[Thanh Xuyên] Bác Sĩ Ngoại Khoa Xuyên Thành Vợ Phó Hằng - 23
Cập nhật lúc: 2026-01-30 07:17:11
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chưa xong , chỉ là tạm thời rảnh tay thôi." Diệp Lăng thấy Phó Hằng quần áo xộc xệch, tay xách một cái túi vải, đoán chắc vội vã đường xa về, bèn hỏi: "Huynh từ Viên Minh Viên chạy về kinh thành ?"
"Ừ." Phó Hằng gật đầu, chỉ xe ngựa : "Nàng mệt cả ngày , lên xe ."
Diệp Lăng "Được", bám cửa xe trèo lên. Phó Hằng nắm lấy cánh tay nàng, dùng sức một chút, đưa nàng lên xe vững vàng. Hắn đầu dặn dò Thiên Lý vài câu cũng theo Diệp Lăng lên xe.
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh. Diệp Lăng "á" một tiếng, vội : "Lục Ni còn lên xe, chờ một chút."
"Lục Ni xe khác , sắp xếp thỏa, nàng đừng lo." Phó Hằng mở túi vải, lấy một cái hộp đựng và điểm tâm.
Phó Hằng dùng nĩa bạc xiên một miếng bánh táo đưa cho Diệp Lăng: "Đói chứ gì, ăn chút gì lót ."
Diệp Lăng sớm đói đến mức bụng dính lưng, nhận lấy nĩa bạc nếm thử. Bánh táo chua chua ngọt ngọt ngon miệng, nàng ăn liền một mạch hết sạch chỗ còn .
Phó Hằng mỉm Diệp Lăng, rót một chén ấm đưa qua: "Hôm nay là ngày đầu tiên nàng đến y quán, lẽ nên cùng nàng uống rượu ăn mừng, nhưng nàng thích uống rượu nên lấy thế ."
Diệp Lăng uống hai ngụm , sức một chút, : "Cần gì ăn mừng. về đúng lúc lắm, chuyện bàn với đây."
Phó Hằng tay vẫn ngừng, chỉnh quần áo cho ngay ngắn, : "Không vội, nàng cứ ăn chút gì . Kỳ Quảng Nguyên đang trực ở Viên Minh Viên, Diêu chưởng quầy sai hỏa tốc đến báo tin về chuyện của Ngưu Nhị. Hắn tìm kể lể một hồi nên đều cả ."
Nhớ đến mấy gã lưu manh đưa Ngưu Nhị đến y quán, ánh mắt Phó Hằng thoáng đổi, rũ mắt xuống, giấu tia lạnh lẽo trong đáy mắt.
"Hả... Thôi , cũng , đỡ tốn công kể ." Diệp Lăng vốn định trêu Phó Hằng là cái đồ điệu đà nhưng chuyện gì cũng , nhưng nghĩ thì y quán là của nhà họ Kỳ, Kỳ Quảng Nguyên lời Phó Hằng răm rắp, mới là lạ.
Phó Hằng châm thêm cho Diệp Lăng, tỉ mỉ kể : "Kỳ Quảng Nguyên mà, khiêm tốn cẩn thận , thiện lương , nhưng cũng thiếu phần cổ hủ. Quảng Nhân Đường vị trí , thêm danh tiếng của nhà họ Kỳ ở kinh thành, mà cửa hàng kiếm tiền. Kỳ Quảng Nguyên thường xuyên từ thiện chữa bệnh miễn phí, gặp dân nghèo trả nổi tiền t.h.u.ố.c men, thấy lóc đáng thương là mềm lòng cho qua. Kỳ lão thái gia đương gia là cha , thực sự nổi nữa mới phái Diêu chưởng quầy đến cửa hàng trông nom, kẻo Kỳ Quảng Nguyên lụn bại cả cái cửa hàng."
Diệp Lăng gượng. Thảo nào Diêu chưởng quầy sầu c.h.ế.t. Kỳ Quảng Nguyên mời nàng về, đây chẳng là đẩy nhanh tốc độ đóng cửa của Quảng Nhân Đường .
Phó Hằng thu hết phản ứng của Diệp Lăng mắt, bật lắc đầu, ôn tồn khuyên: "Nàng đừng tự trách. Kỳ lão thái gia thấy bản lĩnh của nàng thì đừng một cái Quảng Nhân Đường, mười cái Quảng Nhân Đường ông cũng bỏ . Kỳ lão thái gia đầu óc kinh doanh linh hoạt nhưng học y dốt đặc cán mai. Sau khi Kỳ Khôn qua đời, nhà họ Kỳ ngoài Kỳ Quảng Nguyên thì còn con cháu nào xuất sắc nữa. Nhờ bản lĩnh của nàng, nhà họ Kỳ thể một nữa đầu trong giới y thuật (hạnh lâm). Có danh tiếng thì bạc tự nhiên sẽ cuồn cuộn đổ về."
Diệp Lăng ngẩn Phó Hằng. Phó Hằng đón lấy ánh mắt nàng, ánh mắt dịu dàng vô cùng, : "Gia huấn nhà họ Kỳ là kiếm tiền lưng dân nghèo. Kỳ lão thái gia phẩm hạnh đoan chính phúc hậu, nếu thì dù Kỳ Quảng Nguyên bậy thế nào, cũng sẽ để nàng đến y quán nhà họ Kỳ . Trên đường tới đây nghĩ kỹ , định bàn với Kỳ lão thái gia, mỗi chúng bỏ một khoản bạc quỹ trợ cấp cứu chữa bệnh nhân nghèo cho nàng. Sau nàng chỉ việc tâm ý chữa bệnh, những vấn đề khác cần nàng bận tâm."
"Còn nữa," Phó Hằng bổ sung, "Về tiền hoa hồng khám chữa bệnh của nàng, định đòi một nửa lợi nhuận ròng của Quảng Nhân Đường cho nàng. Nàng xem như , nếu đủ thì đòi thêm chút nữa."
"Một nửa?!" Diệp Lăng trợn tròn mắt, kêu lên quái dị.
Nàng mới chỉ là lính mới thực tập, nhân lực vật lực trong cửa hàng đều do Quảng Nhân Đường bỏ , nàng còn chẳng dám đòi tiền công, thế mà Phó Hằng dám "sư t.ử ngoạm", đòi hẳn một nửa lợi nhuận ròng của Quảng Nhân Đường!
Phó Hằng bộ dạng của Diệp Lăng chọc ngớt, lòng mềm nhũn .
Thư Sách
Nàng căn bản lợi hại thế nào. Quan Tư Bách tính tình phóng khoáng siêu thoát, phủ Nạp Lan cũng dựa nàng kiếm tiền nên nàng cũng chẳng quan tâm đến vấn đề thu nhập.
Phó Hằng giải thích cặn kẽ: "Chỉ dựa bản lĩnh nàng thể hiện khi chữa trị cho Ngưu Nhị hôm nay thôi, bao nhiêu y quán đang dòm ngó, vắt óc tìm cách mời nàng về đấy. Kỳ lão thái gia nếu thực sự thông minh thì sớm mang khế ước chia hoa hồng đến cửa chờ . Ta là nể mặt Kỳ Quảng Nguyên mới đích chuyện với ông , nếu ông đồng ý thì chúng đổi nhà khác là xong. Nàng đừng lo, Quảng Nhân Đường hiện tại đang lỗ vốn, nhưng sẽ nhanh chuyển lỗ thành lãi thôi. Tiền nàng kiếm chỉ nhiều lên chứ ít . Có tiền , nàng thể dùng để nhiều việc nàng hơn."
Phó Cửu gia Phó Hằng, ngoài cái tính thông minh, giảo hoạt, điệu đà, mặt dày thì tâm còn đen sì nữa.
Có ở đây, nàng những thiệt thòi mà còn kiếm tiền, việc thích, đúng là kiếp đốt đuốc tìm cũng thấy chuyện như .
Diệp Lăng đặt chén xuống, nắm c.h.ặ.t lấy tay Phó Hằng, hai mắt sáng rực , chân thành cảm thán: "Có thật quá! Xin , xin hãy luôn lưng , mặt cũng , đừng chê phiền phức mà bỏ dở giữa chừng nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-bac-si-ngoai-khoa-xuyen-thanh-vo-pho-hang/23.html.]
Phó Hằng cứng đờ . Đôi tay Diệp Lăng nắm lấy nóng ran, ngứa ngáy, vành tai dần ửng đỏ. Hắn cố gắng trấn tĩnh, kín đáo nắm ngược tay nàng trong lòng bàn tay, trịnh trọng gật đầu, giọng run rẩy kìm chế : "Ta sẽ che chở cho nàng, mãi mãi."
Chương 27: Đàm phán
Sáng sớm hôm , Diệp Lăng dẫn Lục Ni đến Quảng Nhân Đường. Xuống xe ngựa, ngoài Diêu chưởng quầy đợi còn thêm một lão giả gầy gò đang tủm tỉm.
Diêu chưởng quầy hành lễ xong, quen tay đón lấy hòm t.h.u.ố.c của Diệp Lăng, giới thiệu: "Diệp đại phu, đây là Kỳ lão thái gia, chủ nhân của Quảng Nhân Đường."
Kỳ lão thái gia đợi sớm như , xem thái độ chu lễ nghĩa của ông , chắc chắn là bàn chuyện tiền lương đây.
Diệp Lăng lúc bội phục Phó Hằng sát đất. Hắn tính toán sót một li. Nàng nhịn trộm trong lòng.
Hê hê, nhân tài tuyệt hảo như thế xông pha chiến đấu nàng, mà hai đính hôn nên cũng chẳng lo bỏ lập nghiệp riêng, đúng là quá sướng!
Kỳ lão thái gia tuổi tác quá già, chỉ năm mươi, trông hiền từ. Nụ ấm áp như gió xuân dường như mọc rễ mặt ông, khi đôi mắt híp thành một đường chỉ, tinh quang lấp lánh.
Hai bên chào hỏi xong, Kỳ lão thái gia khách sáo, nghiêng dẫn đường, mời Diệp Lăng cùng hậu viện.
"Diệp đại phu, lão Diêu về báo cáo hôm qua việc rối ren quá, đều là của lão già suy nghĩ chu . Đêm qua cho gấp suốt đêm, dọn dẹp xong hậu viện cho ngài . Ngài xem thử chỗ nào ý cứ , sẽ cho sửa ngay."
Diệp Lăng kinh ngạc vô cùng. Vừa bước hậu viện, nàng thấy nơi đổi . Đống đồ tạp nham ban đầu biến mất sạch sẽ, đừng hành lang cột nhà, ngay cả nền đá xanh cũng cọ rửa sạch bong.
Hai gian phòng ở chái tây bố trí giống , kê một cái bàn cao sát tường, giữa phòng dùng bình phong ngăn cách, hai bên đặt hai chiếc giường nhỏ, trông như phòng bệnh nội trú.
Chái đông ngoài gian phòng khám ban đầu của Diệp Lăng, gian còn bố trí thành một phòng phẫu thuật cấp cứu đơn sơ.
Kỳ lão thái gia bên cạnh giải thích: "Lão Ngũ về nhà cứ nhắc mãi đến Tây Khóa Viện của Diệp đại phu. Nó giờ đang trực ở Viên Minh Viên, kịp hỏi kỹ nên đành hỏi Trương Tài, mời đến đây mô tả những gì thấy bắt chước theo. Chỉ là thời gian gấp gáp, chỗ nào thì mong Diệp đại phu thông cảm."
Giới thiệu xong các phòng, Kỳ lão thái gia ha hả mời Diệp Lăng nhà chính. Vào nhà, ông nhất quyết mời Diệp Lăng ghế , còn ghế , đích đón lấy từ tay Diêu chưởng quầy dâng lên: "Diệp đại phu cứ nghỉ ngơi ở nhà chính, lúc rảnh rỗi thì chỉ dạy cho đám đồ hậu sinh. À đúng , Diệp đại phu thu nhận đồ ?"
Nghe Kỳ lão thái gia hỏi về chuyện đồ , Diệp Lăng ý đồ của ông, trầm ngâm một lát : "Ta thu đồ chính thức, nhưng đại phu nào hứng thú đều thể theo học, chỗ nào hiểu cứ hỏi, gì sẽ dạy hết, giấu giếm. Ngày thường khi họ khám bệnh, ví dụ như đau đầu sốt nóng, đau ở tương ứng với bệnh gì, dám hết nhưng đại khái đều thể phán đoán chính xác."
Chủ yếu là ngoại khoa và kiến thức y học của các đại phu hiện tại về cơ bản là hai hệ thống khác . Phẫu thuật ngoại khoa tiên nắm rõ cấu tạo cơ thể , đơn giản là ít nhất hiểu về giải phẫu học.
Không t.h.i t.h.ể (đại thể) để Diệp Lăng giải phẫu thị phạm thì căn bản thể dạy học thực sự .
Kỳ lão thái gia sững sờ, rộ lên: " thế, y thuật của Diệp đại phu xuất thần nhập hóa, thể một chốc một lát là học ngay."
Liếc Lục Ni vẫn im lặng theo Diệp Lăng, Kỳ lão thái gia với Diệp Lăng: "Đêm qua Phó Cửu gia đến tìm lão già , nhưng Phó Cửu gia là Phó Cửu gia, lão già vài lời vẫn đích với Diệp đại phu."
Đến , đến ! Muốn bàn chuyện lương bổng! Diệp Lăng hưng phấn vô cùng, Phó Hằng đòi 5 phần lợi nhuận thì Kỳ lão thái gia sẽ đưa bao nhiêu.
Diêu chưởng quầy ý tứ lui ngoài. Diệp Lăng suy nghĩ một chút bảo Lục Ni cũng ngoài đợi.
Trong phòng chỉ còn hai , Kỳ lão thái gia mới : "Lão Ngũ bảo Diệp đại phu tính tình thẳng thắn. Phó Cửu gia cũng dặn dò nhiều , bảo rằng việc với Diệp đại phu thì , cần vòng vo tam quốc. Mấy cái mánh khóe buôn bán tuyệt đối dám mang dùng, xin cứ thẳng với Diệp đại phu."
Kỳ lão thái gia đặt chén xuống, ngả về phía , nụ mặt vẫn giữ nguyên nhưng giọng điệu nghiêm túc hơn vài phần: "Quảng Nhân Đường thế nào, nhà họ Kỳ thế nào, chắc Phó Cửu gia với Diệp đại phu , cần nhiều nữa."
Ông vê vê ngón tay: "Lợi nhuận ròng của y quán Quảng Nhân Đường, Diệp đại phu chiếm sáu phần, nhà họ Kỳ lấy bốn phần. Diệp đại phu chỉ việc tập trung trị bệnh cứu , việc khác cần bận tâm. Hôm qua bàn bạc với Phó Cửu gia, mỗi bên bỏ một ngàn lượng bạc, nếu gặp dân nghèo trả nổi tiền thì lấy từ khoản bù đắp. Dùng hết hai ngàn lượng thì nghĩ cách bổ sung tiếp."
Diệp Lăng chớp chớp mắt. Phó Hằng đúng . Năm phần là đòi ít, Kỳ lão thái gia thế mà tự nâng hẳn lên sáu phần.
Trong mắt Kỳ lão thái gia lóe lên tinh quang, ông thở dài, lo lắng : "Không giấu gì Diệp đại phu, gia phụ nghề y cả đời, để vô y án, dặn dò con cháu biên soạn thành sách để phúc cho đời . Đáng tiếc lão già ngu dốt, về mặt y thuật chẳng nên trò trống gì. May mà Lão Ngũ còn chút linh khí, theo gia phụ học nhiều năm, miễn cưỡng chút thành tích. Ta thì chịu , chỉ còn trông cậy Lão Ngũ thể thành tâm nguyện của gia phụ, chỉnh sửa y án của để sách t.h.u.ố.c sớm ngày mắt. Lão Ngũ từng trợ thủ cho ngài, ngài cũng thấy tư chất của nó . Không ngài thể phá lệ vì Lão Ngũ mà thu nó đồ ?"