Hắn mặc đồ đen bó sát, bụng thắt thành ba lớp mỡ.
Thấy , thở hổn hển: “Nha đầu, chủ t.ử của ngươi ?”
Chân mềm nhũn, thầm nghĩ là tên nào từ chui nữa.
Thấy , trợn mắt quát: “Hỏi ngươi đó!”
Ta ôm đầu, run rẩy chỉ về phía . Nhân lúc đầu , lén vòng qua , chạy về phía núi.
Đáng tiếc chạy mấy bước túm , vác lên vai.
“Trong trại phụ nữ nhiều, ngươi thể sống mà chạy chắc đối xử với ngươi khác. Vừa , con tin! Ha ha ha!”
Hắn xóc đến ch.óng mặt, đá tung cổng gỗ, gào lớn: “Ôn Tả Hoài! Ngươi c.h.é.m , hôm nay lão t.ử c.h.é.m ngươi!”
Một đàn chim trong rừng bay tán loạn. Sau đó chỉ còn tiếng vang vọng khắp núi.
Ta , mắt đỏ hoe: “Hắn … ngươi đừng giận cá c.h.é.m thớt …”
Đột nhiên một giọng nhẹ như gió núi vang bên tai: “Thạch Hám Sơn, thả nàng , ngươi còn đường sống.”
Trong rừng chỉ tiếng, thấy .
Thạch Hám Sơn cầm đại đao cảnh giác quanh.
Ngay đó lá trúc dày đặc như mưa kim phóng về phía .
Hắn hét lớn, vứt xuống múa đao chống đỡ.
Một bóng xanh lướt nhanh qua.
Hắn từ giữa rừng trúc bay tới, như thần tiên giáng trần. Nhẹ nhàng vớt lên, : “Chim cút nhà đường. Nếu ngươi đưa nàng về, cho ngươi giữ thây.”
Thạch Hám Sơn nổi giận xông tới.
Ôn Tả Hoài nhẹ nhàng ném qua cửa sổ, cảnh cáo: “Còn dám chạy nữa, c.h.ặ.t gãy chân ngươi.”
Nói xong hóa thành một bóng nhanh như gió, đ.á.n.h kịch liệt với Thạch Hám Sơn.
Ta sinh ở kinh thành, quen thấy quan to quý tộc, nhưng đặc biệt sợ võ tướng.
Chỉ cảm thấy họ thô bạo đáng sợ, gặp đường cũng chui xuống đất trốn.
võ công của Ôn Tả Hoài mắt vô cùng.
Không vội loạn, lấy tĩnh chế động, như gió núi lướt qua rừng.
Thạch Hám Sơn mặt giống như tảng đá vụng về, liên tục đ.á.n.h.
Ta trốn cửa sổ lén.
Ôn Tả Hoài né đòn bình thản: “Còn đó gì, gọi .”
Ta do dự một chút chạy sân.
lúc Lưu Hành ngang. Ta lập tức nhào tới nắm c.h.ặ.t t.a.y áo : “Ôn Tả Hoài đ.á.n.h ! Ngươi mau giúp!”
Lưu Hành biến sắc, hét lớn một tiếng. Một đám lập tức chạy về phía núi.
Sân trống .
Ta một lúc, đột nhiên đầu chạy theo.
Khi trở núi, cảnh tượng khác hẳn.
Trên đất m.á.u và vải rách.
“…Đưa . Dùng hết hình cụ. Không khai thì g.i.ế.c.”
Giọng Ôn Tả Hoài lạnh lẽo vang lên.
Ta lùi vài bước, dẫm lên lá khô.
Mọi đồng loạt đầu .
Ôn Tả Hoài dựa đá, mặt tái nhợt. Bụng trái đẫm m.á.u.
Máu chảy qua bàn tay trắng của nhỏ từng giọt xuống.
Ngực thắt .
Ôn Tả Hoài bình tĩnh hỏi: “Ngươi thấy cái gì—”
Chưa xong.
Bởi vì chạy tới, vấp ngã, đầu đập thẳng vết thương của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-mai-euly/chuong-3.html.]
Ôn Tả Hoài rên lên.
“Lão đại!” Mọi hét.
Ta hoảng hốt bò dậy: “Ngươi thương ? Có c.h.ế.t ?”
Ôn Tả Hoài thở dài: “Vốn c.h.ế.t . Bị ngươi đ.â.m thế , một chân bước quan tài .”
Mặt nóng lên, m.á.u của , cũng nước của mắt .
Ta cuống cuồng ấn tay lên vết thương: “Phải tìm đại phu! Phải cầm m.á.u!”
Ôn Tả Hoài yếu ớt : “Ngươi còn nhiều nhỉ. Tiếc là núi đại phu.”
Ta đám đại hán, họ đều cúi đầu như nhà tang.
Hắn kéo ôm: “Thanh Thanh, ngươi tiêu diệt ? Ta c.h.ế.t , ngươi cắt đầu mang về lập công.”
Ta hét lên: “Ngươi im miệng! Ta bắt sống ngươi đưa ngục!”
Nói xong xé váy băng.
Ôn Tả Hoài bận rộn: “Con nhóc, sợ c.h.ế.t thế ?”
Ta tháo dây lưng .
Ôn Tả Hoài cứng mặt, quát đám : “Còn xem gì! Cút hết !”
Mọi lập tức tản .
Ta cúi đầu …
Vết thương ?
Ta ngơ ngác.
Ánh nắng xuyên qua lá cây chiếu lên làn da trắng của , hề vết thương.
Ta nhận trêu.
Ôn Tả Hoài ho nhẹ: “Thật nội thương, thấy .”
Ta bật dậy: “Tự bò về !”
…
Đêm khuya, Ôn Tả Hoài gõ cửa phòng .
Hắn dựa cửa : “Đồ ngốc, vì cứu ngươi mà nội thương, ngươi ngủ ngon lành.”
Nhìn thấy , tim đập loạn.
Mặt và tai nóng bừng.
Ôn Tả Hoài hỏi khẽ: “Chim cút, tai ngươi đỏ cái gì?”
Rồi c.ắ.n nhẹ vành tai .
“Ôn Tả Hoài ăn thịt !”
Hắn bế lên, đá cửa đóng , đặt lên đùi: “Ơ, mặt cũng đỏ. Thích ?”
Ta vội lắc đầu: “Không… thích thổ phỉ…”
Ôn Tả Hoài : “Không thích thổ phỉ, lúc nãy còn lóc nhào tới.”
Hắn đặt lên giường: “Gia còn nhiều chỗ thương, mà ngươi chẳng đau lòng chút nào.”
Ta đội chăn dậy, ánh mắt lảng tránh: “Vậy… xem một chút…”
Ôn Tả Hoài khẽ : “Liếc một cái đủ? Quan hệ của hai chúng như , cho ngươi xem thêm vài .”
Ta co chân , chui trong màn: “Phi, hổ!”
Ôn Tả Hoài : “Thổ phỉ mà còn cần mặt mũi thì còn gọi là thổ phỉ ?”
“Vậy xem nữa…”
Ôn Tả Hoài chen lên, bóp bóp mặt : “Khi nào béo thế ? Xuân a di lén cho ngươi ăn thêm ?”
Ta luôn một giấc mơ, lớn lên thon thả như tiểu thư nhà . Nghe , buồn bực đáp: “Vậy ăn nữa.”
“Ăn , còn cao thêm chút.”
“Ta lùn!”