Thanh Mai - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:19:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Tả Hoài dở dở , xoa đầu : “Được , bắt đầu . Lần dạy ngươi, học ?”

Ta lắc đầu: “Ta học.”

“Mới đến chứ? Gia yêu cầu ngươi võ công cái thế, ít khi đ.á.n.h ngươi thì tránh.”

“… ”

Ôn Tả Hoài bắt đầu giảng dạy khô khan mà nghiêm khắc. Cuối cùng buồn ngủ đến mí mắt dính , treo cánh tay , lẩm bẩm: “Ta buồn ngủ.”

Ôn Tả Hoài thở dài, đầy bất lực: “Mới một nén nhang thôi. Muốn lười thì thẳng.”

“Hay để ngày mai ?” Ta nhắm mắt thương lượng với : “Ta nhất định cố gắng.”

Lời giả đến thể giả hơn, nhưng Ôn Tả Hoài truy cứu.

“Cũng . ngươi với một câu.”

“Được.”

“Ngươi thích .”

“Ngươi thích .”

Ôn Tả Hoài “chậc” một tiếng, véo má : “Nói , Mai Thanh Thanh thích Ôn Tả Hoài.”

Ta dụi mắt, mơ màng : “Ừm… .”

Có lẽ vì quá nhớ tiểu thư, ban đêm mơ thấy nàng.

Nàng nghiêm khắc mắng , vui đến quên trời đất, thấy sắc quên nghĩa.

Ta sợ đến giật tỉnh dậy, lăn bịch từ giường xuống.

Suy nghĩ chừng một khắc, đến kết luận: Ôn Tả Hoài là nguy hiểm. Nhất định là ở cạnh lâu quá, tên gian xảo mê hoặc.

Ta tìm Lưu Hành. Hôm qua đ.á.n.h thương, lúc đem t.h.u.ố.c đến cho chẳng khác nào đưa than ngày tuyết. Lưu Hành cảm kích , chắc chắn sẽ đồng ý giúp chạy trốn.

Ta gõ cửa phòng Lưu Hành. Hắn mặt lạnh mở cửa, tay trái còn đang quấn băng dở.

Ta đưa t.h.u.ố.c kim sang cho : “Đây, giúp ngươi bôi t.h.u.ố.c.”

Lưu Hành cứng , mặt trầm xuống: “Không cần.”

ngươi thương mà, đau ?”

Lưu Hành nhíu mày: “Ta tự .”

Ta còn định gì đó thì rầm, nữa đóng cửa nhốt bên ngoài.

Ta buồn bã đầu , thấy Ôn Tả Hoài đang đó với vẻ mặt lạnh lùng.

Hắn lặp : “Giúp Lưu Hành bôi t.h.u.ố.c?”

Không hiểu ánh mắt sợ. Đôi mắt vốn bình thản bỗng lộ một tầng u ám.

Hắn từng bước đến gần, cúi xuống sát : “Ngươi còn gì?”

Ta vô thức lùi một bước. Hắn tức giận kéo , bàn tay to mạnh mẽ đặt lên eo , ngón cái xoa môi .

“Cái miệng nhỏ rốt cuộc còn thể lời gì chọc tức nữa? Nói hết .”

Nước mắt sắp trào .

Hắn hung dữ : “Không ! Không sợ !”

Ta nghẹn , c.ắ.n môi với vẻ sợ sệt.

Ôn Tả Hoài vẫn còn giận: “Cũng bằng ánh mắt đó!”

Người thật vô lý!

Ta cúi mắt xuống. Nước mắt đứt dòng, từng giọt lặng lẽ rơi.

Ôn Tả Hoài tức đến bật , nghiến răng: “Mai Thanh Thanh, rốt cuộc là ai bắt nạt ai?”

Nói xong buông , nghênh ngang bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-mai-euly/chuong-4.html.]

Ta mặt đầy nước mắt, Xuân a di ngang qua nhặt , kéo bếp.

Thấy đáng thương, bà dùng cục bột trắng nặn thành một con thỏ trắng sữa.

Bột trộn đường, bên trong bọc nhân đậu xanh, đặt tay mát mềm.

Xuân a di cầm tay dạy, cầm tay học. Cuối cùng bà bật : “Con bé ngốc, cái gà con, là chim cút nhỏ.”

Ta đặt nó lên thớt, chống má, cuối cùng cũng nín lên.

“Xuân a di Xuân a di, nó ?”

“Xuân a di Xuân a di, mắt nó dễ thương quá!”

“Xuân a di Xuân a di—”

Đột nhiên một cái giỏ tre từ rơi xuống.

“Bốp!”

Con chim cút của lập tức biến mất.

Ta đờ . Xuân a di cũng đờ.

Trên đầu vang lên giọng Ôn Tả Hoài trầm trầm: “Xuân a di, ngài cần trứng gà.”

Ta ngẩng đầu .

Ôn Tả Hoài cúi xuống thấy , mặt cứng .

Ta bĩu môi, nước mắt trào .

Ôn Tả Hoài mặt càng đen: “Đáng c.h.ế.t, !”

Ta nhịn , òa lên: “Chim cút của !!! Chim cút của !!!”

Xuân a di vội nhấc giỏ lên, lộ khối bột đè bẹp, méo mó. Mắt chim cút bằng đậu xanh dính c.h.ặ.t bột, gỡ cũng .

“Ôn công t.ử, ngài cũng chứ! Cô nương bận cả buổi sáng mới một cái, giờ hỏng hết !”

Ta nức nở: “Trả chim cút cho ! Ô ô… ngươi… ngươi trả cho …”

Ôn Tả Hoài thấy đến nước mũi nước mắt tèm lem, bèn gỡ đống bột khỏi thớt, nhíu mày : “Đừng nữa. Chẳng qua là cục bột thôi, vẫn ăn mà.”

Nhìn con chim cút c.h.ế.t t.h.ả.m, càng to: “Mối thù g.i.ế.c chim cút đội trời chung!”

Xuân a di thở dài: “Đấy, dỗ xong con bé .”

“Được , bồi cho ngươi. Gia tự tay nặn một cái cho ngươi.” Ôn Tả Hoài đau đầu xuống đống rơm, lấy một nắm bột trong chậu .

“Trước trong trại tiểu cô nương, bản lĩnh của chẳng chỗ dùng. Giờ dỗ ngươi.”

Ta nghi ngờ , nức nở: “Ngươi đừng hòng tha thứ cho ngươi.”

Ôn Tả Hoài chẳng để ý: “Đồ lương tâm, cũng mong ngươi nhớ ơn .”

Ta mở to mắt.

Cục bột trắng trong tay thoắt cái biến thành từng con chim cút sống động như thật.

Ta đến ngây .

Đến khi vỗ tay: “Lại đây, nhóm lửa bếp . Ta hấp chim cút cho ngươi.”

“Hấp chim cút” may mắn lắm, : “Hong gió tượng bột .”

Ôn Tả Hoài : “Ngoan, gia đang đói đây. Ngươi nỡ lòng ?”

… Được .

Không nỡ.

, Lưu Hành đại ca ăn ?”

Ôn Tả Hoài rắc một tiếng bẻ gãy khúc gỗ, mặt biểu cảm ném lửa: “Ăn . Không cần ngươi lo.”

Ta sờ cổ , rùng .

Một lát chim cút hấp xong.

Loading...