tuyệt đối thất vọng."
Ta mỉm gật đầu, tỏ vẻ vô cùng mong đợi. Giữa quảng trường, ca múa nhộn nhịp, tiếng nhạc vang trời. Sau ba tuần rượu, Tể tướng say đến mức trời đất cuồng, dìu xuống. Phụ hoàng cao, tay ôm mỹ nhân, mắt lờ đờ vì men say, chẳng hề giông bão sắp nổi lên.
Giờ Hợi.
Một tiếng pháo hoa đột ngột v.út lên trung. Mọi còn kịp phản ứng thì tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên bốn phía, cửa cung phá.
Phản quân tới !
Tiếng vó ngựa dẫm lên gạch đá rung chuyển cả vọng lâu. Đám cấm vệ quân say bí tỉ còn kịp cầm đao lên quân phản loạn lấy đầu ngay cổ. Các đại thần hoảng loạn chạy thục mạng, nhưng phản quân áp sát, còn đường lui, từng một đành chui tọt xuống gầm bàn.
Phụ hoàng lúc mới choàng tỉnh khỏi giấc mộng say, đẩy mỹ nhân , thất kinh bát đảo kêu lớn: "Hộ giá! Mau hộ giá!"
Phò mã bỗng cuồng loạn bật dậy, xoảng một tiếng, đập vỡ vò rượu, chĩa kiếm thẳng lên đài cao: "Nghe thấy ? Hộ giá!"
Dứt lời, mười mấy tên cấm vệ quân rút kiếm xông lên, nhưng mũi kiếm đặt ngay cổ phụ hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-binh-khong-vui/chuong-5.html.]
"Phò mã? Ngươi... ngươi tạo phản ?!"
Phò mã đá văng bàn tiệc, vung kiếm đe dọa đám quần thần đang trốn chạy, hô lớn: "Ta chính là tạo phản đấy!"
Hắn sang , đôi mắt hằn lên tia m.á.u: "Công chúa, đây chính là bất ngờ dành cho !"
"Thanh Bình! G.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó cho !" Phụ hoàng gào thét điên cuồng.
"G.i.ế.c ?" Phò mã đặt kiếm lên cổ , ác độc: "Khanh khanh định g.i.ế.c thế nào đây?"
Lời dứt, một vật nặng xé gió lao tới, phò mã đau đớn kêu lên, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất.
"Đừng đụng nàng."
Giọng lạnh lùng đầy uy quyền vang lên. Tạ Từ cưỡi chiến mã, mặc hắc giáp, tay cầm trường kiếm vấy m.á.u, dẫn đầu mấy ngàn phản quân đạp lên x.á.c c.h.ế.t mà tiến . Theo là vị Tể tướng lúc nãy còn "say nôn mửa", giờ đây áo bào đẫm m.á.u.
Phụ hoàng trợn tròn mắt, thể tin nổi mắt : "Tiết tướng, tại ngươi !"
Tể tướng lạnh: "Bệ hạ, cái nước Đại Chu cũng đến lúc nên đổi họ ."
Nội ứng ngoại hợp, đảo lộn hoàng quyền, đây chính là "bất ngờ" họ dành cho . Ta Tạ Từ đang oai phong lẫm liệt lưng ngựa, mỉa mai: "A Từ, hóa đây mới là mục đích thực sự của ."
Hắn nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo như sương tuyết: "Chiếm Đại Chu, sẽ là trữ quân nước Tề. Ta lựa chọn nào khác."
"Huynh từng tranh giành, cũng từng sẽ bao giờ lừa ."
"Thanh Bình, lòng sẽ đổi."
, ai cũng khác, thiếu niên năm nào giờ biến thành loài sói dữ ăn thịt . Tạ Từ hỗ trợ cha con Tể tướng đoạt quyền, nếu thành công, Đại Chu sẽ trở thành thuộc quốc của nước Tề, hàng năm cống nạp, ngoan ngoãn lời. Quả là một vụ ăn quá hời.
Đêm đó, và phụ hoàng giam giữ riêng biệt. Tạ Từ một bộ y phục sạch sẽ nhưng vẫn giấu nổi mùi m.á.u tanh, đầy thâm tình: "Thanh Bình, giờ đây còn ai ngăn cản chúng ở bên nữa."
Ta lớn: "A Từ, đừng bảo với rằng tất cả những chuyện là vì nhé?"
Hắn khựng một lát mới đáp: "Ta nỗi khổ riêng, nhưng tình cảm dành cho nàng luôn thuần khiết."
"Khổ tâm? Huynh chỉ đoạt quyền mà thôi, A Từ , đừng tự lừa dối nữa."
Hắn im lặng gì.
"Huynh định xử lý chúng thế nào? G.i.ế.c c.h.ế.t mang về nước Tề để lập công?"
"Thanh Bình, sẽ hại nàng." Hắn định đưa tay chạm mặt nhưng gạt phăng .
Hắn cô đơn : "Ngày mai, sẽ bắt phụ hoàng nàng chiếu thoái vị mặt . Nếu lão phối hợp, sẽ giữ mạng sống cho lão, để lão sống nốt phần đời còn trong phòng luyện đan. Còn nàng, ngày mai, chuyện sẽ do nàng quyết định."